Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 347: Em Chỉ Mong Các Anh Bình An

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa nghĩ đến đây, tinh thần Trình Lăng liền căng thẳng, chút tự nhiên.

 

hùng sợ gặp quen cũ, tuy coi là hùng, nhưng việc xuất hiện một cách khó hiểu ở Huyện Thanh An, khó hiểu trở thành giáo viên lớp học đêm của cô, cảm giác , thế nào nhỉ, quả thực chút vi diệu.

 

Cố Nguyệt Hoài mỉm , khen ngợi: “Thầy Trình dạy .”

 

Vạn Thanh Lam ghé sát , vẻ mặt kinh ngạc Cố Nguyệt Hoài, đúng là dối chớp mắt.

 

Trình Lăng chút ngượng ngùng, định gì đó thì chợt Lý Hướng Tiền gọi : “Lão Trình, thôi!”

 

Anh đồng hồ treo tường, chín giờ tối , liền : “Đồng chí Cố, trưa mai chúng gặp ở tiệm cơm quốc doanh nhé, mời cô ăn bữa cơm. Hôm nay muộn quá , cô về nhà sớm , nhà cũng chút việc đây.”

 

Cố Nguyệt Hoài thấy sắc mặt vẻ gì là khốn khổ mệt mỏi, liền chắc hẳn tạm thời thoát khỏi nghịch cảnh. Việc đến Huyện Thanh An dừng chân lẽ thực sự chỉ là sự tình cờ, nên cô hỏi cần giúp đỡ gì , chỉ gật đầu với cùng Vạn Thanh Lam rời .

 

Trình Lăng theo bóng lưng cô, mặt nở nụ vui sướng khi tình cờ gặp bạn bè.

 

Vừa khỏi Đồ Thư Kỷ Niệm Quán, Vạn Thanh Lam đuổi theo hỏi: “Nguyệt Hoài, hóa quen thầy Trình Lăng ? Mau kể , hai quan hệ gì ? Trước cũng từng nhắc tới nha. Cậu xem kìa, hôm nay còn bảo giới thiệu cho một đối tượng , bảo quen ai, ha hả, qua một ngày lộ tẩy .”

 

Giọng điệu Vạn Thanh Lam đầy căm phẫn, còn phối hợp giậm giậm chân, mang vẻ mặt như Cố Nguyệt Hoài phụ bạc.

 

Cố Nguyệt Hoài liếc cô một cái: “Diễn sâu quá đấy, mau về nhà , cũng về đây.”

 

Vạn Thanh Lam thấy cô về phía con đường nhỏ tối đen, chút sợ hãi, : “Hôm nay muộn quá , đến nhà ngủ một đêm ? Đợi ngày mai học bảo cả Cố hoặc ba Cố đến đón ?”

 

Cố Nguyệt Hoài lên tiếng, thẳng ngoảnh đầu , chỉ đưa lưng về phía Vạn Thanh Lam vẫy vẫy tay.

 

Vạn Thanh Lam dần thấy bóng dáng cô nữa, nhịn cau mày lầm bầm một câu: “Gan lớn thật đấy.”

 

Nói xong, cô giơ tay lên, khum hai bàn tay thành hình chiếc loa đặt bên miệng, hét lớn về phía Cố Nguyệt Hoài: “Nguyệt Hoài, đường chú ý an , cẩn thận một chút! Bật đèn pin lên!”

 

Cố Nguyệt Hoài lời Vạn Thanh Lam , mỉm lắc đầu.

 

khỏi Công xã Hoàng Oanh thì thấy Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đang cầm đèn pin về phía . Cả hai đều dáng cao lớn, đường trông khá áp bách, bộ dạng họ đến đón cô.

 

Trong lòng Cố Nguyệt Hoài ấm áp, gọi một tiếng: “Anh cả, ba!”

 

Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài rảo bước nhanh hơn, đến mặt Cố Nguyệt Hoài: “Gấp gáp chạy tới mà vẫn đến muộn.”

 

Cố Nguyệt Hoài chớp chớp mắt: “Thế chẳng vặn đón em ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-347-em-chi-mong-cac-anh-binh-an.html.]

 

Cố Tích Hoài đỡ lấy chiếc túi xách cô, : “Đi thôi, về nhà.”

