Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 398: Cùng Anh Tiến Thoái
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:00:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Xuyên Cốc mỉm , xua tay : “Được , Thiếu Ngu đưa Tiểu Cố ngoài .”
Yến Thiếu Ngu khẽ gật đầu, nắm tay Cố Nguyệt Hoài mở cửa rời khỏi phòng. Tuy nhiên, khỏi cửa đụng Bạch Kính sắc mặt , cùng với Tống Lâm mặt xám như tro. Người lớn tiếng : “Ông đáng lẽ sớm nghĩ đến, từ đó đưa đối sách!”
Tống Lâm dường như cũng cảm thấy uất ức, một gánh vác trách nhiệm, liền : “ cũng như . chuyện của Charles là do vị giao xuống, bây giờ xảy chuyện lớn thế , e là chúng đều thoát khỏi liên quan!”
Ông bày rõ thái độ kéo Bạch Kính xuống nước. Sắc mặt Bạch Kính càng thêm khó coi, lờ mờ tư thế giận dữ xung thiên.
Khi chạm mặt Yến Thiếu Ngu, biểu cảm của Tống Lâm đều cứng đờ mặt.
Ông vẻ mặt dám tin Yến Thiếu Ngu, dường như ngờ sẽ gặp ở đây. nghĩ đến tin tức truyền đến từ Kinh thành mấy ngày , ông khỏi gượng , giả vờ kích động Yến Thiếu Ngu: “Thiếu Ngu, cháu ...”
Ánh mắt Yến Thiếu Ngu lạnh lùng quét qua Tống Lâm. Nhớ đến những lời thốt từ miệng ông , đột nhiên khẽ một tiếng, chỉ là nụ thế nào cũng thấy châm chọc: “Tỉnh trưởng Tống quý nhân quên chuyện, chắc là còn nhớ họ Yến nhỉ?”
Yến Thiếu Ngu của khoảnh khắc , nhẫn nhịn, mỉm đối đãi, càng hùa theo lời ông để . Mà dùng cách trực tiếp nhất vạch trần bộ mặt đạo đức giả của Tống Lâm, giống hệt như sự ngông cuồng bất kham thời niên thiếu, màng đến hậu quả.
Nụ khóe miệng Tống Lâm như khắc lên, ánh mắt Yến Thiếu Ngu cũng dần lạnh .
Ông kẻ ngốc, tự nhiên thể vài phần trào phúng hề che giấu từ miệng Yến Thiếu Ngu.
Xem , sự đổi lập trường của Tống gia. Đã , ông cũng chẳng gì để . Chẳng qua chỉ là một hậu bối mất sự che chở của gia tộc, chỉ thể bắt đầu từ một tên lính quèn mà thôi, còn thể tạo thành uy h.i.ế.p đối với ông ?
Nghĩ , Tống Lâm bật . Ông khẽ phủi lớp bụi tồn tại vạt áo, giống như một trưởng bối, dùng giọng điệu quan liêu : “Thiếu Ngu, còn trẻ tuổi hỏa khí lớn như ? Dù chú cũng là cháu lớn lên.”
Hai kẻ xướng họa , khiến Bạch Kính ở một bên híp nửa mắt, đăm chiêu suy nghĩ.
Ông từng lăn lộn ở Kinh thành, tự nhiên vị trưởng t.ử Yến gia .
Lúc đó Yến Thú Chi nắm giữ quyền bính, phong quang vô hạn, bao nhiêu ôm lấy cái đùi . Theo ông , cô con gái Bạch Thải Vi của ông cũng ôm chút tâm tư khác thường với Yến Thiếu Ngu . Ông cũng từng nghĩ đến việc để con gái nhà trèo cao Yến gia. Đáng tiếc, gia giáo Yến gia tự do, bao giờ trói buộc con cái, chuyện hôn nhân cũng đều do bọn trẻ tự quyết định.
Mà con Yến Thiếu Ngu ... thế nào nhỉ, nếu vì Yến gia, tuyệt đối là ứng cử viên con rể lý tưởng trong lòng ông .
Con kiêu ngạo bất kham, đối với ai cũng tỏ vẻ bất cần. Khoan bàn đến việc khi kết hôn đối xử với vợ , chỉ riêng tính tình của , nếu Bạch gia xảy chuyện, tuyệt đối sẽ khoanh tay , vì quan hệ thông gia hai bên mà mềm lòng.
Mà Yến Thú Chi cũng là một tính tình cứng rắn hiểu nhân tình. Kết thông gia với nhà ông , vẻ vang thì vẻ vang, đáng tiếc nhờ vả gì.
Ông vốn dĩ tìm cửa nẻo để Yến Thiếu Ngu con gái thêm vài . Sau Kinh thành xảy biến cố lớn, Yến gia tựa như cự long cuộn ở Kinh thành đột nhiên sụp đổ. Tường đổ đẩy, nhanh bặt vô âm tín trong giới thượng lưu.
