Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 371: Đây Là Lần Đầu Tiên Cô Khóc

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:58:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Nguyệt Hoài kéo Tống Kim An một đoạn đường, chợt dừng bước.

 

Cô híp nửa mắt đầu , đột nhiên mỉm , tên Hình Kiện , chơi một vố .

 

Sào huyệt tội phạm của vô cùng bí mật, bốn phương tám hướng đều thông với đường nhỏ. Cô tự chủ động chọn con đường là vì lúc đến rắc hạt giống của Tu Di Không Gian, thể dựa đó phân biệt đường lúc đến. Hình Kiện nhắc đến chuyện tiễn cô rời , rõ ràng là cô nhớ tuyến đường chính xác, mặc cô rẽ ngang rẽ dọc tìm ga tàu hỏa.

 

Người , ngược thật sự vài phần tâm nhãn, thật thà như cô tưởng.

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, theo dấu vết hạt giống để rời khỏi khe núi . Dọc đường va vấp, Tống Kim An là do đau, là do tuyết rơi mặt lạnh, từ từ tỉnh .

 

“Ưm...” Anh tỉnh Cố Nguyệt Hoài ngay, buông tay đang túm cổ áo , mặc cho đầu “bộp” một tiếng đập xuống tuyết, giọng bình tĩnh và lạnh lùng: “Tỉnh ? Vậy thì dậy tự .”

 

Tống Kim An ôm gáy dậy từ trong đống tuyết, khắp nơi đều là một màu trắng xóa, khiến chút mơ hồ.

 

“Đây là ? Sao chúng ở đây? Chúng ... bọn buôn nhốt ?” Tống Kim An khó hiểu đầu Cố Nguyệt Hoài. Cô bên cạnh , giữa màn tuyết trắng xóa rũ mắt , ánh mắt trào phúng.

 

Cố Nguyệt Hoài xem giờ, nhíu mày : “Nhân lúc bọn chúng đề phòng, liền đưa chạy thoát ngoài.”

 

Chậm trễ như , cả một buổi sáng trôi qua, còn chuyến tàu hỏa nào thời gian phù hợp .

 

“Chạy thoát ngoài ?” Tống Kim An chút dám tin, nhưng xung quanh, cảm thấy lời độ tin cậy cao, nếu thực sự nghĩ hai vốn nhốt , rốt cuộc tại xuất hiện ở đây.

 

“Khụ khụ...” Tống Kim An khom lưng, ho sặc sụa. Một lát , nền tuyết vương vài giọt m.á.u.

 

“Nội thương?” Cố Nguyệt Hoài kinh ngạc, Hình Kiện quả nhiên là ghét bọn quan, đối với Tống Kim An - đứa con trai của quan lớn tự xưng tên tuổi hề nương tay. Một trận đòn đơn giản đ.á.n.h đến mức nội thương, chừng còn để di chứng.

 

Tống Kim An lắc đầu, giãy giụa dậy: “ , chúng vẫn nên mau ch.óng rời khỏi đây thôi.”

 

Nói xong, như nhớ điều gì, nhíu mày : “Chỉ chúng trốn thoát thôi ? Những khác thì ? Còn cả những đứa trẻ đó nữa, đám buôn tàn nhẫn vô nhân đạo, nhất định sẽ tha cho bọn họ , chúng cứu bọn họ !”

 

Cố Nguyệt Hoài nhún vai: “ chỉ là một phụ nữ yếu đuối vai thể vác, tay thể xách, thể đưa chạy thoát là kỳ tích , cứu khác? Nếu nể tình chúng quen , cũng sẽ cứu .”

 

Nghe , lông mày Tống Kim An nhíu c.h.ặ.t hơn, mấp máy môi, gì đó, cảm thấy cũng vô ích.

 

Quả thực, Cố Nguyệt Hoài thể cứu vượt quá giới hạn , những khác vẫn đang hôn mê, khả năng tự thì cứu? Tình trạng hiện tại của hai bọn họ cho dù cứu , cũng chỉ là tự tìm đường c.h.ế.t mà thôi.

 

Cố Nguyệt Hoài tuy ghét Tống Kim An, nhưng bao giờ nghi ngờ lòng của . Nói cho cùng cũng chỉ là một kẻ ngốc bảo vệ quá , tội đáng c.h.ế.t. Nếu vì Điền Tĩnh, cô lẽ cũng thể nước sông phạm nước giếng với Tống Kim An.

 

Đáng tiếc, nếu chỉ là nếu, mối quan hệ hiện tại của hai bên, tuyệt đối khả năng chung sống hòa bình nữa.

 

Đáy lòng Cố Nguyệt Hoài khẽ trào phúng, ngay đó lạnh mặt lườm Tống Kim An một cái: “Thực đám buôn là hạng . Nếu cứu , chỗ ngược một cách, thử ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-371-day-la-lan-dau-tien-co-khoc.html.]

