Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 400: Đi Tới Quân Khu Số 8
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:00:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi hai trao đổi tâm tình, cũng chậm trễ nữa, về nhà khách lấy đồ, Đại viện Thị ủy.
Lúc , Từ Xuyên Cốc bàn bạc xong đối sách khắc phục hậu quả với Tống Lâm và Bạch Kính. Một lượng lớn bác sĩ cũng đến Đại viện Thị ủy, xử lý băng bó vết thương cho những thương, trong đó bao gồm cả Hứa Ân.
Hứa Ân nén đau, chút sợ hãi hỏi: “Cánh, cánh tay sẽ chứ?”
Bác sĩ khi lấy mảnh đạn cho Hứa Ân, lau mồ hôi trán, giọng điệu khách sáo : “Vết thương của đồng chí Hứa xử lý vô cùng kịp thời. Tuy nhiên, hỏi cô rốt cuộc dùng t.h.u.ố.c gì? Tại hiệu quả cầm m.á.u như ?”
Hứa Ân chần chừ một chút, còn kịp mở miệng, sắc mặt đột nhiên âm trầm xuống.
Bác sĩ cẩn thận im bặt, dám hỏi thêm, vội vàng đeo hộp t.h.u.ố.c xử lý cho thương tiếp theo.
Mà cơn tức giận của Hứa Ân tự nhiên nhắm bác sĩ, mà là nhắm Bạch Thải Vi đang tới bên .
“Tiểu Ân, cô chứ?” Bạch Thải Vi cúi xem cánh tay Hứa Ân, trong mắt tràn đầy sự đành lòng và áy náy.
Hứa Ân lạnh một tiếng, ánh mắt Bạch Thải Vi còn sự thiết như ngày thường. Cô phản pháo mỉa mai: “Không ? Cô trúng một phát s.ú.n.g xem ! Bạch Thải Vi, cất cái bộ mặt của cô . Nhà cô thế lực lớn thật, nhưng nhà cũng là gia đình nhỏ bé gì. Đừng tưởng cô qua đây giả mù sa mưa quan tâm vài câu, sẽ truy cứu hành vi độc ác lấy đỡ đạn của cô!”
Cô vốn luôn là gì nấy. Bây giờ dập tắt ý định tâng bốc Bạch Thải Vi, tự nhiên cũng trở nên sắc bén hơn.
Hốc mắt Bạch Thải Vi đỏ, ngấn lệ: “Tiểu Ân, thật sự xin . Vừa sợ quá, cẩn thận vững mới kéo cô. thật sự cố ý, thể chuyện tổn thương cô chứ?”
“Đủ ! Cô thấy đạo đức giả ?” Hứa Ân trợn trắng mắt, sự chán ghét trong giọng điệu vô cùng chân thật.
Trước đây cô còn ngưỡng mộ tính cách hào phóng của Bạch Thải Vi. bây giờ mới hiểu, đó chẳng qua là vỏ bọc cho ngoài xem. Bạch Thải Vi thật sự tuyệt đối là lành gì. Làm bạn với cô , chừng lúc nào mất mạng cũng .
Sắc mặt Bạch Thải Vi cứng đờ, ánh mắt chằm chằm Hứa Ân tối .
Đột nhiên, cô thấy mặt Hứa Ân nở nụ rạng rỡ, kéo cánh tay cứng đờ dậy, dùng tay vẫy vẫy về một hướng: “Này! Này! Người , ở đây, ở đây!”
Bạch Thải Vi nhíu mày, đầu về phía đó, sắc mặt lập tức trầm xuống, nơi đáy mắt càng xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Cố Nguyệt Hoài cũng ngờ chuyện tiện tay , nhận tình bạn của Hứa Ân.
Vị thiên kim đại tiểu thư quả thực là tính tình chân thật. Mặc dù trong xương tủy cũng sự kiêu ngạo của nhị thế tổ, nhưng dám yêu dám hận, tính là xa đến cùng cực. Mà thái độ của cô đối với Bạch Thải Vi và Cố Nguyệt Hoài, cũng xảy sự đảo ngược hai cực.
Cố Nguyệt Hoài đến gần, Hứa Ân còn bước lên đón hai bước: “Vừa cô ? còn chuyên môn sai tìm cô.”
Cô chớp chớp mắt, giọng điệu tràn đầy sự nhiệt tình và thiết.
Cố Nguyệt Hoài dùng ánh mắt vi diệu cô một cái, liếc Bạch Thải Vi phía cô : “Cánh tay ?”
Hứa Ân ha hả: “Có thể chuyện gì chứ? Còn nhờ cô diệu thủ hồi xuân ? Đi, đưa cô gặp bố . Vừa ông còn hỏi là ai cứu đấy. Ông già thế nào cũng cho cô chút phí khám bệnh chứ?”
Nói xong, cô cũng Bạch Thải Vi, kéo Cố Nguyệt Hoài xa.
Bạch Thải Vi tại chỗ chằm chằm bóng lưng hai , hồi lâu nhúc nhích bước chân.