 

Ba em cứ thế thấp thấp cao cao bước con đường quê về Đại đội sản xuất Đại Lao Tử. Tất nhiên, đường cũng thể im lặng chẳng lời nào, chủ đề chính bàn luận chính là chuyện đăng ký kết hôn hôm nay.

 

Cố Nguyệt Hoài nghiêng đầu Cố Đình Hoài, hỏi: “Anh cả hôm nay xong việc chính chứ?”

 

Đột nhiên nhắc đến chuyện , Cố Đình Hoài suýt nữa thì sặc nước bọt, gốc tai đỏ bừng, ậm ờ đáp một tiếng.

 

Cố Tích Hoài uể oải : “Giấy chứng nhận kết hôn mang về dán lên tường , em về nhà là thấy ngay. em xem, tối nay dù cũng là ngày trọng đại cả và chị dâu kết hôn, ăn mừng một chút ?”

 

Cố Tích Hoài vẻ đắn, thực chất là cái miệng thèm ăn .

 

Cố Nguyệt Hoài thấu, cũng vạch trần , trầm ngâm : “Quả thực nên ăn mừng, là tối nay về nấu một nồi lẩu rau chần cho ấm ? Lại uống thêm hai ly rượu nhỏ?”

 

Mắt Cố Tích Hoài sáng lên, định đồng ý thì Cố Đình Hoài : “Ăn uống cái gì? Hôm nay mấy giờ , ngày mai Bé con còn nữa. Chú tưởng ai cũng giống chú, suốt ngày rảnh rỗi việc gì chắc?”

 

Anh xong, còn tiện thể trừng mắt lườm Cố Tích Hoài một cái.

 

Nghe , Cố Tích Hoài ngượng ngùng, lầm bầm: “Không ăn thì ăn, tức giận cái gì chứ.”

 

Cố Đình Hoài lạnh một tiếng, bực dọc : “Bây giờ là thời buổi nào , còn suốt ngày nghĩ đến chuyện ăn ngon. Nhà bây giờ đông , tuy lương thực vẫn còn đủ, nhưng cũng tiết kiệm một chút, ai sang năm là tình cảnh gì?”

 

Anh tuy thật thà, thích tranh cãi với khác, nhưng hề ngốc.

 

Cố Tích Hoài đến mức da mặt căng cứng. Quả thực, dạo gia đình sống hơn, lương thực cũng dồi dào, ngược nuôi cái dày của sinh hư . Bây giờ ăn no còn quan trọng nữa, mà bắt đầu nghĩ đến việc ăn ngon. Anh chút hổ cúi đầu, hồi lâu gì.

 

Cố Nguyệt Hoài liếc , gì. Sinh trong thời đại , việc cư an tư nguy là điều cần thiết. Mặc dù cô sẽ để nhà chịu đói nữa, nhưng cứ thế mà lâng lâng tự mãn rõ ràng là một lựa chọn sáng suốt.

 

“Anh cả năm sẽ bộ đội, đến lúc đó gửi tiền về, vài năm kiểu gì cũng cất nhà mới. Em đừng nữa, giữ kỹ đồ đạc , giấu cho kỹ, đừng để ngoài .”

 

Cảm nhận của và Cố Tích Hoài giống . Bản em gái nuôi đành, nay còn kéo theo cả vợ, thậm chí là con cái , đều để em gái gánh vác, chuyện thể vượt qua rào cản trong lòng.

 

“Bà nội em là bà nội của các ? Nếu bà đồ đạc để thể giúp cả nhà ăn no mặc ấm, sống những ngày tháng , bà cũng sẽ vui lòng. Được , em là em gái ruột của các , khách sáo với em như gì?”

 

Cô dừng một chút, bình thản : “Đời , em chỉ mong các đều bình an, khỏe mạnh, hạnh phúc, chịu sự bức hại của bất kỳ ai, ung dung sống trọn một đời, những thứ khác đều quan trọng.”

 

Cô một tay khoác tay Cố Đình Hoài, một tay khoác tay Cố Tích Hoài, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ vui vẻ. Ba em bước con đường mòn chốn đồng quê, ánh trăng chiếu rọi, khiến màn đêm cũng thêm vài phần sáng sủa và ấm áp.

 

 

Loading...