Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 360: Sao Cậu Lại Ở Đây?

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:58:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô gái mập vẫn phản ứng gì, chỉ hau háu Tống Kim An ngẩn .

 

Nhân viên phục vụ lắc đầu: “Đồng chí! Đồ của cô tìm hết , hai tên trộm chúng sẽ đưa .”

 

Nói xong, nhân viên phục vụ Tống Kim An, thái độ khách sáo: “Đồng chí, cảm ơn , như , nếu vội, lát nữa xuống ga, chúng sẽ xin cấp , trao cho một giấy khen, ?”

 

Tống Kim An giao tên trộm đang túm trong tay cho một nhân viên phục vụ khác, : “Không cần , chỉ là tiện tay thôi.”

 

Anh phủi tay, chuẩn trở về, động tác khiến cô gái mập hồn, thấy sắp , cô vội vàng lên tiếng gọi : “Đợi , đợi đồng chí! còn cảm ơn !”

 

Tống Kim An đầu , chỉ xua tay: “Không cần khách sáo.”

 

Cô gái mập bỏ lỡ Tống Kim An như , chen khỏi đám đông, túm lấy vạt áo của Tống Kim An.

 

“Đồng chí, cảm ơn mới , cùng ? Đợi lát nữa đến ga, mời đến nhà hàng quốc doanh ở địa phương ăn cơm, ăn gì cũng , coi như kết bạn, ?”

 

Cô gái mập mặt dày Tống Kim An, suýt nữa thì chìm đắm trong đôi mắt màu nâu nhạt của .

 

Trên mặt cô nở nụ e thẹn vui sướng, chỉ cảm thấy xa một chuyến mà cũng “diễm phúc” như .

 

Tuy nhiên, cô rõ ràng bộ dạng của lúc đáng sợ đến mức nào, m.á.u tai chảy ngừng, mặt cũng dính một ít m.á.u, trông đỏ rực m.á.u me, ngón tay béo múp còn dầu mỡ của đùi gà, để vết bẩn quần áo của Tống Kim An.

 

Lông mày Tống Kim An khẽ nhíu một cách khó nhận , để dấu vết rút áo .

 

Anh khẽ mím môi, vẻ mặt xa cách: “Xin đồng chí, thời gian.”

 

Cô gái mập như thấy, túm lấy vạt áo Tống Kim An, miệng vui vẻ la lên: “Đừng khách sáo, đừng khách sáo với , chính là ân nhân của , tiền tìm , lẽ chúng nên cùng tiêu!”

 

Nói , cô kéo Tống Kim An đến bên cạnh ghế .

 

đàn ông trung niên trí thức , mấp máy môi, cuối cùng vẫn dám lời mua ghế của ông , học thức ở thời đại nào cũng tôn trọng, tính cô gái mập thẳng thắn, nhưng cũng dám chọc giận nữa.

 

, ánh mắt của cô đặt lên Cố Nguyệt Hoài, cô khẽ hất cằm, vẻ mặt đương nhiên : “Cô, dậy, chỗ trả giá gấp đôi mua của cô, ?”

 

Không đợi Cố Nguyệt Hoài lên tiếng, Tống Kim An lạnh lùng : “Đồng chí, xin tự trọng!”

 

Anh dùng chút sức, gạt tay cô gái mập , chuẩn rời , ánh mắt khẽ lướt qua Cố Nguyệt Hoài đang tựa cửa sổ, lập tức, bước chân dừng , đôi mắt màu nâu nhạt thoáng qua một tia kinh ngạc, dường như thể tin .

 

Môi Tống Kim An khẽ động, nhẹ giọng gọi: “Đồng chí… đồng chí Cố?”

 

Cô gái mập vốn đang tức giận vì Tống Kim An điều, thấy lời , ngẩn một chút: “Đồng chí Cố?” Cô Cố Nguyệt Hoài, Tống Kim An, trong lòng nhất thời dấy lên chút hối hận.

 

Sớm nên theo đồng chí đến toa tàu của , ở đây lằng nhằng gì?

 

Cô gái bên cạnh , thứ lành gì, thuộc loại khiến đàn ông mê hoặc, hơn nữa ý của , họ còn là quen cũ? Vậy trao cơ hội tay cô gái ?

 

Trong lòng cô gái mập lập tức hối hận, chuẩn đẩy Tống Kim An rời .

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ nhắm mắt, coi như thấy lời của cô gái mập và tiếng gọi của Tống Kim An, cả bất động như núi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-360-sao-cau-lai-o-day.html.]

