Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 343: Hai Bát Mì Hoành Thánh
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài khựng , vẻ mặt đau khổ của Ngụy Lạc mà nên gì để an ủi chị .
Lý Nguyên tuy tuổi nhưng ăn mặc bảnh bao, dáng vẻ cũng đoan chính, thể thời trẻ tuấn tú. Gặp tra nam là chuyện bình thường, kiếp cô cũng Nhậm Thiên Tường hủy hoại nửa đời , nhưng đó vẫn gặp Yến Thiếu Ngu - cứu rỗi nửa đời của cô. Thế nên, một đời nếu đến cuối cùng thì ai kết quả.
Tất nhiên, những lời do một cô gái mười bảy mười tám tuổi như cô với Ngụy Lạc thì rõ ràng kỳ quặc. Chuyện để tự chị ngộ , nhưng nghĩ đến dáng vẻ đắc ý rời của Lý Nguyên , cô cảm thấy Ngụy Lạc cả đời cũng thoát khỏi vũng bùn đó .
Ngụy Lạc thấp giọng : “Chị thấy ánh mắt em bình thường , gặp thì đường vòng mà tránh.”
Cố Nguyệt Hoài đáp lời, suy nghĩ một chút hỏi: “Chủ nhiệm một đứa con ?”
Ngụy Lạc sửng sốt, theo bản năng gật đầu: “, một đứa con trai, ?”
Cố Nguyệt Hoài liếc chị , ánh mắt trầm xuống: “Tính theo tuổi của Chủ nhiệm, con trai chắc cũng còn nhỏ nữa, những đạo lý nên hiểu chắc cũng hiểu . Chị cứ giấu giếm thằng bé, để Lý Nguyên hết đến khác tới tống tiền là lý trí . Chủ nhiệm vì con trai mà hy sinh ngần năm, một mực chịu đựng như thực sự là vì cho thằng bé ? Chị từng nghĩ, nếu một ngày nào đó thằng bé những chuyện thì sẽ thế nào ? Thằng bé sẽ cảm giác tội , sẽ thấy hổ thẹn với chị, cảm thấy đều do nên mới khiến chị trở nên hèn mọn và tuyệt vọng như . Đến lúc đó, thằng bé cũng khó tránh khỏi nảy sinh những suy nghĩ cực đoan, chừng ngay cả việc thấy chị cũng cảm thấy đau khổ.”
Cố Nguyệt Hoài dừng một chút tiếp: “Chị nên hết chuyện cho thằng bé . Một là thể chấm dứt sự dây dưa của Lý Nguyên, hai là cũng để con trai chị trưởng thành, trở thành bảo vệ chị. Huống hồ chị cũng cuộc sống của riêng , chẳng lẽ định cứ như cả đời ? Chủ nhiệm, hy vọng chị hãy suy nghĩ thật kỹ.”
Giọng điệu của Cố Nguyệt Hoài nhanh chậm, Ngụy Lạc cảm thấy đường đột, chị sinh cảm giác cô đang xen việc khác. Mặc dù từ lúc cô mở miệng coi như là vượt quá giới hạn , nhưng cô vẫn giúp chị .
Mười năm , Ngụy Lạc dũng khí đơn ly hôn, đủ để chứng minh chị là một phụ nữ của thời đại mới. Việc chị thể bứt phá giữa một đám đàn ông để trở thành Chủ nhiệm của Quần Chúng Nhật Báo cũng chứng minh năng lực của . Một phụ nữ xuất sắc như tra nam kéo chân cả đời, thực sự khiến đành lòng.
Quả nhiên Ngụy Lạc những lời của cô cho d.a.o động. Sắc mặt chị nhợt nhạt, thần sắc phiêu diêu, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về những lời cô .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu với Ngụy Lạc, xoay rời khỏi văn phòng. Ngụy Lạc ngơ ngẩn theo bóng lưng cô xuất thần, mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt dần trở nên kiên định hơn.
Khi Cố Nguyệt Hoài trở tổ ba, cô thấy Vạn Thanh Lam đang bản thảo đăng báo. Cô và Hoàng Bân Bân khôi phục trạng thái bình thường, cả hai đều đang tập trung công việc.
Cố Nguyệt Hoài vỗ nhẹ lên vai Vạn Thanh Lam: “Chuyện giao cho đấy.”
“Yên tâm , đảm bảo thất vọng!” Vạn Thanh Lam ngẩng đầu lên, ngòi b.út trong tay sột soạt , từng dòng chữ hiện giấy. Đối với chuyện nhà của Cố Nguyệt Hoài, cô dồn một trăm hai mươi vạn phần tâm huyết.
Một buổi sáng trôi qua trong chớp mắt. Vạn Thanh Lam vươn vai, đầu với Cố Nguyệt Hoài: “Trưa nay chúng ăn gì đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-343-hai-bat-mi-hoanh-thanh.html.]
