Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 282: Một Người Bố Tốt
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:54:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thiếu Ly chuyện phiếm của Cố gia, chỉ cảm thấy nóng ran mang tai, vội ôm Yến Thiếu Đường phòng trong.
Cố Tích Hoài : “Lâm Cẩm Thư chắc chắn ý , bà bây giờ nhắm em , Nguyệt Hoài, cẩn thận một chút nhé.”
“Em .” Cố Nguyệt Hoài gật đầu, chuyển sang Cố Chí Phượng. Ông tuy thần sắc mơ màng, nhưng ngủ, đang gục đầu, bẻ ngón tay lẩm bẩm lầm rầm. Nửa ngày , lắc đầu khổ, .
Sự suy sụp của đàn ông trung niên cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt. Ông vốn dĩ thút thít nhỏ tiếng, đột nhiên biến thành nước mắt tuôn như mưa.
Cố Nguyệt Hoài bên mép giường đất, mái tóc lấm tấm sợi bạc đầu Cố Chí Phượng, cũng chút xót xa.
Cô luôn bố tính là một , cô cũng từng vì một bố như mà cảm thấy khó xử.
Ông lúc trẻ c.ờ b.ạ.c, thua sạch nhà cửa gia sản, sống sờ sờ chọc tức c.h.ế.t bố ruột của , dẫn theo già vợ con sống những ngày tháng bữa đói bữa no. Sau xã hội đổi, vì kiếm thêm chút tiền mà đến chợ đen luồn lách, thậm chí thiên vị đến cực điểm.
Trong mắt ngoài, ông chính là một kẻ lang thang việc đàng hoàng, sống bất kỳ ý nghĩa gì.
Thế nhưng, ông đối xử với bất kỳ ai, duy nhất m.ó.c t.i.m móc phổi với cô, là loại tâm ý.
Cô ăn lương thực tinh, ông thà dẫn theo mấy trai bữa đói bữa no, cũng cố gắng thỏa mãn thú vui ăn uống của cô.
Cô giày trắng, ông liền trong cảnh nợ nần ngập đầu, đem vài đồng bạc lẻ loi còn sót trong nhà mua giày cho cô.
Cô vì gả cho Trần Nguyệt Thăng, đem hết tiền lương thực trong nhà lấy lòng . Bố , nhưng từng trách mắng cô câu nào, mỗi về nhà cũng luôn hỏi han, trong tay còn tiền tiêu vặt v. v.
Còn nữa, trong những cuộc đối đầu gay gắt giữa cô và hai ba, ông luôn về phía cô một cách vô nguyên tắc.
Cuối cùng của cuối cùng, ông thậm chí vì cô mà c.h.ế.t.
Kiếp cô vô năng vô sỉ, ông vẫn buông bỏ một tia thiên vị nào, kiếp cũng .
Một như , cho dù ngàn chỉ trích, đều coi thường ông, cô cũng sẽ đối xử với ông.
Nghĩ như , Cố Nguyệt Hoài liền đưa tay vỗ nhẹ lên vai Cố Chí Phượng, chút buồn : “Bố, bố cái gì? Bố còn hỏi con nghĩ thế nào, lời của Lâm Cẩm Thư cho ảnh hưởng ?”
Nghe thấy giọng cô, Cố Chí Phượng khựng , ngẩng đầu cô.
Trên khuôn mặt lởm chởm râu ria của ông đầy nước mắt, trông vẻ bẩn thỉu, mà Cố Tích Hoài ở một bên giật giật khóe miệng.
Nói thật, bộ dạng của Cố Chí Phượng, mấy họ đều từng thấy qua, đây đúng là cô gái lớn lên kiệu hoa, đầu tiên.
Cố Chí Phượng đưa tay che mắt, : “Bé con nếu theo nó, thì thể học đ.á.n.h đàn piano, kéo violin, tiến cử đến Quần Chúng Nhật Báo ở thành phố lớn việc, còn thể gả cho thành phố điều kiện , những thứ ... bố đều cách nào.”
“Bé con, theo nó chắc chắn hơn, nhưng mà, nhưng mà bố nuôi nó từ ngần , đến ngần , nỡ.”
Cố Chí Phượng nước mắt nước mũi tèm lem, cũng quên đưa tay khoa tay múa chân độ lớn.
Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đưa mắt , thần sắc hai đều chút cảm khái.
Họ cũng kẻ ngốc, từ nhỏ Cố Chí Phượng thiên vị Cố Nguyệt Hoài, Cố Duệ Hoài cũng vì chuyện mà thời thời khắc khắc đối đầu với Cố Nguyệt Hoài. Vì cô, Cố Chí Phượng trả giá nhiều, tự nhiên nỡ cứ thế giao cho Lâm Cẩm Thư.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, ngay đó nhanh chậm : “Bố, nếu bố còn nữa, thì con thật sự đấy.”
Nghe , Cố Chí Phượng ngơ ngác cô một cái, thật sự nín .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-282-mot-nguoi-bo-tot.html.]
Cố Nguyệt Hoài mà buồn , : “Bố, những thứ Lâm Cẩm Thư thể cho con con quan tâm. Đời , con chỉ ở cùng bố, cả, ba, ai chia rẽ chúng đều . Con sẽ nỗ lực để sống những ngày tháng .”