Tống Kim An mím môi, gạt tay cô gái mập , về phía Cố Nguyệt Hoài: “Đồng chí Cố, ở đây?”

 

Anh Cố Nguyệt Hoài thích , thậm chí thèm chuyện nhiều với , nhưng chuyến tàu đường dài đủ loại , cái gì cũng , hơn nữa những kẻ còn ngang nhiên tay, Cố Nguyệt Hoài xinh , dễ bọn buôn để ý.

 

Nếu duyên cùng một chuyến tàu, cảm thấy nghĩa vụ bảo vệ Cố Nguyệt Hoài.

 

Họ, cho dù coi là bạn bè, cũng là quen, dù cũng chút giao tình chứ?

 

Yết hầu Tống Kim An chuyển động hai , bàn tay lưng khẽ nắm c.h.ặ.t, chút căng thẳng chờ đợi Cố Nguyệt Hoài trả lời.

 

lúc , một nhân viên phục vụ kinh ngạc kêu lên: “Cô định gì?!”

 

Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, khóe mắt lướt qua ánh sáng lạnh lẽo thoáng qua trong tay phụ nữ , ánh mắt âm u độc ác của cô , Tống Kim An sắp đ.â.m, khẽ chậc một tiếng, trong mắt mang theo vài phần hứng thú.

 

Tống Kim An, vị thiên mệnh chi t.ử chẳng lẽ vì hôm nay xen chuyện khác mà bỏ mạng tàu hỏa ?

 

Cô đương nhiên sẽ tay giúp đỡ, Tống Kim An phá hỏng bao nhiêu chuyện của cô, nếu , kiếp đến nỗi sống khổ sở như ? Anh che cho Điền Tĩnh một chiếc ô thể mưa gió xâm phạm, thì cô sẽ xé nát chiếc ô !

 

Cố Nguyệt Hoài ánh mắt lạnh lùng , tuy nhiên, phụ nữ cầm d.a.o còn kịp đ.â.m Tống Kim An, mấy nhân viên phục vụ khống chế, một trong đó còn rạch một đường, thương nhẹ.

 

Tống Kim An hít một khí lạnh, suốt đường đều phát hiện phụ nữ đó còn mang theo hung khí.

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ thở dài, chút thất vọng.

 

Cô gái mập cũng dọa một phen, vội vàng tiến lên túm lấy tay Tống Kim An, vẻ chim nhỏ nép , cứ thế chui lòng Tống Kim An, miệng còn : “Đáng sợ quá, tên trộm đó còn g.i.ế.c !”

 

Tống Kim An đẩy cô , nhưng cô gái mập sức lực lớn, ôm c.h.ặ.t, sợ dùng sức quá sẽ thương.

 

Bộ dạng cô gái mập dính c.h.ặ.t Tống Kim An lọt mắt khác, tự nhiên là ghê tởm nên lời.

 

Nhân viên phục vụ đưa hai tên trộm rời khỏi toa tàu , làn sóng náo động do hung khí gây dần dần lắng xuống, thời buổi vốn dĩ yên , đường phố cũng thường xuyên gặp cướp giật hoặc án mạng, quá hiếm lạ.

 

Người phụ nữ trung niên đối diện cũng bình tĩnh , ôm con liếc cô gái mập một cái.

 

lạnh một tiếng, chế nhạo: “Được , kẻ hại bắt , cô còn ôm đồng chí nam , thật hổ, đừng tưởng cô đang nghĩ gì, cô cũng soi gương xem, cô như mà cũng xứng ?”

 

Sắc mặt cô gái mập lúc xanh lúc trắng, hung hăng trừng mắt phụ nữ trung niên.

 

“Nhìn cái gì? Phì! Đồng chí giúp cô tìm hành lý, cô cảm ơn thì thôi, còn dính như , thật hổ! Hahaha, cô bây giờ cô giống cái gì ? Giống một con lợn nái đang dựa đấy!”

 

Người phụ nữ trung niên hề nể mặt cô gái mập, lời lẽ sắc bén độc địa.

 

Đứa trẻ trong lòng bà thấy vui mừng khôn xiết, vỗ tay kêu lên: “Lợn nái! Lợn nái!”

 

Mọi xung quanh đều bật , ánh mắt cô gái mập đầy vẻ chế giễu.

 

Sắc mặt Tống Kim An cũng , Cố Nguyệt Hoài, cô giúp giải vây, dù chỉ một câu, nhưng từ đầu đến cuối cô đều như một ngoài cuộc, xem một màn kịch hề trong mắt .

 

Trong mắt cô, chỉ là một xa lạ.

 

 

Loading...