Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 240: Chị Nguyệt Hoài Thật Sự Để Tâm Đến Anh Cả
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:50:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài để ý đến Cố Thiên Phượng, chạy chậm một mạch lên lầu. Vừa chạy đến cửa phòng bệnh của Yến Thiếu Ương, giơ tay chuẩn gõ cửa, cửa mở từ bên trong, lộ khuôn mặt mày mắt nhạt nhẽo, nhưng phong cốt kiêu ngạo của Yến Thiếu Ngu.
Khi thấy Cố Nguyệt Hoài, trong đôi mắt hoa đào của tràn ngập một tia kinh ngạc: “Sao em qua đây?”
Cố Nguyệt Hoài liếc , lông mày nhíu thành chữ xuyên: “Nghe ý trong lời của , dường như thấy em lắm?”
Nghe ý vị nguy hiểm trong lời của Cố Nguyệt Hoài, Yến Thiếu Ngu bật thành tiếng, một tay nắm lấy tay cô, một tay nhận lấy chiếc giỏ đeo cánh tay cô, ánh mắt chân thành giọng điệu nghiêm túc: “Anh , , mang gì đến thế?”
Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài nở một nụ : “Mang cơm cho và Thiếu Ương.”
Hàng lông mày dài của Yến Thiếu Ngu nhíu , tán đồng cô: “Không mệt ?”
Cố Nguyệt Hoài chớp chớp mắt, cong khóe môi : “Đưa cho thì mệt.”
Lời may mà để Cố Chí Phượng thấy, nếu bố e là nước mắt lưng tròng .
Yến Thiếu Ngu , chỉ cô, ánh mắt sâu thẳm, nơi đáy mắt dường như một loại cảm xúc mà cô hiểu .
Cố Nguyệt Hoài hồ nghi đ.á.n.h giá Yến Thiếu Ngu: “Sao ? Vừa định ?”
Yến Thiếu Ngu lắc đầu: “Sát vách ồn, định ngoài xem , ăn cơm .”
Sát vách ồn? Sát vách? Đám Hoàng Thịnh chẳng đang ở phòng bệnh sát vách ?
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ lóe lên, cũng nhiều, đến bên giường bệnh : “Thiếu Ương, hôm nay thế nào? Còn đau ?”
Cô Yến Thiếu Ương, mượn tư thế đắp chăn cho , từng tia từng tia lực lượng chữa trị chìm cột sống của .
Cô dám lập tức chữa khỏi cho , chỉ thể hành động âm thầm như , tránh để khác nghi ngờ.
Yến Thiếu Ương nghiêng mặt Cố Nguyệt Hoài, thần tình bẽn lẽn: “Chị Nguyệt Hoài, em , đỡ hơn nhiều .”
Anh xong, liền cảm thấy cột sống vốn đau đớn ngừng nóng hầm hập, bất giác sửng sốt một thoáng.
Cố Nguyệt Hoài khẽ : “Không là , tĩnh dưỡng cho , nhanh sẽ khỏe thôi.”
Cô Yến Thiếu Ương, trong mắt là sự ấm áp nhàn nhạt.
Kiếp chính là một tính cách gò bó ngượng ngùng, nhưng bao giờ khiến cảm thấy cách. Giống như bây giờ, rõ ràng tuổi lớn hơn cô vài tuổi, nhưng vì Yến Thiếu Ngu, trong ngoài lời đều thêm một chữ “chị”.
“Ăn cơm , nếm thử tay nghề của em thế nào.” Cô , đến bên cạnh Yến Thiếu Ngu. Anh lấy hộp cơm trong giỏ , nắp mở, mùi thơm của canh gà lập tức tỏa .
Yến Thiếu Ngu cơm bí đỏ màu sắc tươi sáng trong hộp cơm, đôi đồng t.ử đen nhánh nhấp nháy một cái.
Cố Nguyệt Hoài chần chừ một chút, : “Anh ăn cơm , em đút cho Thiếu Ương?”
Yến Thiếu Ương lúc cách nào lộn xộn, sấp cũng tiện, ăn cơm đút. kiếp và kiếp vẫn chút khác biệt, ít nhất Yến Thiếu Ương và cô tính là đặc biệt quen thuộc, đút cơm cũng vẻ kỳ lạ.
Hơn nữa, cô tuy bây giờ danh nghĩa là chị dâu của Yến Thiếu Ương, nhưng dù cũng kết hôn mà?
Bên , Yến Thiếu Ương cũng vội : “Không cần, cần chị Nguyệt Hoài, đợi cả ăn xong đút cho em cũng giống thôi.”
Yến Thiếu Ngu ngước mắt liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, đôi môi mỏng khẽ mím: “Anh đút.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nghĩ đến Vương Phúc ở sát vách, liền : “Lần cùng còn Bí thư, Hoàng Thịnh đau bụng nhập viện , ở ngay phòng bệnh sát vách, em qua đó xem , tiện thể vẽ hai bức tranh hổ của .”
“Hoàng Thịnh?” Yến Thiếu Ngu nhíu mày, trầm ngâm một lát : “Em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-240-chi-nguyet-hoai-that-su-de-tam-den-anh-ca.html.]