Người cô mảnh mai, lời dõng dạc lực, lọt tai mấy trong cuộc, khá ý vị trịnh trọng.
Ánh mắt Cố Đình Hoài ấm áp, vui vẻ : “Mấy đàn ông to xác chúng , còn thể dựa em để nuôi sống ?”
Cố Tích Hoài , gì, nhưng đưa tay xoa xoa đầu cô.
Đây là từ nhỏ đến lớn, đầu tiên cận với Cố Nguyệt Hoài như . Từng cảm thấy trong nhà Cố Nguyệt Hoài quả thực là một loại tai họa, nhưng bây giờ , chợt nhận cảm giác một em gái cũng tồi.
Cố Nguyệt Hoài mím môi, giải thích gì. Vốn dĩ định nấu cơm để mấy ăn thêm chút, nhưng bộ dạng say khướt của Cố Chí Phượng, lắc đầu, : “Để bố ngủ , lời gì chúng ngày mai hẵng .”
Vì trong nhà thêm hai miệng ăn, dẫn đến Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Đường chỉ thể đến phòng Cố Nguyệt Hoài, ba ngủ một phòng.
Đợi ngày mai Yến Thiếu Ngu và Yến Thiếu Ương về, cũng cần ngủ chung giường lớn với ba Cố Chí Phượng. May mà giường đất ở phòng trong lớn, cho dù là ngủ năm sáu đàn ông trưởng thành cũng thành vấn đề.
Cố Chí Phượng say nặng, xuống ngáy o o.
Cố Nguyệt Hoài đóng cửa , về phía Cố Tích Hoài: “Anh ba tối nay ăn chút gì?”
Cố Đình Hoài : “Cũng đừng phiền phức nữa, cứ mỗi một bát mì nước lèo .”
Cố Tích Hoài đối với chuyện cũng ý kiến gì. Mấy ngày nay ở bệnh viện trong miệng đều nhạt nhẽo như nước ốc , khi ăn quen tay nghề của Cố Nguyệt Hoài, ăn cái gì cũng vô vị, hai ngày ăn là nhớ nhung.
Mì đơn giản, Cố Đình Hoài nhào bột, Cố Nguyệt Hoài xào nước sốt, hai phối hợp với , bao lâu xong .
Yến Thiếu Ly ăn nhanh, sớm đút cho Yến Thiếu Đường ăn xong, liền dỗ dành cô bé ngủ .
Ba em Cố Nguyệt Hoài thì bưng bát cơm, nương theo ánh sáng của đèn dầu hỏa chậm rãi ăn mì, thỉnh thoảng còn trò chuyện vài câu. Chủ đề xoay quanh đều là những chuyện trong đại đội mấy ngày nay, thì, tính kỹ đều là chuyện lớn!
Cứu bò, sự kiện Lưu Nhị Nhĩ và Lý Siêu Anh, giấy khen vinh dự xã viên xuất sắc, sự kiện Trần Nguyệt Thăng v. v.
Cố Tích Hoài ở một bên mà khiếp sợ thôi. Anh ngờ, chỉ rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao T.ử vài ngày, xảy nhiều chuyện như . Cả một mớ hỗn độn , truyền đến đại đội khác đều sẽ gây sóng to gió lớn .
Cố Tích Hoài tâm mãn ý túc “ăn dưa”, nghĩ đến quyết sách ban hành trong đội, chuyện để thanh niên trí thức ở nhờ nhà xã viên, : “Nguyệt Hoài, lúc chúng về còn với Thiếu Ngu một tiếng, ngày mai Thiếu Ương xuất viện ?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Ngày mai em chuẩn mượn xe bò của đại đội đến bệnh viện huyện đón Thiếu Ương.”
Cố Tích Hoài nghĩ ngợi một chút, : “Được, ngày mai cùng em, còn thể giúp khiêng .”
Cố Đình Hoài cũng tầm quan trọng của Yến Thiếu Ngu đối với Cố Nguyệt Hoài, đối với việc họ ở trong nhà cũng ý kiến phản đối gì. Nghĩ đến tình hình của Yến Thiếu Ương, cũng thuận miệng hỏi một câu: “Có cần cùng ?”
“Anh cả, ngày mai đại đội chắc chắn sẽ phát lương thực, cứ ở nhà đợi khiêng lương thực , đỡ để bố một ở nhà, chân cẳng bố tiện, cách nào đến khu chăn nuôi.” Cố Nguyệt Hoài như .
Chuyện trong đội giải quyết hòm hòm , tiếp theo lập tức đón năm mới, phát lương thực sớm mới là chuyện chính.
Hơn nữa đại tập trong núi đều là lấy vật đổi vật, chừng một sẽ lấy lương thực đổi chút nhu yếu phẩm.
Đại tập cần nhiều, lương thực chắc chắn sẽ trở thành loại tiền tệ cứng tranh giành.
Cố gia những thứ khác nhiều, chỉ lương thực nhiều. Tham gia đại tập một tay, nghĩ đến ngay cả thịt bò thịt cừu cũng thể đổi một ít về.