Cố Nguyệt Hoài cũng kén chọn, tùy ý : “Ăn bát mì .”
“Ừ, thôi.” Vạn Thanh Lam gật đầu, nhân lúc Hoàng Bân Bân kịp phản ứng, cô khoác tay Cố Nguyệt Hoài chạy biến . Hoàng Bân Bân cầm một xấp bản thảo trong tay, bóng lưng như chạy trốn của Vạn Thanh Lam, khổ lắc đầu.
Hai một mạch đến tiệm cơm quốc doanh, gọi hai bát mì hoành thánh. Lương thực khan hiếm, việc buôn bán của tiệm cơm quốc doanh cũng trở nên đìu hiu. Trước đông nghìn nghịt, bây giờ quanh cũng chỉ lác đác hai bàn khách. Vừa xuống, Vạn Thanh Lam thở phào nhẹ nhõm, bưng cốc nước bàn ừng ực uống cạn.
Cố Nguyệt Hoài liếc cô , thong thả uống một ngụm nước: “Sợ Bân Bân đến thế cơ ?”
Vạn Thanh Lam nặng nề lắc đầu, thở dài : “Cũng là sợ, chỉ là cảm thấy ở cùng cứ căng thẳng thế nào . Rõ ràng cũng chẳng sai chuyện gì, nhưng quan hệ giữa hai cứ thể giống như nữa.” Giọng điệu của cô chút bất đắc dĩ, cũng chút mờ mịt.
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Không định đáp ?”
Vạn Thanh Lam mím môi, thấp giọng : “Mình từ chối .” Nói xong, cô cụp mắt xuống, lơ đãng tiếp: “Vốn dĩ cũng cùng một đường, hai đứa hợp . Mình định tìm một thật thà trung hậu, thuận mắt là , câu nệ là thành phố nhà quê, chỉ cần thích là . Hoàng Bân Bân tuy thấy , cũng thuận mắt, nhưng vì quá thuộc nên ngược cảm giác đó. Chuyện tình cảm thể hồ đồ mà quyết định đúng ? Cậu xem cả của và chị Bạch Mai kìa, tình cảm của hai họ bao, hơn nữa chị còn một cô em chồng như nữa. Ôi, đúng là cùng là mà khác mệnh, thật đáng ghen tị.”
Cố Nguyệt Hoài cô , thấy thái độ phóng khoáng thì cô thực sự buông bỏ . Tuy nhiên, việc cô đồng ý Hoàng Bân Bân ngoài dự đoán của cô. Sáng nay giọng điệu của cô , rõ ràng là ý tiến tới. Chỉ thể là tâm thái của cô khác , còn là Vạn Thanh Lam vô tư lự, dũng cảm tiến lên như nữa. Cô đối xử với tình cảm nghiêm túc, suy xét cũng nhiều, gia đình, bố đều đưa cân nhắc.
Mặc dù cảm thấy Hoàng Bân Bân chút đáng tiếc, nhưng chuyện tình cảm vốn thể rõ ràng . Cô tin rằng sẽ một ngày hai họ gặp phù hợp với , suy cho cùng, cả hai đều là những .
Cố Nguyệt Hoài khẽ an ủi: “Cậu như , sẽ gặp thích hơn và cũng phù hợp với hơn thôi.”
Nghe , mắt Vạn Thanh Lam sáng lên: “Cậu thực sự thấy ? Vậy là giới thiệu cho một ?”
Cố Nguyệt Hoài giả lả: “Mình chỉ hai trai, quen thanh niên nào khác . Hay là nhờ Mỹ Lệ giới thiệu cho một , cô thường xuyên ở Hợp tác xã Cung Tiêu, tiếp xúc với nhiều mà.”
Vạn Thanh Lam bĩu môi, chợt nhớ điều gì đó, cau mày : “Nguyệt Hoài, phát hiện Mỹ Lệ bất thường ? Dạo suốt ngày thích cả Cố, thế mà đùng một cái đối tượng , hình như cô cũng chẳng đau lòng mấy.”
lúc , mì hoành thánh bưng lên. Vạn Thanh Lam xong, xì xụp ăn một miếng, lúng b.úng : “Mình thấy cô vấn đề, tâm tư cũng nhiều, vẫn nên để tâm một chút .”
Cố Nguyệt Hoài khựng , cô ngờ một thiếu tinh tế như Vạn Thanh Lam mà cũng phát hiện sự bất thường của Diêu Mỹ Lệ. Cô cầm đũa lên, thong thả liếc cô : “Cậu bớt lo chuyện bao đồng , tóc rụng mất quá nửa kìa.”
Khóe miệng Vạn Thanh Lam giật giật, ngẩng đầu trừng mắt Cố Nguyệt Hoài. Đây là nỗi đau của cô , còn trẻ mà rụng tóc . Nhất thời, Vạn Thanh Lam biến đau thương thành sự thèm ăn, ngấu nghiến ăn sạch một bát mì hoành thánh.