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, lấy bảng vẽ trong giỏ , sang sát vách.
Yến Thiếu Ương nhai cơm bí đỏ, mặt lộ một nụ : “Chị Nguyệt Hoài đối với cả thật sự để tâm đấy.”
Trong giọng điệu của khó giấu sự vui mừng. Dù bao nhiêu năm nay, bố bận rộn, luôn là cả âm thầm gánh vác chuyện, quá mệt mỏi . Bây giờ thể một quan tâm , chăm sóc , khiến vui vẻ, thì thật sự còn gì hơn.
Đôi môi mỏng của Yến Thiếu Ngu mím c.h.ặ.t, giữa trán nhíu , mang theo cảm xúc nhàn nhạt.
Yến Thiếu Ương thấy câu trả lời, khó nhọc nghiêng đầu liếc một cái, hồi lâu mới : “Anh cả nên với chị Nguyệt Hoài thế nào ? Chuyện quả thực khó xử, hai mới ở bên , nếu vì em...”
Giọng chút suy sụp và lạc lõng, luôn trở thành trợ lực cho cả, nhưng đến cuối cùng, vẫn là kéo chân .
Yến Thiếu Ngu nhíu mày, liếc xéo một cái, giọng cố chấp mà lạnh lẽo: “Cho dù vì em, cũng .”
Trong phòng bệnh nhất thời im bặt, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cố Nguyệt Hoài đến phòng bệnh sát vách, cửa đóng, bên trong là tiếng kêu la ngớt.
Cô gõ cửa, mở cửa là Bùi Dịch.
Cố Nguyệt Hoài bước phòng bệnh, hỏi: “Thanh niên tri thức Hoàng ?”
Bùi Dịch thở dài một , mặt ẩn hiện sự sợ hãi: “Bác sĩ dùng t.h.u.ố.c , nhưng hiệu quả gì, chuẩn rửa dày cho . Cũng thanh niên tri thức Hoàng rốt cuộc ăn cái gì, di chứng lớn như .”
Cố Nguyệt Hoài đáp lời nữa, liếc Vương Phúc đang bên giường bệnh, dáng vẻ sốt sắng.
Đám thanh niên tri thức liên tiếp xảy chuyện, cũng khiến Vương Phúc tuổi lao tâm khổ tứ. Đám thái t.ử đảng chỉ cần xảy một chút chuyện, e là sẽ tìm đến tận cửa, đến lúc đó, chừng còn liên lụy đến bộ đại đội.
Tuy nhiên, cô hối hận vì đối phó với Hoàng Thịnh là .
Người kiếp cũng ít xúi giục Thôi Hòa Kiệt đối phó với Yến Thiếu Ngu, nếm chút đau khổ cũng là đáng đời.
Nghĩ , Cố Nguyệt Hoài liền đưa mắt Hoàng Thịnh đang giường bệnh.
Nhìn một cái , nhịn nhướng mày, ngược khiến cô hiểu sâu sắc hơn về năng lực của .
Trên đầu Hoàng Thịnh là những giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu, cơ thể cũng run rẩy tự chủ , tứ chi co giật, giọng khàn đặc phát từng trận kêu la đau đớn. Anh hai tay ôm bụng, cuộn tròn giường bệnh, cả khuôn mặt đều vặn vẹo với .
Lực lượng chữa trị, thể g.i.ế.c , cũng thể cứu .
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ động, đáy mắt xẹt qua một tia u quang, cô thể dùng năng lực như g.i.ế.c c.h.ế.t Điền Tĩnh ?
Suy nghĩ của cô dứt, mấy bác sĩ bước phòng bệnh, đẩy Hoàng Thịnh , đưa rửa dày.
Vu Kiến Quốc lo lắng hỏi một câu: “Anh năm, sẽ xảy chuyện gì chứ?”
Cố Nguyệt Hoài đầu , quả nhiên thấy Tống Kim An. Trên mặt tràn đầy sự mệt mỏi và bùi ngùi, thể thấy những trải nghiệm thời gian cũng khiến vị thiên chi kiêu t.ử cảm thấy mệt mỏi , Điền Tĩnh còn xuất viện, đàn em nhập viện.
Tống Kim An cũng thấy Cố Nguyệt Hoài, yết hầu lăn lộn một cái, trong đôi mắt màu nâu phân biệt cảm xúc.
Anh : “Tận nhân sự, thính thiên mệnh.” (Cố gắng hết sức, theo ý trời)
Cố Nguyệt Hoài kinh ngạc, lời giống như Tống Kim An sẽ .
Tuy nhiên, thời đại , trình độ y tế vô cùng thấp kém, ống truyền dịch cũng loại dùng một , mà là loại ống cao su màu vàng to. Loại ống cắm dày dễ chịu chút nào, Hoàng Thịnh coi như nếm đủ đau khổ .
Cô tìm một chỗ, thong thả xuống, liếc đám đang gấp gáp như kiến bò chảo nóng, b.út vẽ xoẹt xoẹt hạ xuống, chép thần tình của mỗi , cũng coi như là ghi chép tình nghĩa sâu đậm giữa các thanh niên tri thức.