Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 310: Thư Của Yến Thiếu Ngu

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:55:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sự lo lắng của Cố Nguyệt Hoài kéo dài suốt hai mươi ngày, chỉ còn hai ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán.

 

Trong thời gian xảy chuyện gì lớn, nếu thực sự là đặc biệt, thì chỉ hai việc đáng để nhắc tới.

 

Việc thứ nhất, đó là mối quan hệ giữa Cố Đình Hoài và Bạch Mai tiến triển vượt bậc. Mặc dù lời yêu thương miệng, nhưng bầu khí mờ ám lưu chuyển giữa hai thì ai cũng thể . Xem thời gian đưa cô về nhà coi như uổng công.

 

Mấy ngày nay Cố Nguyệt Hoài chăm chỉ học tập, quyết tâm thông, hiểu mấy cuốn sách y. Gặp vấn đề hiểu liền gọi Bạch Mai đến nhà gia sư phụ đạo. Như , cũng coi như gián tiếp tạo điều kiện cho Cố Đình Hoài cơ hội tiếp xúc.

 

Bạch Mai và Cố Nguyệt Hoài ngày càng thiết, hai thực sự coi như là những bạn quen thuộc.

 

cũng giấu giếm chuyện Hoàng Thịnh dăm ba hôm đến quấy rầy. Tuy nhiên, dạo gần đây lẽ cảm thấy cô quá tẻ nhạt, quá khó theo đuổi, Hoàng Thịnh lâu đến đại đội Phàn Căn quấy rối bố nữa. Người dường như cũng dần biến mất khỏi cuộc sống của cô .

 

Bạch Mai thở phào nhẹ nhõm, mỗi ngày đến nhà họ Cố đều mang theo nụ .

 

Việc thứ hai, đó là chuyện Cố Nguyệt Hoài báo án dạo . Đồng chí công an đến tận cửa để chuyện chi tiết với cô về Điền Tĩnh.

 

Bọn họ tự nhiên sẽ nhắc đến Tống Kim An, chỉ là qua điều tra tìm hiểu, chứng cứ đủ vân vân. Lời lẽ tràn ngập ý vị thoái thác. Cố Nguyệt Hoài cũng khó, suy cho cùng cấp giao phó, bên theo, bọn họ trực tiếp gây .

 

Ngoài , đồng chí công an còn về việc Nhậm Thiên Tường bắt giam. Tuy nhiên với tội danh nhục phụ nữ, mà là tội đột nhập trộm cắp. Cô trong chuyện bàn tay của Tống Kim An , nhưng Nhậm Thiên Tường vài năm tới sẽ thể ngoài .

 

Hai chuyện coi như là những sự kiện lớn duy nhất trong thời gian , những chuyện khác đều đáng kể.

 

Cố Nguyệt Hoài trở thành một gần như vô hình ở Quần Chúng Nhật Báo. Công việc vẫn , nhưng còn để tâm như nữa. Đến giờ , đến giờ tan ca, bao giờ nán thêm. Vì chuyện , Vạn Thanh Lam và Hoàng Bân Bân ít khuyên cô nên chú tâm hơn một chút.

 

Bùi Dịch rời khỏi huyện Thanh An, trở về thành phố Chu Lan. Không lâu , Lưu Tường cũng vì tin tức về đại đội Liễu Chi , điều khỏi huyện Thanh An, theo Bùi Dịch đến thành phố Chu Lan. Như , cuộc sống ở cơ quan càng đơn giản hơn.

 

Hôm nay, Cố Nguyệt Hoài tan như thường lệ. Khi về đến cửa nhà, cô thấy một đưa thư.

 

Mắt cô sáng lên, bước nhanh tới: “Chào đồng chí, đồng chí đưa thư ?”

 

Người đưa thư mặc đồng phục màu xanh lá cây ngẩng đầu cô một cái. Chàng trai vẫn còn trẻ, thấy một cô gái xinh liền chút ngại ngùng. Cậu lục lọi đống thư trong chiếc túi đeo chéo, lấy một bức: “, là thư của đồng chí Cố Nguyệt Hoài.”

 

Cố Nguyệt Hoài nín thở, ánh mắt nóng rực đưa thư: “Là từ tỉnh H gửi tới ?”

 

hai mươi ngày tin tức của Yến Thiếu Ngu . Những ngày trong lòng căng thẳng sợ hãi, nhưng cô Quân khu 8 nơi Yến Thiếu Ngu đóng quân cụ thể ở chỗ nào, cách nào thư, càng cách nào tìm .

 

Người đưa thư cúi đầu lướt qua phong bì, gật đầu : “, là tỉnh H. Cô chính là đồng chí Cố Nguyệt Hoài?”

 

Cố Nguyệt Hoài vội vàng gật đầu: “, là .”

 

Người đưa thư đưa bức thư cho cô, đạp xe đưa thư cho nhà tiếp theo.

 

Những đưa thư hoạt động khắp các vùng nông thôn. Trong thời đại giao thông thuận tiện, thông tin liên lạc phát triển như hiện nay, họ gánh vác trọng trách đưa những bức thư của những con xa xứ đến tay . Đây là một nghề vô cùng vĩ đại, đáng kính trọng.

