Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 338: Sau Này Bác Chính Là Bố Của Con
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Đình Hoài và Bạch Mai tiếng lẩm bẩm của Cố Nguyệt Hoài, bóng lưng cô xa, đều chút dở dở .
Trong chốc lát, cảm xúc vốn dĩ căng thẳng, bầu khí gượng gạo đều dịu xuống.
Cố Đình Hoài thở dài một tiếng, trong lúc Bạch Mai nơm nớp lo sợ, nhẹ nhàng ôm cô lòng, ôm thật c.h.ặ.t, giọng kiên định dịu dàng: “Em đừng sợ, giống như Nguyệt Hoài , trong chuyện em là vô tội nhất, đều là của bố em và Hoàng Thịnh, liên quan gì đến em ? Anh thích em, cưới em, liên quan gì đến chuyện .”
Nghe , Bạch Mai mím mím môi, trong cổ họng chua xót, cô nhỏ giọng : “Cảm ơn vẫn đồng ý cưới em.”
Cố Đình Hoài chút vui. Anh đẩy một chút, bực dọc : “Em mà còn cảm ơn ? Đây chẳng là chuyện chúng xong ? Chẳng lẽ em còn gả cho khác? Vậy thì đồng ý , sẽ cướp dâu đấy!”
Bạch Mai nín mỉm , bóng đen đều tan biến theo lời của Cố Đình Hoài.
Cô đột nhiên cảm thấy phận của cũng tệ như trong tưởng tượng, ít nhất cô gặp Cố Đình Hoài.
“Ngày mai chúng sẽ lĩnh chứng, em cứ yên tâm thoải mái ở trong nhà là , đừng áp lực.” Cố Đình Hoài thấp giọng . Nói xong, cảm thấy chút khó mở lời, ấp úng : “Cái, cái đó, ... ...”
Bạch Mai chớp chớp mắt, chút tò mò : “Sao ?”
Yết hầu Cố Đình Hoài lăn lộn một cái, gốc tai nóng bừng.
Anh : “Bây giờ , bây giờ bỏ tiền sính lễ, cũng cách nào cho em một cuộc sống . Anh... vốn dĩ định Tết sẽ tòng quân, ngờ... Em yên tâm, vẫn sẽ tòng quân, cho em sống những ngày tháng .”
Trợ cấp của lính tráng khả quan. Tuy nhiên chuyến giống như Yến Thiếu Ngu , một năm cũng về nhà , gặp nhiệm vụ nguy hiểm thì chính là công việc treo đầu thắt lưng.
kỹ năng đặc biệt gì, tìm một công việc định, chỉ thể lấy đó kế sinh nhai.
Tất nhiên cũng thể tiếp tục kiếm công điểm, giống như một bình thường, cả đời bới đất tìm thức ăn, nhưng như thì đến việc cho Bạch Mai một cuộc sống ? Cô là một y tá, da thịt mịn màng, thể vì gả cho mà chịu khổ.
Một đàn ông, luôn cho phụ nữ của một môi trường sống , nỗ lực cho cảnh gia đình trở nên hơn.
Bạch Mai chuyện Cố Đình Hoài sắp tòng quân từ chỗ Cố Nguyệt Hoài. Vốn dĩ chuẩn , nhưng khi chợt thấy, vẫn mím khóe môi cúi đầu xuống, cô hề rời .
Nghĩ như , Bạch Mai liền nhỏ giọng : “Em thể cần sính lễ, cái gì cũng cần.”
Cố Đình Hoài sửng sốt, ngay đó bật .
“Tiểu Mai, sẽ nỗ lực, đến lúc đó sẽ đưa em theo quân nhà, như ?” Nói xong, gãi gãi đầu, chút phiền não : “Tuy nhiên, đến lúc đó em sẽ cách nào y tá nữa.”
Nghe , Bạch Mai đột nhiên nhớ đến chuyện Cố Nguyệt Hoài từ bỏ công việc biên tập viên mỹ thuật, chuyển sang học y.
Vậy cô đến lúc đó cũng thể giống như cô, đến quân đội một quân y? Như chẳng là vẹn cả đôi đường ?
Cố Đình Hoài thấy cô gì, tưởng cô vẫn đồng ý, nhất thời chút sốt ruột.
“Tiểu Mai, thực sự thử xem, cả đời lãng phí ở Đại đội sản xuất Đại Lao Tử. Anh thể tìm em vợ, là chuyện may mắn , quãng đời còn may mắn hơn một chút.”
Cố Đình Hoài cảm thấy miệng chút khô khốc, nhẹ giọng : “Em thể hiểu cho ?”
