Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 279: Ai Cũng Phải Mặc Áo Mới

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:54:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế nào là đại tập trong núi?

 

Thực chính là khoanh một vùng đất trong núi, mười dặm tám thôn đều gánh đòn gánh, cõng gùi tre đến “bán hàng”. Nói là bán, thực chính là lấy vật đổi vật, liên quan đến tiền bạc. Chỉ cần hai bên cảm thấy hợp lý, là thể thực hiện giao dịch.

 

Mà đại tập trong núi phần lớn đều bán đặc sản địa phương, hàng công nghiệp vô cùng khan hiếm, nếu chính là “cắt đuôi chủ nghĩa tư bản”.

 

Mỗi đại tập trong núi, đều là biển tấp nập, nhộn nhịp ồn ào.

 

Tất nhiên, cảnh tượng thịnh vượng như cũng lúc nào cũng thể gặp , chỉ dịp Tết Nguyên đán mới . Người dân quê mang những đồ vật dư dả trong nhà đổi lấy một nhu yếu phẩm dùng để đón Tết, như dầu muối tương giấm v. v.

 

Khoảng thời gian công xã cũng tổ chức hội chợ, nhưng khác với đại tập trong núi, cái giống một phong tục hơn.

 

Cố Nguyệt Hoài cầm giấy khen về nhà, thần sắc chút hoảng hốt, sắp họp đại tập .

 

Trong ký ức, bố kịp tham gia đại tập .

 

Lúc đó vì mua đôi giày Hồi Lực hơn bốn tệ, trong nhà thu đủ chi, cô suốt ngày la hét đòi ăn lương thực tinh. Bố hết cách, mới liều lĩnh chạy đến chợ đen công xã bán lá dong, đội dân quân bắt , bao giờ trở về nữa.

 

Bố tù, trong nhà dậu đổ bìm leo, còn tâm trí đại tập?

 

Không khí mùa đông lạnh thấu xương, Cố Nguyệt Hoài hít nhẹ một , mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.

 

Cô rảo bước về nhà, vén rèm lên, một luồng nóng liền bốc . Trong phòng mùi thơm của gạo và mùi thơm của thịt hòa quyện , chỉ ngửi thôi khiến thèm ăn. Cô cong mi mắt, khi cửa liền chút đắc ý chìa tờ giấy khen trong tay .

 

Đôi mắt kiêu kỳ của cô lấp lánh ánh sáng, : “Mọi xem , xã viên xuất sắc Cố Nguyệt Hoài, mau khen em !”

 

Cố Đình Hoài bước nhanh tới, cầm lấy giấy khen trong tay cẩn thận xem xét, nụ mặt ngày càng đậm, : “Bé con thật lợi hại, đợi ngày mai đưa cơm cho bố, mang cho bố xem, bố chắc chắn cũng sẽ vui mừng cho em!”

 

Cố Nguyệt Hoài đến bên bếp lò, : “Bố ngày mai chắc cũng xuất viện về nhà . Hôm nay Cố Gia kết hôn, bố và ba dự đám cưới nhà , em về gấp, cũng thế nào, khó dễ .”

 

Canh sườn hầm bí đao thanh đạm múc , nồi cũng rửa sạch.

 

Cố Nguyệt Hoài xào chín thịt băm, thêm đậu xị, xì dầu, muối, đường và các gia vị khác, phi thơm cho đậu phụ .

 

Đậu phụ Tứ Xuyên sắc hương vị đều đủ cả, vì sệt , nước sốt đặc sánh, trộn cơm ăn đưa cơm.

 

“Cố Gia hôm nay kết hôn .” Cố Đình Hoài sửng sốt một chút, nhưng cũng để trong lòng.

 

Họ quanh năm sống ở đại đội, tình cảm với bác cả và hai thành phố đều tính là sâu đậm, em họ Cố Gia thì càng bình thường. Tuy kết hôn là chuyện lớn, nhưng còn đến lượt mấy họ bận tâm.

 

Sau khi Cố Nguyệt Hoài xào xong đậu phụ Tứ Xuyên, tiện tay một món cơm chiên cà chua. Đây là món Yến Thiếu Đường thích ăn nhất, cô bé thể ăn món cay tê như đậu phụ Tứ Xuyên, nhưng trứng xào cà chua thì vặn.

 

Cô gọi mấy : “Xong , lên bàn ăn cơm thôi.”

 

Lời dứt, mấy liền lên bàn giường đất, mỗi một bát cơm đầy.

 

Trong thời buổi như hiện nay, một bàn thức ăn như , tuyệt đối coi là đãi ngộ chỉ khi ăn Tết.

 

Cố Nguyệt Hoài nhai cơm, : “ cả, sắp đại tập , ngay trong mấy ngày thôi. Anh chú ý một chút, đến lúc đó chúng đại tập xem , đổi chút đồ về, đón một cái Tết no ấm.”

 

“Đại tập? Bí thư ?” Cố Đình Hoài rõ ràng cũng chút kinh ngạc. Đối với các xã viên đại đội mà , thiếu tiền thiếu lương thực cũng thiếu phiếu, ngày thường điều kiện đến Hợp tác xã cung tiêu mua sắm đồ đạc, thì chỉ thể trông cậy đại tập sắp đến dịp cuối năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-279-ai-cung-phai-mac-ao-moi.html.]