 

Cố Nguyệt Hoài nắm c.h.ặ.t phong bì trong tay, tâm trạng chút phấn khích. Cô chạy chậm nhà, bàn trong phòng, còn thắp sáng đèn dầu, cẩn thận nét chữ phong bì. Phóng khoáng gò bó, lực xuyên thấu qua mặt giấy, quả thực là nét chữ của Yến Thiếu Ngu!

 

Trên phong bì mã bưu chính, còn địa chỉ nhận và địa chỉ gửi vân vân.

 

Cố Nguyệt Hoài kỹ địa chỉ gửi: Quân đoàn 108, Quân khu 8, thành phố Hoài Hải, tỉnh H.

 

Xem xong những thứ , cô thể chờ đợi thêm mà bóc thư . Bức thư dày, chỉ vỏn vẹn hai trang, nhưng đối với Cố Nguyệt Hoài mà chẳng khác nào linh đan diệu d.ư.ợ.c, giúp cô giải tỏa tâm trạng luôn căng thẳng trong suốt thời gian qua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-310-thu-cua-yen-thieu-ngu.html.]

“Đồng chí Nguyệt Hoài mến:

 

Thấy chữ như thấy .

 

Anh bình an đến Quân khu 8, trở thành một chiến sĩ hải quân nhân dân quang vinh.

 

Đừng lo lắng, sẽ thường xuyên thư thông báo tình hình gần đây của .

 

Sắp đến năm mới , chúc em năm mới vui vẻ.

 

Chào ái và quyết thắng.

 

—— Thiếu Ngu.

 

—— Ngày 12 tháng 1 năm 1973”

 

Cố Nguyệt Hoài nội dung khô khan bức thư, khóe môi cong lên một nụ sâu.

 

Cô hít sâu một , vội vàng tìm vài tờ giấy thư sạch sẽ, lấy b.út máy , cẩn thận đặt b.út, bắt đầu thư hồi âm.

 

nhiều nhiều chuyện , nhiều nhiều chuyện hỏi, nhưng cân nhắc đến áp lực quá lớn của ở quân khu, cô chỉ kể về một chuyện vặt vãnh thường ngày trong nhà, ví dụ như Thiếu Đường cao lên , Thiếu Ương thể dậy vân vân.

 

Cuối cùng, phần ký tên là một câu vô cùng mặt dày: “Đồng chí Cố Nguyệt Hoài nhớ ”.

 

Cố Nguyệt Hoài thổi thổi giấy thư, đợi nét chữ khô , mới gấp , chuẩn ngày mai sẽ gửi .

 

Lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, kèm theo giọng của Yến Thiếu Ly: “Nguyệt Hoài, chị gì thế? Còn khóa cửa nữa!”

 

Cố Nguyệt Hoài cất kỹ bức thư , cầm lấy bức thư của Yến Thiếu Ngu ngoài.

 

Yến Thiếu Ly khoanh tay n.g.ự.c, như điều suy nghĩ đ.á.n.h giá Cố Nguyệt Hoài: “Nguyệt Hoài, chị bình thường nha. Làm gì thế? Sao cứ thần thần bí bí ? Vừa nãy em thấy tiếng mở cửa, từ phòng trong còn kịp thấy bóng dáng chị thì chị chui tọt phòng .”

 

Trong lúc chuyện, cô bé dùng vai huých nhẹ Cố Nguyệt Hoài một cái, hồ nghi cô, giọng điệu chút tủi : “Vừa nãy em đều thấy hết , đưa thư cho chị. Không cả em mấy ngày, chị lòng đổi chứ?”

 

Cố Nguyệt Hoài bực tức liếc cô bé một cái, đưa bức thư trong tay cho cô bé: “Này, thư của thương mới gửi tới đấy.”

 

Yến Thiếu Ly vẻ mặt ngớ . Cô bé ngờ Cố Nguyệt Hoài thừa nhận sảng khoái như .

 

Tay cô bé run rẩy, nhận lấy bức thư xem thử. Khi thấy mấy chữ “Quân khu 8”, mới cái gọi là thương là ai. Lập tức mừng rỡ như điên: “Là thư của cả! Anh cả cuối cùng cũng gửi thư !”

 

Nụ mặt Yến Thiếu Ly che cũng che . Cô bé vẫy vẫy bức thư trong tay, chạy phòng trong: “Anh hai! Anh cả gửi thư !”

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ một tiếng, hướng phòng trong gọi: “Anh cả, bữa tối nấu nhé, em về phòng sách đây!”

 

Cố Đình Hoài vén rèm , : “Cháo nấu xong , chỉ cần hâm nóng bánh bao là .”

 

Cố Nguyệt Hoài tủm tỉm gật đầu, về phòng sách y. Hai mươi ngày nay cô hề lãng phí, hiểu thấu đáo một cuốn, cũng coi như một sự hiểu vô cùng lý thuyết về việc học y, và càng cảm thấy con đường dễ .

 

Tuy nhiên, cô cũng hề đả kích lòng tin. Suy cho cùng y thuật càng khó, thì càng chứng tỏ năng lực của cô mạnh mẽ.

 

Tu Di Không Gian phồn vinh hưng thịnh, tràn trề sức sống. Là ký chủ, mỗi ngày cô đều cảm thấy cơ thể sung mãn, tinh thần dồi dào, kéo theo đó là trí nhớ cũng hơn nhiều, sách y đạt hiệu quả gấp đôi.

 

 

Loading...