Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 214: Cô Giống Như Một Tia Sáng
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:49:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh cả!” Yến Thiếu Ương cao giọng, chống dậy, đau đến mức run rẩy.
Cậu rõ tình hình Kinh thành hiện nay phức tạp đến mức nào, vất vả lắm mới trốn thoát , tại về?
Yến Thiếu Ly c.ắ.n c.h.ặ.t môi, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe.
Tuy cô tình hình tồi tệ đến mức nào, nhưng cũng khi rời khỏi Kinh thành, bọn họ trắng tay . Không về đại viện thì chỗ đặt chân, những họ hàng may mắn thoát nạn đó cũng sẽ thu nhận bọn họ.
Cố Nguyệt Hoài bầu khí nặng nề xung quanh ba em, : “Bây giờ quan trọng nhất là rời khỏi Đại đội Liễu Chi, tạm thời đừng nghĩ nhiều như , đợi rời khỏi đây , đưa đến bệnh viện thành phố Chu Lan khám thử, chắc chắn sẽ .”
Cô xong, tiến lên hai bước, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Yến Thiếu Ly.
Yến Thiếu Ly khựng , đỏ hoe đôi mắt đầu Cố Nguyệt Hoài, mang theo giọng nức nở hỏi: “Cô là?”
Cố Nguyệt Hoài cong môi, giọng như suối trong núi, tràn đầy thiện ý: “ là Cố Nguyệt Hoài, là bạn của trai cô.”
“Bạn?”
“Bạn?”
Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly đồng thanh, trong giọng tràn đầy sự kinh ngạc và kỳ quái.
Yến Thiếu Ngu lúc bình tĩnh , liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, : “Anh tìm thấy Thiếu Đường , lúc Thiếu Đường kẻ buôn bắt cóc, chính là vị đồng chí Cố cứu con bé, hơn nữa...”
“Thiếu Đường?! Anh cả thật sự tìm thấy Thiếu Đường ?!” Đôi môi Yến Thiếu Ly run rẩy, trong mắt tràn đầy hy vọng.
Yến Thiếu Ương cũng nín thở, nhất thời cảm thấy sống lưng lệch cũng còn đau như nữa, lẩm bẩm : “Thiếu Đường.”
Yến Thiếu Ngu gật đầu: “Là thật.”
Vốn dĩ Thiếu Đường khỏi bệnh , nhưng nghĩ , nên bắt đầu từ , ngay cả cũng tại bệnh ngốc nghếch của Thiếu Đường đột nhiên chuyển biến , lẽ nào thật sự giống như lời Cố Nguyệt Hoài , phong thủy nơi ?
Yến Thiếu Ly đưa tay lau mắt, đầu Cố Nguyệt Hoài, vốn dĩ lời cảm ơn, nhưng tại kiềm chế cảm xúc kích động, tiến lên ôm chầm lấy Cố Nguyệt Hoài, hốc mắt đỏ lên: “Cảm ơn, cảm ơn cô.”
Nhà họ Yến suy tàn là áp lực mà tất cả bọn họ đối mặt, còn Thiếu Đường mất tích là tai họa mà bọn họ lường .
Trước khi rời khỏi Kinh thành, bọn họ tâm như tro tàn, rằng nơi mang theo ký ức của cả gia đình bọn họ sẽ bao giờ thể nữa, còn Thiếu Đường, thật sự là cả đời thể gặp nữa .
Cô ngờ, sự việc còn bước ngoặt! Hơn nữa bước ngoặt đến nhanh như !
“Đồng chí Cố, thật sự cảm ơn cô, đối với chúng mà , đây thật sự là tin tức duy nhất trong thời gian .” Giọng Yến Thiếu Ly mang theo tiếng nức nở, nhưng tiếng lúc một loại cảm giác nhẹ nhõm như trút gánh nặng khi đè nén từ lâu, cuối cùng cũng giải thoát.
Yến Thiếu Ương giường cách nào đầu , cũng thấy dáng vẻ của Cố Nguyệt Hoài, nhưng giọng liền đây chắc chắn là một nữ đồng chí xinh tâm thiện, bóng đen tích tụ trong lòng từ lâu cuối cùng cũng xua tan.
Giọng của khỏi mang theo vài phần vui vẻ: “Đồng chí Cố, cô chính là ân nhân của em chúng !”
Yến Thiếu Ngu lời của các em, thần sắc thu , trong đôi mắt hoa đào khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Tin tức duy nhất? Ân nhân?
Anh cẩn thận nhớ , quả thực, bọn họ lâu lâu vui vẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-214-co-giong-nhu-mot-tia-sang.html.]
Nếu khi nhà họ Yến sụp đổ, ập đến đều là vận rủi, Cố Nguyệt Hoài chính là tia sáng duy nhất trong vô vàn vận rủi .
Là cô đưa Yến Thiếu Đường trở về, cũng là cô kịp thời đưa đến Đại đội Liễu Chi, để đến lúc chuyện đến bước đường thể vãn hồi mới để phát hiện , cũng là cô, trong vô tận sự lạnh nhạt và trào phúng, trao cho nụ rực rỡ như ngày xuân.