Tống Kim An , chút do dự gật đầu: “Tất nhiên! Cô , chỉ cần thể cứu !”

 

“Đứng đám buôn đại ca, là con rể của xưởng trưởng Xưởng Lưu Ly thành phố Phong. Thế lực thành phố Phong phức tạp, chỉ dựa hai chúng thể cứu . Kế sách hiện nay là tỉnh H, nơi đó mới lực lượng thể huy động.”

 

Cố Nguyệt Hoài xong, vẻ mặt Tống Kim An liền chút chần chừ.

 

Anh thể ý trong lời của Cố Nguyệt Hoài, nhưng nếu về mức độ hiểu , cũng là hiểu rõ bố Tống Lâm nhất. Rất rõ ràng cho dù thấy t.h.ả.m trạng của , Tống Lâm cũng chắc đến dẹp yên rắc rối ở thành phố Phong.

 

Vị trí địa lý của thành phố Phong cực , đây cũng ít đến đây nên thành tích. Đáng tiếc cuối cùng ép buộc bất đắc dĩ rời , thì cũng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử. Nơi tuyệt đối là một khúc xương khó gặm, dễ rước họa .

 

Cố Nguyệt Hoài sự chần chừ của Tống Kim An, cô rũ mắt, giọng êm tai mang theo sự cô đơn và thương xót nhàn nhạt.

 

“Những đứa trẻ đó thực sự đáng thương, nếu xử lý những kẻ tội ác tày trời , những đứa trẻ đó sẽ chỉ ngày càng nhiều. Bọn chúng vốn dĩ cũng sinh trong những gia đình hạnh phúc êm ấm, tứ chi lành lặn, tự do tự tại, tại trở thành món hàng trục lợi? Móc mắt, đ.á.n.h gãy chân, tàn nhẫn bao? Tống thanh niên trí thức lẽ nào ngơ?”

 

xuất bình thường, thực sự lực bất tòng tâm, cuối cùng chỉ cứu một , trong lòng thực sự dễ chịu chút nào.”

 

Tống Kim An những lời của Cố Nguyệt Hoài, sửng sốt một chút: “Cô, cô ?”

 

Cố Nguyệt Hoài ngước mắt Tống Kim An, đôi mắt đỏ hoe: “Anh thấy thương bọn họ ?”

 

Tống Kim An là đầu tiên thấy Cố Nguyệt Hoài . Trong trí nhớ của , cô luôn lạnh nhạt, cự tuyệt khác từ ngàn dặm. Lần duy nhất ngoài dự đoán chính là sự tàn nhẫn khi cô cầm d.a.o đ.â.m tim Điền Tĩnh trong khe núi dạo .

 

Cô luôn kiên cường sợ hãi, nhưng , là một sự bất lực và chua xót mà thể thấy.

 

Tống Kim An đưa tay lau vệt nước mắt nơi khóe mắt Cố Nguyệt Hoài, nhưng nghĩ đến thái độ của cô, rốt cuộc dũng khí đó, chỉ thể dùng giọng điệu kiên định đảm bảo: “Đồng chí Cố cô yên tâm , nhất định sẽ bỏ mặc bọn họ!”

 

Sau khi nhận lời, bỗng cảm thấy một niềm vui sướng khó tả khi gánh vác trách nhiệm vì Cố Nguyệt Hoài.

 

“Tống thanh niên trí thức quả nhiên là .” Cố Nguyệt Hoài thu liễm vẻ mặt, đáy mắt xẹt qua một tia sáng tối tăm.

 

như cô nghĩ, Tống Kim An luôn là một tâm cơ sâu sắc, cô liền tin nấy. Giống như ánh mắt của , mang theo một sự trong veo và ngu ngốc trải sự đời mà ai cũng thể dễ dàng thấu.

 

Tống Kim An ho nhẹ một tiếng, ôm n.g.ự.c : “Bây giờ chúng tỉnh H ngay!”

 

Cố Nguyệt Hoài liếc một cái: “Vết thương của ? Không cần khám ?”

 

Nghe , mặt Tống Kim An dâng lên một tia vui mừng khó kiểm soát, đây là đầu tiên Cố Nguyệt Hoài quan tâm !

 

Anh bước lên phía hai bước, giọng điệu nhẹ nhàng: “ , chỉ là đau thôi, vết thương chí mạng gì, về nhà dưỡng một thời gian là khỏi. Chúng vẫn nên chậm trễ nữa, rời khỏi đây , kẻo đám đó đuổi theo.”

 

Cố Nguyệt Hoài bóng lưng vui vẻ của , khẽ lạnh một tiếng.

 

Kẻ bản lĩnh tự đa tình cũng thật là một bộ, tưởng cô đang quan tâm ? Cô chỉ sợ đến tỉnh H ngất xỉu, đến lúc đó chỉ cô mệt mỏi, mà còn lỡ việc ở thành phố Phong.

Loading...