Hứa Ân kéo Cố Nguyệt Hoài xa mới buông tay xuống, còn căm phẫn đầu về hướng Bạch Thải Vi một cái: “ là một phụ nữ đạo đức giả và bộ tịch. May mà Kim An coi trọng cô , nếu thật sự là hủy hoại cả đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-400-di-toi-quan-khu-so-8.html.]
Cố Nguyệt Hoài đối với chuyện đưa ý kiến. Nếu Bạch Thải Vi thật sự ở bên Tống Kim An, nhất định sẽ Điền Tĩnh chỉnh c.h.ế.t.
Hứa Ân lẩm bẩm xong, Cố Nguyệt Hoài, khẽ ho một tiếng. Giọng điệu kiêu ngạo, nhưng trong mắt tràn đầy thiện ý: “ còn tên đầy đủ của cô là gì , giới thiệu một chút ? tên Hứa Ân, chữ Ân, chỉ sự no ấm đầy đủ.”
Cố Nguyệt Hoài liếc cô một cái, giọng điệu bình thản: “Cố Nguyệt Hoài.”
Cô gái tâm nhãn quá nhiều, vì chọc tức Bạch Thải Vi, liền lấy cô bè.
Hứa Ân gượng: “Cô đừng giận, chỉ là chướng mắt cái dáng vẻ đạo đức giả của Bạch Thải Vi. Dù cô cũng là duy nhất khiến cô khó chịu mặt, chỉ chọc tức cô thôi. Nói mới nhớ, tại cô cần Kim An, ngược chọn...”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mí mắt, lạnh nhạt : “ cảm thấy quan hệ của chúng thích hợp để bàn luận chuyện .”
Hứa Ân bĩu môi: “Được , chỉ thông báo cho cô một tiếng. Nếu cô cần Kim An, chuẩn tay đây, tuyệt đối để Bạch Thải Vi chiếm món hời . Anh Kim An là lương thiện như , nếu thật sự cưới Bạch Thải Vi - phụ nữ tâm cơ thâm trầm độc ác , ngày tháng chắc chắn dễ sống, thể thấy c.h.ế.t cứu.”
Cô đầy vẻ nghĩa phẫn điền ưng, nhưng hai má ửng hồng, rõ ràng là tình cảm thật sự với Tống Kim An.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “ việc đây.”
“Hả? Cô , còn đưa cô gặp bố mà! Người họ Cố ! Nguyệt Hoài! Cố Nguyệt Hoài!” Hứa Ân gấp đến mức giậm chân, nhưng Cố Nguyệt Hoài quan tâm đến tiếng gọi của cô , thẳng tìm Yến Thiếu Ngu.
Anh đón từ Quân khu 8 đến, cũng chính là Thượng tá Ngô Tuyệt, tâm phúc của Từ Xuyên Cốc.
Thân phận của Từ Xuyên Cốc nhạy cảm, nên ở Đại viện Thị ủy. Vì cho dù thương nặng, cũng ngay trong đêm trở về Quân khu 8. Hơn nữa Đại viện Thị ủy an , thể sát thủ dễ dàng bưng bít ổ, truyền ngoài đều là một trò .
Cố Nguyệt Hoài định lên lầu, liền thấy hai quân nhân lạ mặt khiêng Từ Xuyên Cốc cáng xuống.
Phía là một đám đông đảo, khí thế hùng hổ. Yến Thiếu Ngu đang ở trong đó. Sau khi xuống lầu, nắm lấy tay Cố Nguyệt Hoài, thấp giọng : “Đi thôi, về quân khu.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, một đoàn trật tự rời khỏi hội trường.
Lên xe, cô hỏi: “Chỗ khắc phục hậu quả thế nào?”
Yến Thiếu Ngu : “Thượng tá Ngô sẽ ở đây xử lý các vấn đề điều tra liên quan, Thủ trưởng cần tĩnh dưỡng.”
Anh dứt lời, cửa xe kéo . Lý Đông Đông thở hổn hển lên xe: “Thiếu Ngu, nhờ xe.”
Tuy lời nhờ xe, nhưng ánh mắt ngừng liếc về phía Cố Nguyệt Hoài. Ý vị hóng hớt trong mắt đậm đặc đến mức sắp tràn ngoài. Có thể thấy qua đây đơn thuần là để nhờ xe, mà là dò la tin tức.
Yến Thiếu Ngu gì, đầu Cố Nguyệt Hoài một cái. Người hiểu ý, lặng lẽ nắm lấy tay vịn cửa xe.
Ngay đó, chiếc xe như mũi tên rời cung lao v.út , nhanh ch.óng rời khỏi Đại viện Thị ủy.
Sau khi xe chạy định, Lý Đông Đông sờ sờ cái trán sưng đỏ, nhe răng trợn mắt: “Yến Thiếu Ngu! Cậu g.i.ế.c !”
Sắc mặt Yến Thiếu Ngu lạnh lùng, hề gánh nặng tâm lý.
Lý Đông Đông ngược cũng là tính, nhanh bình phục cảm xúc, từ giữa thò đầu qua, tò mò hỏi: “Muộn thế đưa về, để cô gái nhỏ nhà ở ?”