Không ngoài, những đầu tiên liên lụy chính là bạn bè thích của Yến gia. Khoảnh khắc đó, ông vô cùng sợ hãi, may mà kết thông gia với Yến gia, nếu e là cũng dòng lũ cuốn trôi .
Bầu khí hành lang giương cung bạt kiếm, đột nhiên vang lên một tiếng khẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-398-cung-anh-tien-thoai.html.]
“Nhìn lớn lên? Lời của Tỉnh trưởng Tống khỏi nực . Chẳng lẽ Tống gia vì bám víu Yến gia, mới rắp tâm tiếp cận, tự xưng là trưởng bối ? Bây giờ Yến gia đổ , ông ngược yên tâm thoải mái lấy chuyện ?”
Người lên tiếng là Cố Nguyệt Hoài. Từ thái độ của Yến Thiếu Ngu, cô xác định vài phần lập trường của Tống gia. Hơn nữa con Tống Lâm rõ ràng là tiếu diện hổ, nếu bắt cơ hội, nhất định sẽ tiếc công sức trừ khử Thiếu Ngu.
Hạng như cô cũng chẳng cần nể mặt gì. Chó nuôi quen còn vẫy đuôi với , Tống Lâm thì ? Cầm quyền lực nhờ giẫm đạp lên Yến gia để dạy dỗ Yến Thiếu Ngu, hành vi vô sỉ thôi thấy buồn nôn.
“Cô!” Sắc mặt Tống Lâm vô cùng khó coi. Khi thấy Cố Nguyệt Hoài, cơn giận trong lòng dâng lên đến đỉnh điểm.
Chuyện Tống gia bám víu Yến gia cả Kinh thành đều . Yến gia sụp đổ, Tống gia thăng tiến, trong đó uẩn khúc gì ai mà ? cũng chỉ lén lút bàn tán vài câu, bây giờ ai dám mang lên mặt bàn mà ?
“Cô là một nhà quê, hiểu thế nào là bám víu? Ồ, quên mất, đây cô mưu toan bám víu con trai thành, sinh lòng oán hận với . Bây giờ bám Thiếu Ngu, mới dám mồm mép tép nhảy như , ha ha.”
Tống Lâm rốt cuộc cũng là thành phủ. Khi những lời giọng điệu mang theo ý , ánh mắt Cố Nguyệt Hoài giống như một con phù du.
Ông sớm phụ nữ đơn giản. Đội lốt khuôn mặt , nếu chuyện gì khiến kinh ngạc, thì lãng phí . Như cũng , gom chung một chỗ với Yến Thiếu Ngu, tự nhiên thể thuận thế dập tắt ý niệm bám víu Kim An của cô .
Một như , tuyệt đối thể bước chân Tống gia, trở thành con dâu của Tống Lâm ông !
Nghĩ đến đây, trong mắt Tống Lâm liền xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Nếu là một cô gái bình thường những lời , nhất định sẽ hổ và giận dữ tột cùng, chừng thắt cổ tự t.ử bằng dây quần cũng khả năng.
Tống Lâm tâm ngoan thủ lạt, rõ ràng cho Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu sinh hiềm khích.
Cố Nguyệt Hoài để tâm. Đôi môi đỏ mọng nhếch lên ý , giọng điệu mười phần trêu tức: “Tỉnh trưởng Tống câu lắm. Bám víu, ông thể , con trai cưng của ông đưa thang cho bao nhiêu , giúp bám víu. Đáng tiếc, mắt của cao, thật sự coi thường loại Tỉnh trưởng giẫm lên chủ cũ để thượng vị như ông, sợ tổ tông suối vàng c.h.ế.t cũng nhắm mắt .”
Trên mặt Cố Nguyệt Hoài tuy mang theo nụ , nhưng lời thốt sắc bén như d.a.o.
Trong mắt Yến Thiếu Ngu lộ ý . Độ cong nhếch lên bên môi mỏng, lộ sự nhẹ nhõm mà chính cũng nhận .
Đây chính là phụ nữ cùng tiến thoái. Cho dù đối diện là một vị Tỉnh trưởng, cô cũng thể kiên định như , cùng chung mối thù. Có cô ở bên cạnh, dường như đối mặt với những , cũng còn khó khăn đến thế nữa.
Bạch Kính đầy hứng thú cô một cái, ngay đó liếc sang Tống Lâm mặt đang đỏ bừng như gan lợn ở bên cạnh, khỏi hả hê.
Tên Tống Lâm tâm tư độc ác, lòng hẹp hòi. Ngoài miệng thì bô bô thông gia với ông , thực chất chẳng qua là mượn sức mạnh nhà ông để vững gót chân mà thôi. Bây giờ mới xảy chuyện, kéo ông xuống nước .
Ông thông gia thâm độc như , ông dám nhận. Việc gia nhập phe họ Khương , vẫn cần cân nhắc kỹ lưỡng.
Trong lòng Bạch Kính chủ ý, : “Được , mau tìm Thủ trưởng Từ . Ông vì cứu mà thương, cũng bây giờ thế nào . Lỡ như xảy chuyện gì, quả thật là chuyện ông và thể gánh vác .”