Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 275: Anh Giống Như Ác Bá, Em Rất Thích
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:53:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài lý do gì để g.i.ế.c cô, cho dù là lấy chứng cứ, đám xã viên của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử cũng sẽ giúp cô. Trong mắt họ, cô chỉ là một kẻ trộm cắp, vu khống, thậm chí từng trại cải tạo.
Cô thể Cố Nguyệt Hoài là trọng sinh, lời chính là bịa đặt, là mê tín phong kiến, thể của công xã, đại đội bắt như một kẻ điên, cô còn lựa chọn nào khác.
Trong cuộc chiến khói s.ú.n.g , cô thua ngay từ đầu.
Thật nực , rõ ràng ban đầu cô mới là dịu dàng, đáng yêu, đoan trang trong mắt , thậm chí cả ánh trăng sáng của Cố Nguyệt Hoài là Trần Nguyệt Thăng cũng cảm tình với cô, nhưng bây giờ, thứ đổi.
Cô thật sự tò mò, Cố Nguyệt Hoài rốt cuộc bàn tay vàng gì, tại cô khoe khoang, bao giờ thể hiện ?
Đương nhiên, bàn tay vàng đó thể chuyển cho khác mới là điều cô quan tâm nhất.
Thôi , ngày tháng còn dài, chỉ cần còn sống, sẽ cơ hội lật ngược tất cả, tất cả.
Hiện tại, nếu cô chọn mất trí nhớ, thì cứ giả vờ đến cùng. Chỉ cần Tống Kim An chịu giúp cô, cô sẽ bắt, thể an thoát khỏi tình thế khó khăn !
Tống Kim An thoát khỏi cô, tiếc là, cả đời cũng thể.
Anh là hy vọng duy nhất của cô, là cọng rơm cứu mạng duy nhất cô thể nắm lấy. Cho dù là từ thủ đoạn, cô cũng sẽ để Tống Kim An rời , bảo vệ cô!
Trong đáy mắt Điền Tĩnh là sự lạnh lẽo của cơn bão sắp đến, cô yên lặng giường bệnh, từ từ nhắm mắt .
Sau khi Cố Nguyệt Hoài mua cơm mang về, cũng ở lâu, với Yến Thiếu Ngu một tiếng chuẩn rời bệnh viện.
Cô khỏi phòng bệnh, thấy tiếng hét của một phụ nữ từ phòng bên cạnh.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, đầu Yến Thiếu Ngu, hai đến phòng bệnh bên cạnh, nắm lấy tay nắm cửa, mới phát hiện cửa khóa trái từ bên trong. Tuy nhiên, tiếng tay nắm cửa chuyển động, động tĩnh bên trong dừng .
Không lâu , một y tá với cổ áo mở chạy , mắt cô long lanh nước mắt, cảm kích Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu một cái, cũng nhiều, liền vội vàng chạy .
Tuy chỉ là một cái liếc mắt, nhưng Cố Nguyệt Hoài vẫn thấy dung mạo xinh của cô y tá.
Cô mặc đồng phục y tá trắng tinh, đầu đội một chiếc mũ trắng như tuyết, mái tóc dài ngang vai nhẹ nhàng bay bay, làn da trắng nõn, đôi mắt ngấn lệ, quả thực là một mỹ nhân hiếm .
Hơn nữa, cô nghề nghiệp là y tá, đủ thấy bản cũng ưu tú.
Hóa , kiếp chính là cô treo cổ tự t.ử, vì một tên côn đồ như Hoàng Thịnh, thật đáng tiếc.
Y tá lâu, Hoàng Thịnh liền mặt mày xui xẻo khỏi phòng bệnh. Sắc mặt hồng hào, xem hai ngày nay ở bệnh viện nghỉ ngơi , còn vẻ mặt xí vì đau bụng mà biến sắc như hôm đó.
Vừa thấy Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, sắc mặt Hoàng Thịnh càng tệ hơn.
Trong thời gian viện, cũng Trần Bân nhắc đến phòng bên cạnh Yến Thiếu Ngu và Yến Thiếu Ương ở. Hai họ lén lút ít châm chọc em nhà , nếu vì cái bóng ma Yến Thiếu Ngu dạy dỗ từ nhỏ, sớm đến cửa tìm trò vui .
bây giờ thì , còn tìm Yến Thiếu Ngu gây sự, hai dám xen chuyện của khác.
Hoàng Thịnh chậm rãi cài cúc áo, giọng điệu : “Làm gì? Đứng chặn cửa thần giữ cửa cho ông đây ?”
“Ông? Quả nhiên xuống nông thôn cho mày dũng khí, dám xưng ông ?” Yến Thiếu Ngu cong môi lạnh, giọng điệu chế nhạo, liếc Hoàng Thịnh từ xuống , đầy vẻ mỉa mai, như đang một tên thái giám mặc hoàng bào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-275-anh-giong-nhu-ac-ba-em-rat-thich.html.]
