Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 286: Hôn Một Cái
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:54:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cố Nguyệt Hoài chuẩn gọi mấy Yến Thiếu Ngu ăn cơm, chợt thấy giọng đầy kinh ngạc mừng rỡ của Yến Thiếu Ly: “Ây da, tuyết rơi !”
Tuyết? Tuyết rơi ?
Cố Nguyệt Hoài ngẩn , bước ngoài thử. Quả nhiên, bầu trời những bông tuyết lớn như lông ngỗng đang bay lả tả rơi xuống.
Có lẽ vì đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay, nên chẳng bao lâu , đại đội sản xuất Đại Lao T.ử bao trùm bởi tiếng đùa rộn rã của đám trẻ con. Chúng đuổi bắt, chạy nhảy nền tuyết, tràn ngập niềm vui tuổi thơ.
Cố Nguyệt Hoài đưa tay chạm bông tuyết lạnh buốt, tâm trạng cũng mỉm lên một cách khó hiểu.
Cô mấy vẫn đang bận rộn trong sân, lên tiếng gọi: “Vào ăn cơm thôi!”
“Tới đây.” Cố Đình Hoài đáp một tiếng, sang kéo Yến Thiếu Ngu từ hầm ngầm lên: “Đi, ăn cơm thôi.”
Mấy rửa tay, bước nhà ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Lúc Cố Chí Phượng cũng dậy, ông Yến Thiếu Ngu một cái. Thanh niên khom lưng, cất giọng gọi: “Chú Cố, phiền gia đình .”
Cố Chí Phượng lắc đầu, xua tay: “Nói phiền cái gì chứ, đều là một nhà cả.”
Cố Nguyệt Hoài đang bưng nồi lẩu lên, ông , khóe môi khỏi cong lên, mặt hề đỏ mà hùa theo: “Bố đúng đấy, đều là một nhà, cần khách sáo như .”
Nụ mặt Cố Chí Phượng cứng , ông cạn lời Cố Nguyệt Hoài, coi như chịu thua độ mặt dày của cô con gái nhà .
Cố Nguyệt Hoài cũng thèm ông, hướng phòng trong gọi một tiếng: “Anh ba, gọi Thiếu Đường dậy ăn cơm .”
“Biết !” Cố Tích Hoài đáp lời. Một lát , bế Yến Thiếu Đường vẫn còn đang ngái ngủ bước .
Cố Chí Phượng về phía phòng trong, hỏi: “Thiếu Ương ăn thế nào? Ăn lẩu thì chung một bàn mới ngon.”
Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một chút, khóe môi nhếch lên: “Thiếu Ngu, và cả khiêng Thiếu Ương đây, để em sấp ở đây ăn cùng chúng . Hôm nay tuyết rơi, khó khăn lắm chúng mới tụ họp đông đủ, náo nhiệt một chút chứ, em giúp một tay!”
Nói , cô chạy tót . Nhân lúc tới, cô lén truyền một chút lực lượng chữa trị cho Yến Thiếu Ương.
Bây giờ về , mỗi ngày cô chỉ cần truyền một chút, mưa dầm thấm lâu, Thiếu Ương sẽ nhanh ch.óng bình phục.
Yến Thiếu Ngu và Cố Đình Hoài cùng khiêng Yến Thiếu Ương chiếc giường đất bên ngoài. Cố Nguyệt Hoài còn đắp chăn cho . Nhìn mấy đang quây quần bên bàn, cô cảm thấy chỉ ăn lẩu thì đơn điệu, liền : “Mọi đợi một lát, em ngay!”
Cô vội vã chạy ngoài. Cố Chí Phượng lầm bầm một câu: “Cái con bé , sợ bên ngoài lạnh .”
“Để xem cô .” Yến Thiếu Ngu một câu đuổi theo ngoài.
Cố Tích Hoài tặc lưỡi một cái, gắp một miếng thịt gà, vô cùng cảm thán : “Thiếu Ngu cũng thích bé con nhà phết đấy. Bố, bố xem, sắp bộ đội , là nhà tổ chức đám cưới cho xong?”
Cố Chí Phượng kịp lên tiếng, Cố Đình Hoài nhíu mày : “Bé con tuổi còn nhỏ.”
Yến Thiếu Ly chớp chớp mắt, nhỏ giọng lầm bầm: “Mười tám tuổi, trưởng thành , thể kết hôn .”
Đừng là ở nông thôn, ngay cả ở Kinh thành, mười tám tuổi kết hôn cũng nhiều. Cô bé thực sự thấy cả và Nguyệt Hoài kết hôn, như thì những đứa cháu trai, cháu gái xinh mà cô bé mong đợi chẳng sẽ sớm đời ?
Cố Tích Hoài cũng hùa theo: “Anh đợi em về hỏi thử xem, em vui mừng khôn xiết chứ.”
Cố Chí Phượng nhướng mí mắt, liếc Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài một cái: “Nói như , bé con sắp kết hôn , hai đứa bay vẫn động tĩnh gì, thấy mất mặt ? Đến lúc đó ông đây cũng thấy mất mặt !”
Nghe , hai em , vẻ mặt đầy hổ.
Yến Thiếu Ly phì , cảm thấy khí của Cố gia thật sự thú vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-286-hon-mot-cai.html.]
Yến Thiếu Ương ho nhẹ một tiếng, cất giọng mang ý trách móc: “Thiếu Ly!”
