Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 298: Anh Cả Rất Có Sức Hấp Dẫn
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:54:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài tiếp tục bàn luận về chủ đề nữa, bưng nước nóng cho Yến Thiếu Đường rửa mặt rửa chân đ.á.n.h răng.
Đồng hồ sinh học của cô bé reo , nhắm nghiền mắt buồn ngủ díp . Rửa xong, Yến Thiếu Ly liền bế cô bé phòng.
Khi Cố Đình Hoài trở về, chỉ còn Cố Nguyệt Hoài đang để cửa đợi .
Anh chút áy náy sờ sờ gáy: “Bé con, về muộn , em mau ngủ .”
Cố Nguyệt Hoài rót cho một cốc nước nóng, cũng lời nào đả kích , chỉ nhẹ nhàng một câu: “Bên ngoài trời lạnh, uống cốc nước nóng cho ấm hẵng ngủ, nếu chân tay lạnh buốt chắc chắn sẽ ngủ . Anh cả, ngủ sớm .”
Đây là đầu tiên Cố Đình Hoài thích một . Mặc dù cô coi trọng, nhưng cũng sẽ cản trở.
như cô , chuyện tình cảm như uống nước ấm lạnh tự . Đời cả thích, bản nó là một sự may mắn. Nếu thể tu thành chính quả, thì còn gì hơn. Nếu thể, thì cũng chẳng tính là chuyện gì .
Cố Nguyệt Hoài vươn vai, lúc chuẩn phòng thì Cố Đình Hoài gọi .
“Bé con, ...” Cố Đình Hoài chút ngập ngừng thôi. Chần chừ một lúc, mới nhỏ giọng : “Bé con, em và đồng chí Bạch Mai thiết ? Anh, ... khụ khụ, theo đuổi cô , em thấy cơ hội ?”
Nói xong những lời , mặt Cố Đình Hoài trở nên cứng đờ đỏ bừng. Đây là đầu tiên thể hiện bản đến .
Nói những lời với em gái chắc chắn là cực kỳ hổ, nhưng trong nhà chỉ cô và Bạch Mai là thiết nhất.
Cố Nguyệt Hoài lẳng lặng , suy nghĩ hồi lâu, giường đất. Những ngón tay trắng ngần gõ nhẹ lên mặt bàn. Sắc mặt trầm ngâm của cô khiến Cố Đình Hoài cũng nhịn nín thở tập trung. Trái tim đập thình thịch, luôn một dự cảm lành.
Cố Nguyệt Hoài mím môi, nghĩ đến Hoàng Thịnh, vẫn quyết định tiêm cho một liều t.h.u.ố.c dự phòng, liền : “Chuyện là thế , cả, cảnh nhà Bạch Mai chút phức tạp. Em cũng giấu , nếu xong mà vẫn từ bỏ, thì cứ thử xem.”
Cố Đình Hoài gật đầu, lặng lẽ thẳng lưng, vểnh tai lên .
Cố Nguyệt Hoài kể hết thế của Bạch Mai, cũng như chuyện của Hoàng Thịnh .
“Anh cả, Hoàng Thịnh là Kinh thành, gia đình bối cảnh. Bố Bạch Mai tham tiền, chút lợi lộc là nhịn bán con gái. Hơn nữa, Bạch Mai chút ngu hiếu, cô chừng thực sự sẽ theo ý của bố mà hẹn hò với Hoàng Thịnh.”
“Em hy vọng lún càng ngày càng sâu, hy vọng thể như ý nguyện. Lựa chọn thế nào, phụ thuộc bản .”
“Đương nhiên, bất kể chọn thế nào, em đều sẽ ủng hộ .”
Cố Đình Hoài xong, sắc mặt vô cùng phức tạp, trong đầu cũng trống rỗng.
Tuy nhiên, cảm xúc vốn như bèo dạt mây trôi tìm thấy bến bờ, khi thấy câu cuối cùng của Cố Nguyệt Hoài, đột nhiên bình .
Anh đón lấy ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, nghiêm túc : “Hoàng Thịnh là , đồng chí Bạch Mai nên hẹn hò với . Anh sẽ cố gắng, để cô và bố cô thể thấy điểm của . Bé con, thử xem.”
Giọng của Cố Đình Hoài hề hèn mọn, ngược vô cùng kiên định.
Cố Nguyệt Hoài kinh ngạc, ngờ uy lực của tiếng sét ái tình lớn đến , rõ núi hổ mà vẫn hướng về núi hổ.
Ví Hoàng Thịnh như hổ, là cô sợ Hoàng Thịnh, mà là vì cả trung hậu thật thà, nhưng gặp chuyện gấp gáp dễ phạm sai lầm, suy nghĩ nhiều. Như dễ tự rước họa .
Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát: “Anh cả, em ủng hộ . mà, em hy vọng hứa với em một chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-298-anh-ca-rat-co-suc-hap-dan.html.]
Cố Đình Hoài thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, cũng trịnh trọng hẳn lên: “Em !”
“Hoàng Thịnh tâm nhãn bẩn thỉu, việc cũng màng hậu quả. Nếu gặp chuyện gì gấp gáp bốc hỏa, em hy vọng thể bình tĩnh một chút, suy nghĩ kỹ cách giải quyết. Không nghĩ thì về hỏi em, tuyệt đối đừng cậy một cỗ mãnh kình mà xông lên.”
“Anh cả, chúng là một nhà, mong nghĩ kỹ hẵng .”
Cố Nguyệt Hoài thẳng Cố Đình Hoài, giọng điệu chút nặng nề. Cô thực sự hy vọng chuyện cũ lặp .
Cho dù cô nhiều chuyện, cũng nhiều cách đối phó, nhưng cô là yêu quái, thể việc bày mưu tính kế, tính toán bỏ sót. Chỉ sợ lơ là một chút, sẽ gây hậu quả thể vãn hồi.
Cố Đình Hoài cũng tại , ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài đến mức cả đều căng thẳng. Anh nghiêm túc suy nghĩ một chút, ngay đó gật đầu thật mạnh: “Bé con em yên tâm, chuyện gì nên , chuyện gì nên .”
Thực chút hiểu, chỉ là thích một thôi, tại em gái nhà cảnh giác đến .
Nghe nhận lời, Cố Nguyệt Hoài thả lỏng một chút, chớp chớp mắt với , trêu chọc: “Được , ngủ sớm . Ngày mai em còn tiễn Thiếu Ngu bến xe nữa. Anh cả cũng ngủ sớm , theo đuổi thì tinh thần mới .”
Cố Đình Hoài hắng giọng, chút ngại ngùng.
Cố Nguyệt Hoài khi chuẩn phòng, đột nhiên đầu với Cố Đình Hoài: “ cả, một chuyện thể rõ. Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ, hai họ đều thích đấy. Anh cả vẫn sức hấp dẫn.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài cũng xem Cố Đình Hoài biểu cảm gì, bước phòng.
Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Đường ngủ say, phát tiếng thở nhè nhẹ.
Cô một lúc, xuống bên bàn. Một lát , bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa của phòng trong. Cô mới rón rén dậy rời khỏi phòng, khỏi cửa vòng vườn rau phía nhà. Mượn sự che chắn của cỏ khô cây cối, cô bước Tu Di Không Gian.
Trong gian vẫn sáng rực rỡ, mùi hương tự nhiên trong lành vô cùng dễ chịu.
“Ụm bò—— Ụm bò——” Cô bước , chú bê con thọt chân chạy về phía cô. Không do khí tức gian nuôi dưỡng , chú bê con trông tinh , hề chút di chứng nào do tàn tật mang .
Cố Nguyệt Hoài xoa đầu chú bê con, lướt qua máng ăn của nó. Cháo gạo bên trong cạn đáy, cô : “Thật xin , hai ngày nay bận, mày ăn tạm chút hạt ngô , ngày mai tao nấu cháo gạo mang cho mày.”
Ngô trong gian đều tươi, hạt mẩy thanh ngọt. Chú bê con cũng kén chọn, ăn ngon lành.
Cố Nguyệt Hoài thu hoạch hết hoa màu ruộng trong căn nhà tranh, xổm xuống khu vực trồng nhân sâm. Khẽ kéo cành lá, củ nhân sâm liền mang theo bộ rễ chỉnh nhô lên khỏi mặt đất, mỗi củ đều to bằng ngón tay cái.
Nhân sâm thể bồi bổ nguyên khí, để Yến Thiếu Ngu mang theo, ít nhiều cũng thể phát huy chút tác dụng.
Cố Nguyệt Hoài ở trong gian lâu. Dùng giấy báo bọc kỹ nhân sâm, rời .
Tuy nhiên, khi cô sân, liền thấy Yến Thiếu Ngu đang cửa.
Anh mặc phong phanh, cổ áo mở, mặc cho gió lạnh xâm nhập. Lặng lẽ chiếc ghế đẩu nhỏ, đôi chân dài co , cánh tay đặt đầu gối, những ngón tay thon dài đan . Khẽ rũ mắt, đang nghĩ gì.
Nghe thấy tiếng động, Yến Thiếu Ngu ngước mắt lên, ánh mắt chuẩn xác sai lệch dừng Cố Nguyệt Hoài.
Giây lát , vẫy vẫy tay với cô: “Lại đây.”