Bạch Mai bây giờ nghĩ thông suốt . Cho dù , cũng tôn trọng suy nghĩ của Cố Đình Hoài, liền : “Chúng về , luôn thể kết hôn chứ? Dù cũng là chuyện Tết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-338-sau-nay-bac-chinh-la-bo-cua-con.html.]
Cố Đình Hoài nhếch miệng , vội vàng gật đầu : “Được, !”
Hai tay trong tay về nhà. Chuyện xảy tối nay những tạo cách cho họ, ngược còn khiến tình cảm của họ thêm hòa hợp. Sắp bước phận mới, khiến đôi tình nhân sắp kết hôn một cái đều mang theo tình ý.
Bọn họ về nhà, thấy Cố Chí Phượng đang đầu giường đất.
Trong tay ông đang xoay quả óc ch.ó. Khi thấy hai , mặt lộ nụ . Thấy ông một chút cũng tò mò việc Bạch Mai trở , liền chuyện tối nay ông .
Bạch Mai nín thở, bàn tay nắm lấy Cố Đình Hoài đều toát một lớp mồ hôi mỏng.
Mặc dù Cố Nguyệt Hoài, Cố Đình Hoài đều để tâm đến chuyện , nhưng cô sợ, sợ Cố Chí Phượng sẽ chán ghét, cảm thấy cưới một cô con dâu như cô cửa sẽ chê , đến lúc đó khó tránh khỏi sẽ sự hối hận vì gia môn bất hạnh.
Cố Chí Phượng lẽ sự căng thẳng của Bạch Mai. Ông ha hả, giọng dịu dàng, hiền từ : “Tiểu Bạch , cứ an tâm ở , đừng sợ, bác chính là bố của con, bố ruột của con!”
Lời của ông chắc nịch, khiến sự chua xót vốn dĩ bình tĩnh của Bạch Mai trào lên.
Cô Cố Chí Phượng, phát hiện trong mắt ông nửa điểm chán ghét, là sự xót xa.
Tối nay thực sự đủ trắc trở . Nửa đầu là đau khổ và giải thoát, nửa là hạnh phúc và may mắn. Cảm giác băng hỏa lưỡng trọng thiên khiến cô chút lâng lâng, dường như cả cuộc đời đều hy vọng và dũng khí mới.
Cô là nhà. Mất Bạch Sơn và Từ Đông Mai, cô nhà mới.
Bạch Mai nghẹn ngào : “Cảm ơn, cảm ơn chú Cố.”
Cố Chí Phượng xua tay, vẻ mặt đương nhiên : “Nói cảm ơn gì chứ, đều là một nhà. Sau nếu thằng cả bắt nạt con, con cứ bảo với bố, nhà họ Cố chúng thói bắt nạt phụ nữ, phụ nữ mới là chủ gia đình!”
Vừa lời , Bạch Mai chút ngại ngùng mỉm .
Yến Thiếu Ly hì hì, thái độ đối với Bạch Mai vẫn như xưa. Cô bước tới khoác tay cô , vui vẻ : “Chị Bạch Mai, Nguyệt Hoài đều , buổi tối chị ngủ cùng bọn em, chị tự ngủ ở gian ngoài.”
“Chị , chị ngủ muộn, dậy sớm, mỗi ngày em đều cảm thấy như bạn cùng phòng .”
Nói xong, Yến Thiếu Ly bực dọc liếc Cố Nguyệt Hoài một cái.
Cô đang bên bàn, nương theo ngọn đèn dầu hỏa học bài. Nghe lời của Yến Thiếu Ly một chút cũng để tâm, nhàn nhạt : “Không , đổi bạn cùng phòng , luôn sẽ cảm giác nữa, chừng một ngày chị cũng gặp .”
Yến Thiếu Ly , mắt trợn tròn: “Thế cũng quá đáng quá , chúng dù cũng bồi dưỡng tình cảm chị dâu em chồng một chút chứ?”
“Ha ha.” Cố Nguyệt Hoài khan một tiếng, khiến Yến Thiếu Ly bĩu môi vểnh lên thật cao.
Hai họ ngắt lời như , mặt đều nở nụ .
Cố Đình Hoài rót cho Bạch Mai một cốc nước nóng, hỏi: “Tiểu Lôi bọn họ ?”
Cố Tích Hoài từ phòng trong thò đầu , : “Đi , thời gian còn sớm nữa, ngủ sớm , Nguyệt Hoài ngày mai còn đấy.”
Cố Nguyệt Hoài gấp sách y , ấn ấn đôi mắt chua xót, : “ , con chuyện với một chút. Con chuẩn xa một chuyến, đại khái là chuyện trong mấy ngày tới, đến lúc đó về nhà sẽ xây nhà mới.”
Lời của cô mang ý nghĩa ẩn ý sâu xa, nhưng trường cũng chỉ một Cố Chí Phượng thể hiểu.