 

Lúc nhỏ, mỗi đại tập đều là chuyện bọn trẻ mong đợi nhất, vui vẻ giống như kiếm tiền mừng tuổi . Mặc dù tiền mừng tuổi nhiều nhất cũng vượt quá hai hào, nhưng đó chính là một hình thức thể thiếu.

 

Yến Thiếu Ly ở một bên tò mò xen một câu: “Đại tập là gì ?”

 

Cố Nguyệt Hoài liếc cô một cái: “Chính là chợ phiên ở nông thôn, chỉ lúc ăn Tết mới .”

 

Nghe , mắt Yến Thiếu Ly sáng lên: “Chợ phiên? Vậy cũng ! Dẫn theo Thiếu Đường cùng !”

 

Cố Nguyệt Hoài gì, chậm rãi nhai nuốt ăn cơm. Thấy , Yến Thiếu Ly ôm chầm lấy cánh tay cô lắc lắc, giọng điệu mang theo chút lấy lòng: “Nguyệt Hoài của , cô cứ dẫn chúng mà, mở mang tầm mắt mà.”

 

Cố Đình Hoài mà buồn , rõ ràng hai bằng tuổi , nhưng Cố Nguyệt Hoài trông già dặn hơn nhiều.

 

Ăn xong bữa trưa, Yến Thiếu Ly dường như thể hiện một chút, liền xung phong rửa bát.

 

Cố Đình Hoài cảm thấy ngại ngùng, cũng sợ cô dùng giếng nước, liền theo.

 

Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, ôm bông và vải vóc, cửa đến xưởng bông. Lần để bật bông, mà là tìm giúp may vài bộ áo bông, lỡ việc mặc Tết, hy vọng lúc đó ai cũng thể mặc áo mới.

 

Vẫn là thím Vương Mỹ Hoa tiếp đón cô cô đến xưởng bông, thấy cô mặt nở nụ .

 

“Tiểu Cố đến !” Lần so với rõ ràng là nhiệt tình hơn một chút. Suy cho cùng chuyện Cố Nguyệt Hoài dũng cảm cứu bò truyền khắp bộ đại đội sản xuất Đại Lao Tử, cũng đều bí thư xin cho cô một danh hiệu vinh dự xã viên xuất sắc.

 

Đội cái danh hiệu như , trong mắt các xã viên cũng giống như ngôi điện ảnh .

 

Cố Nguyệt Hoài : “Thím, là thế , dạo công việc của cháu khá bận, thật sự thời gian may quần áo. Thím xem thể tìm giúp cháu một tay , yên tâm, tiền công thủ công sẽ thiếu, nhưng cần thành Tết.”

 

Vừa , mặt Vương Mỹ Hoa liền lộ vẻ vui mừng, liên tục đáp: “Giao cho thím, cháu cứ yên tâm là , đảm bảo lúc ăn Tết sẽ để cả nhà cháu đều mặc áo mới. Kích thước các thứ đều đo xong ?”

 

Cố Nguyệt Hoài gật đầu, đưa kích thước xong qua.

 

Mấy nhà cô tự nhiên cần , của Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Đường cô cũng . Còn về Yến Thiếu Ương, đo qua, nhưng đ.á.n.h giá vóc dáng thì xấp xỉ Yến Thiếu Ngu, cũng khó phân biệt.

 

Còn của Yến Thiếu Ngu, cô vẫn luôn tự tay may, chậm trễ một khắc nào.

 

Vương Mỹ Hoa nhận lấy kích thước xem xét, lập tức kinh hô: “Ây dô, may nhiều thế a? Bông đủ ?”

 

Trong lúc chuyện, bà kinh ngạc liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, trong ánh mắt còn chút ghen tị. Trước đây , năm nay Cố gia thật sự phát tài lớn a, áo mới đều mỗi một bộ , may nhiều thế tốn ít tiền .

 

“Thím, thím quên , cô hai cháu việc ở nhà máy bông mà. Bỏ thêm chút tiền, bông cũng thể chia thêm cho cháu một ít. Thím cũng cảnh nhà cháu, bây giờ cháu kiếm tiền , tháng tháng lương, chắc chắn để bố cháu sống những ngày tháng chứ.”

 

Cố Nguyệt Hoài hất cằm lên, tủm tỉm .

 

Vương Mỹ Hoa , liên tục gật đầu, ánh mắt Cố Nguyệt Hoài đầy vẻ tán dương: “Là cái lý ! Tiểu Cố tiền đồ , bố cháu hưởng phúc . Yên tâm , giao cho thím là .”

 

Năm nay là năm mất mùa, thiếu ăn thiếu mặc, nhà ai cũng khoản tiền nhàn rỗi đó để mua bông vải may áo mới.

 

Những năm bà còn thể dựa tay nghề kiếm thêm chút thu nhập, nhưng năm nay thật sự , ngày nào cũng ở xưởng bông bà sắp nghẹn bệnh . May mà còn khách hàng lớn như Tiểu Cố, một may là mấy bộ quần áo!

 

Thảo nào cứ nhắc đến Quần Chúng Nhật Báo là ai nấy đều mang vẻ mặt chua xót ghen tị, tiền lương hề thấp .

 

 

Loading...