Yến Thiếu Ly bĩu môi, gỡ xương gà cho Yến Thiếu Đường ăn.
Bên , Cố Nguyệt Hoài chạy chậm về phía nhà Bí thư chi bộ.
Cô định mượn một chai rượu, lát nữa lên công xã mua một chai trả cho Bí thư .
Trời tuyết lạnh giá, cộng thêm việc ăn lẩu, uống chút rượu ấm cơ thể, khiến khí trở nên vui vẻ hơn, coi như là ăn mừng.
Cô chạy mấy bước, phía chợt vang lên giọng trong trẻo lạnh lùng của Yến Thiếu Ngu: “Nguyệt Hoài!”
Cô đầu , liền thấy Yến Thiếu Ngu đang đạp lên màn tuyết bay đầy trời tới. Giữa hàng chân mày tuấn tú của vương những bông tuyết, hồi lâu tan, nhưng dịu khí chất kiêu ngạo vốn . Khi Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt mang theo sự dịu dàng khiến say đắm.
“Đi ?” Anh nắm lấy tay cô, hỏi.
Cố Nguyệt Hoài giấu ý nơi đáy mắt, kiễng chân hôn một cái lên chiếc cằm đường nét sắc sảo của : “Đi mua rượu, cùng ?”
Yến Thiếu Ngu sững sờ, hiếm khi tỏ luống cuống.
Gốc tai thoắt cái đỏ bừng, dường như chút ngại ngùng, dời tầm mắt chỗ khác, hắng giọng "ừ" một tiếng.
Cố Nguyệt Hoài chằm chằm gốc tai ửng đỏ của , ý nơi đáy mắt càng đậm hơn. Trọng sinh một đời, việc trêu ghẹo Yến Thiếu Ngu cũng trở nên thuận tay hơn, cô cũng thể khai thác nhiều cảm xúc và biểu cảm của hơn.
“Đi thôi!” Cô kéo tay Yến Thiếu Ngu, chạy chậm về phía nhà Bí thư.
Lúc đang là giờ ăn trưa. Căng thẳng suốt mấy ngày, hôm nay nhận lương thực đại đội phát xuống, nhà nhà đều khói bếp lượn lờ, nấu những món ngon, nên chẳng ai ngoài dạo lung tung.
“Bí thư! Bí thư!” Cố Nguyệt Hoài vỗ vỗ cánh cửa. Chẳng mấy chốc, cửa nhà Bí thư mở .
Đoạn Cúc Hoa thò đầu , thấy là Cố Nguyệt Hoài, mặt khỏi nở nụ : “Tiểu Cố , tìm chú cháu việc gì thế? Giờ chú vẫn đang ở chỗ chăn nuôi về , cháu việc gì với thím cũng thế.”
Bà đang nấu cơm, lúc chuyện, hai tay chùi chùi tạp dề, vẻ mặt vô cùng hiền từ.
Cố Nguyệt Hoài bất giác nhớ cảnh tượng lúc mới trọng sinh đến nhà Bí thư mua thịt. Khi đó danh tiếng của cô thối nát, trong đại đội ai cũng ghét bỏ. Đoạn Cúc Hoa thấy cô cũng mang vẻ mặt đầy ghét bỏ, chẳng chút thiện cảm nào. Vậy mà giờ đây mới trôi qua vài tháng, thứ đổi nghiêng trời lệch đất. Giờ nghĩ , trong lòng cô cũng chút cảm thán.
Cô nghĩ ngợi quá lâu, nhanh mỉm : “Thím , chuyện là thế , hôm nay bố cháu xuất viện ? Cháu định đến nhà thím mượn một chai rượu, tẩy trần cho bố cháu, xua xui xẻo. Đợi cháu lên công xã mua một chai trả , ạ?”
“Ây da, thím còn tưởng chuyện gì, chứ, đúng lúc trong nhà còn hai chai, thím lấy cả cho cháu nhé?” Đoạn Cúc Hoa dễ chuyện, cô xong cũng hề do dự, trong nhà.
Không bao lâu , bà cầm rượu trở , là hai chai rượu Khẩu Tử.
Cố Nguyệt Hoài cũng từ chối, nhận lấy, khách sáo : “Cảm ơn thím Cúc Hoa ạ!”
Đoạn Cúc Hoa xua tay, hỏi: “Bố cháu ? Không chuyện gì lớn chứ?”
Cố Nguyệt Hoài mỉm : “Không ạ, sắp thể xuống giường , thím cần lo lắng , bọn cháu xin phép về ạ.”
Nói đến đây, Đoạn Cúc Hoa mới thấy ở phía bên cánh cửa che khuất còn một bóng cao ráo, thẳng tắp đang . Ánh mắt bà đảo qua đảo giữa Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, trong mắt lộ vẻ thấu hiểu và hóng hớt.
Tuy nhiên, đợi bà kịp hỏi gì, Cố Nguyệt Hoài kéo Yến Thiếu Ngu chạy mất.
Đoạn Cúc Hoa mang vẻ mặt đầy cảm thán : “Một cành hoa của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng , cuối cùng cũng ngoài hái mất .”
Bà nhịn thở dài một tiếng, nhà tiếp tục xào rau, chỉ đợi Vương Phúc về sẽ kể chuyện cho ông , cẩn thận dò hỏi thêm về thanh niên tri thức . Dù Tiểu Cố cũng là xã viên của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử bọn họ, thể để cô chịu thiệt thòi .