Trong chốc lát, đôi mắt Yến Thiếu Ngu tối sầm , bên trong cuộn trào sóng gió, đang nghĩ gì.
Cố Nguyệt Hoài vỗ vỗ lưng Yến Thiếu Ly, nhẹ giọng : “Không cần cảm ơn, chỉ cần các đều , là .”
Trong lòng cô hiểu rõ, chỉ cần Yến Thiếu Ương, Yến Thiếu Ly và Yến Thiếu Đường , thì Yến Thiếu Ngu sẽ , là đủ .
Có lẽ, đây chính là yêu ai yêu cả đường lối về chăng?
Lôi Nghị và Uông T.ử Yên một cái, : “Anh Yến, hai thật sự là chuyện Thiếu Ương thương mới đến ? Vậy hai báo cáo lên đại đội ? Rốt cuộc chúng thể rời khỏi Đại đội Liễu Chi ?”
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu Uông T.ử Yên, cô cắt tóc ngắn, là một cô gái khí, tháo vát.
Cô đ.á.n.h giá hai bạn đồng hành khác của Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly, một chính là đàn ông trẻ tuổi mở cửa, trông lớn lắm, chắc cũng trạc tuổi cô, mười tám mười chín tuổi, mặt tràn đầy vẻ non nớt.
Người còn ... thoạt Cố Nguyệt Hoài còn kinh ngạc.
Cô ngược quen cô gái đó, nhưng ngoại hình của cô khác với thường, chắc là mắc bệnh bạch tạng, mái tóc và làn da màu nhạt, kỹ , bao gồm cả lông mày và lông mi, đều là màu trắng, má còn vài nốt tàn nhang.
Phát hiện ánh mắt đ.á.n.h giá của Cố Nguyệt Hoài, cô gái đó chút tự ti cúi đầu, rụt trong góc.
Cô một cái liền giống như Lam Thiên, thuộc loại phông nền thích náo nhiệt, nhưng khác với , cô là vì ngoại hình khác biệt, trong lòng tự ti, càng sợ ánh mắt dị nghị của khác nên mới nhút nhát rụt rè như .
Yến Thiếu Ngu rõ ràng là thích giúp đỡ khác, lời của Uông T.ử Yên, cũng đưa phản ứng gì.
Cố Nguyệt Hoài mấy , hỏi: “Bí thư của Đại đội Liễu Chi vấn đề gì ?”
Chủ đề quá mức nặng nề, khiến bầu khí trong phòng ngưng trệ.
Yến Thiếu Ly là thẳng thắn, đầu óc gì, vì Yến Thiếu Đường và Yến Thiếu Ngu, cô coi Cố Nguyệt Hoài là nhà thiết, lập tức cũng giấu giếm, : “Lý Vệ Đông quá kinh tởm!”
Cố Nguyệt Hoài nhíu c.h.ặ.t mày ngài, liếc Yến Thiếu Ly một cái.
Bốn em nhà họ Yến đều sinh với dung mạo đẽ, Yến Thiếu Ly là một cô gái lớn mười tám tuổi, mắt hạnh môi đỏ, ngũ quan thanh tú, tuy giống Yến Thiếu Ngu, nhưng đặt ở Đại đội Liễu Chi hẻo lánh , tuyệt đối coi là tiên nữ .
Nghĩ đến ánh mắt bỉ ổi thèm thuồng của Lý Vệ Đông lúc cô nãy, liền thời gian Yến Thiếu Ly sống hề .
Yến Thiếu Ngu rõ ràng cũng nghĩ đến điểm , mày mắt nghiêm , lạnh lùng : “Ông gì?”
Yến Thiếu Ly còn mở miệng, Yến Thiếu Ương : “Lúc chúng em xe đến đây, Lý Vệ Đông biểu hiện còn , còn bảo mấy chúng em đến nhà ông ăn cơm, nhưng hai ngày lộ nguyên hình, em mới ông đang ý đồ với Thiếu Ly.”
Nhắc đến chuyện , Yến Thiếu Ương gần như tức giận đến phát run, mỗi nhớ chuyện lúc đó, quả thực hận đến mức ngũ tạng như thiêu như đốt.
Tiếp theo, Yến Thiếu Ương liền đem những chuyện xảy khi mấy đến Đại đội Liễu Chi kể hết . Nghe xong, Cố Nguyệt Hoài cũng khỏi ánh mắt lạnh lẽo, trong lòng thầm than, đúng là đời chỗ nào cũng bóng tối, nhân gian nơi cũng ác quỷ.
Trên thế giới , ngoài những Bí thư già vì nhân dân phục vụ như Vương Phúc, còn loại như Lý Vệ Đông, chiếm cứ một phương, một tay che trời, độc ác tàn nhẫn. Mà Đại đội Liễu Chi, cũng khác xa với những gì bọn họ đây.