Hoàng Thịnh tức đến đỏ mặt tía tai: “Mày! Liên quan gì đến mày? Yến Thiếu Ngu, mày còn tưởng là tam ca trong đại viện ?”
Toàn Yến Thiếu Ngu toát một luồng khí lạnh lẽo, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giọng trầm thấp: “Tao là tam ca trong đại viện quan trọng, quan trọng là, lúc nhỏ tao thể đ.á.n.h mày sưng mặt mũi, bây giờ cũng thể, thử ?”
Hoàng Thịnh thấy ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu mang theo chút sát khí, khóe miệng giật giật, mím môi chuẩn đóng cửa.
Hắn Yến Thiếu Ngu, tên lúc lên cơn điên thì ai trị . từ khi nhà họ Yến sụp đổ, ít châm chọc , cũng như mất sự sắc bén, bao giờ tranh cãi với họ. Bây giờ thế? Lại khỏe ?
Hoàng Thịnh nhíu mày đ.á.n.h giá Yến Thiếu Ngu, chỉ cảm thấy Yến Thiếu Ngu mắt càng giống tam ca cao cao tại thượng, kiêu ngạo bất kham trong đại viện ngày xưa. Có lẽ là do bản tính áp chế, đối mặt với Yến Thiếu Ngu như , thật sự nảy sinh ý định tranh đấu nào.
Lúc Hoàng Thịnh chuẩn đóng cửa, Cố Nguyệt Hoài đưa tay chặn cửa phòng bệnh.
Mặt Hoàng Thịnh đen , lạnh giọng : “Làm gì đấy, buông tay !”
Cố Nguyệt Hoài Yến Thiếu Ngu, sợ cô, chỉ là một phụ nữ nông thôn chút nhan sắc. Nếu Yến Thiếu Ngu đang lưng chằm chằm, tin một đ.ấ.m thể đ.á.n.h nát khuôn mặt xinh của cô?
“Anh sợ tù ? Gây rối trật tự, sỉ nhục phụ nữ, tình tiết nghiêm trọng, ngay cả y tá của bệnh viện cũng dám động tay, Hoàng Thịnh, là xuống nông thôn, xuống hạ tiện, , cứ thích súc sinh?”
“À , là súc sinh thật là sỉ nhục súc sinh.”
Cố Nguyệt Hoài ánh mắt chán ghét Hoàng Thịnh, đây năng lăng nhăng thì thôi, , cô coi như nể mặt nữa. Người như , lúc hạt dưa chuột nảy mầm đau c.h.ế.t ?
Hoàng Thịnh đến mặt lúc xanh lúc trắng, nắm đ.ấ.m cũng siết c.h.ặ.t.
Yến Thiếu Ngu thì ngạc nhiên Cố Nguyệt Hoài, trong lòng thầm tán thưởng, những lời quả thật đúng.
Hoàng Thịnh nghiến răng, cuối cùng vẫn là kiêng dè Yến Thiếu Ngu, là đối thủ của . Hắn lạnh giọng : “Tao hiểu mày đang gì, cô y tá đó chỉ đang xoa bụng cho tao, cẩn thận vướng tay thôi, , chuyện mày cũng quản ?”
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lạnh, thờ ơ : “Đồ vô , huyện Thanh An là nơi để càn, nhớ kỹ đấy.”
Lần cô bắt bằng chứng gì, nhưng cảnh cáo miệng một phen vẫn là cần thiết. Cô quyết định , cho Hoàng Thịnh ăn thêm mấy hạt giống, nếu thật sự mắt, thì trực tiếp “cắt” luôn, đỡ cho hại .
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài liền cùng Yến Thiếu Ngu rời .
Hoàng Thịnh thầm c.h.ử.i một tiếng, trong lòng ghi hận Cố Nguyệt Hoài một phen.
Bên , Yến Thiếu Ngu đưa Cố Nguyệt Hoài xuống lầu: “Em về đường cẩn thận, ngày mai sẽ đưa Thiếu Ương về.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nhận lấy vải và sườn heo đậu phụ mua từ tay , nhẹ: “Em , ngày mai ở nhà một bàn ăn ngon chờ các về, mau về , Thiếu Ương còn đang đợi.”
“Anh em ngoài.” Yến Thiếu Ngu mím môi, .
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, chuẩn rời , đột nhiên gần Yến Thiếu Ngu, thì thầm với một câu: “Chưa từng thấy ngang ngược như , bộ dạng thèm để ý đến ai lúc đầu đều là giả vờ ?”
Yến Thiếu Ngu sững sờ, kịp gì, Cố Nguyệt Hoài cong mày, tủm tỉm một câu: “Tiếp tục phát huy nhé, em thích bộ dạng thể hiện bản tính của , giống như một ác bá, khiến cảm giác an .”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài liền toe toét vẫy tay, nhanh chân ngoài bệnh viện.