Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 205: Một Tiếng “thiếu Ngu” Vô Cùng Dịu Dàng
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:49:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài cả mê man, nay là năm nào tháng nào.
Trong giấc mơ, cô dường như trở về kiếp .
“Không khẩu vị ? Sao ăn cơm?” Yến Thiếu Ngu dùng ánh mắt lo lắng Cố Nguyệt Hoài, đưa tay sờ trán cô.
Cố Nguyệt Hoài ngẩn ngơ Yến Thiếu Ngu trưởng thành hơn ít, cảm nhận nhiệt độ trong lòng bàn tay , quanh bốn phía. Cách bài trí trang trí quen thuộc, rõ ràng là căn viện nhỏ ở Kinh thành mà cô từng sống gần mười năm, nhất thời là trong mơ hiện thực.
Cô hé đôi môi khô nứt, khẽ gọi: “Thiếu Ngu?”
Lông mày Yến Thiếu Ngu nhíu c.h.ặ.t hơn: “Em ?”
“Không... .” Cố Nguyệt Hoài chần chừ lắc đầu, ánh mắt dừng mặt Yến Thiếu Ngu.
So với thời thanh niên, Yến Thiếu Ngu lúc rõ ràng khí tức của bề hơn. Mày dài mắt hẹp, sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng đỏ ửng, vẫn trai như cũ. Chỉ là sự kiêu ngạo thường thấy giữa hai hàng lông mày của còn nữa, lộ chút sắc bén và lạnh lùng.
Yến Thiếu Ngu mím môi, giọng thanh mát bình : “Có chuyện gì đừng giấu trong lòng, ở đây, đừng sợ.”
Nghe những lời quan tâm , mũi Cố Nguyệt Hoài kìm mà cay xè, hốc mắt cũng nóng lên.
Sau khi trọng sinh, mỗi giờ mỗi phút cô đều căng thẳng thần kinh, chỉ sợ sai một bước sẽ giẫm lên vết xe đổ của kiếp . Điều duy nhất thể khiến trong lòng cô sinh ấm, chỉ sự bình an của nhà, và sự đồng hành của .
Đáng tiếc, Yến Thiếu Ngu thời thanh niên giống như một con lừa bướng bỉnh, khó tiếp cận, khiến cô chút nản lòng.
Hiện tại, sự quan tâm của , tâm trạng tủi nhất thời buông lỏng, xúc động .
Cố Nguyệt Hoài hít sâu một , cố nén ý trở . Cô đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn ấm áp của Yến Thiếu Ngu, cong mắt mỉm , giữa hàng lông mày xinh ẩn chứa vài phần đắc ý: “Thiếu Ngu, ? Em g.i.ế.c Điền Tĩnh , chính tay em g.i.ế.c!”
Cô quan tâm nơi là mộng cảnh hiện thực, nhưng chỉ cần là Yến Thiếu Ngu, đủ để cô trút bỏ sự phòng .
Điền Tĩnh là chấp niệm hai đời của cô. Cho dù để rắc rối, nhưng g.i.ế.c cô cũng là sự thật. Đối với cô mà đây là chuyện vui, thế nhưng chuyện vui như thể kể với khác, bọn họ cũng sẽ hiểu.
Cô may mắn thể gặp Yến Thiếu Ngu của kiếp một , chính miệng kể chuyện cho .
Cô nghĩ, sẽ vui cho cô.
Yến Thiếu Ngu lời , lặng lẽ Cố Nguyệt Hoài hồi lâu. Anh đặt tay lên đầu cô, giọng dịu vài phần: “Đại thù báo, cuối cùng em cũng thể ngủ một giấc yên . Ngủ , sẽ ở bên cạnh cùng em.”
Cố Nguyệt Hoài , lắc đầu, còn gì đó, cảm thấy mí mắt nặng trĩu, chìm bóng tối.
Khi Cố Nguyệt Hoài tỉnh táo , chỉ cảm thấy ớn lạnh, nhịn mà cuộn tròn cơ thể .
Lúc , tay cô chạm một nguồn nhiệt ấm áp, bất giác xích gần đó.
Giọng Yến Thiếu Ngu khàn khàn: “Cô tỉnh ?”
Cố Nguyệt Hoài mờ mịt mở mắt, miếng vải ướt sũng đầu “bạch” một tiếng rơi xuống đất.
Cô ngước mắt Yến Thiếu Ngu đang bên cạnh, cúi đầu cô. Có cảm giác như qua một đời, trong lòng hiểu rõ là mộng tỉnh. Cô màng đến sự thất vọng, mở miệng : “... ?”
Cô mở miệng, cổ họng giống như cát sỏi lăn qua.
Yến Thiếu Ngu hắng giọng, thêm chút củi đống lửa: “Cô sốt .”
Cố Nguyệt Hoài giãy giụa dậy. Vừa cô dán sát nguồn nhiệt Yến Thiếu Ngu , hiện tại dậy, hai kề vai sát cánh, sát rạt . Trong đầu điện quang hỏa thạch, cũng nhớ những chuyện xảy khi hôn mê.
Ánh mắt cô lạnh, căn nhà gỗ quen thuộc, hoắc mắt đầu về một góc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-205-mot-tieng-thieu-ngu-vo-cung-diu-dang.html.]
Nơi đó, sạch sẽ gọn gàng, vết m.á.u, cũng t.h.i t.h.ể của Điền Tĩnh, thứ giống như một giấc mơ .
Cố Nguyệt Hoài nắm c.h.ặ.t ngón tay, chống tay xuống đất dậy, bước đến chỗ đ.â.m Điền Tĩnh. Thật sự vết m.á.u, thể? Chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mơ? Cô g.i.ế.c Điền Tĩnh?!
Thông tin khiến sắc mặt Cố Nguyệt Hoài trắng bệch như tờ giấy, trong n.g.ự.c nghẹn một ngụm uất khí, xua tan.
Cô , g.i.ế.c Điền Tĩnh đáng lẽ nên vui mừng. Điều nghĩa là cô thoát một kiếp, cần đắn đo giữa việc g.i.ế.c Tống Kim An là về tù. niềm vui sướng trong giấc mơ chân thực như , nhất thời cô nên vui nên buồn.
Yến Thiếu Ngu ngước mắt Cố Nguyệt Hoài. Tâm trạng cô sa sút, đực ở đó nhúc nhích, trông chút đáng thương.
Anh im lặng một lát, nhanh chậm : “Cô đang tìm Điền Tĩnh?”
Cố Nguyệt Hoài hoắc mắt đầu, mặt lộ biểu cảm kinh ngạc mờ mịt.
Lúc cô bỗng phản ứng , cho dù g.i.ế.c Điền Tĩnh chỉ là một giấc mơ, nhưng tại Điền Tĩnh ở nhà gỗ, Tống Kim An cũng ở đây? Tại ở đây chỉ hai cô và Yến Thiếu Ngu?
Giọng cô chút khô khốc: “Bọn họ ?”
Yến Thiếu Ngu gì, chỉ lặng lẽ chằm chằm cô, dường như chằm chằm một cái lỗ mặt cô.
Cố Nguyệt Hoài cũng im lặng , chỉ .
Hai hồi lâu gì, cuối cùng, trong mắt Yến Thiếu Ngu mang theo vài phần hung ý: “Cố Nguyệt Hoài, cô thật sự sống nữa ? Chuyện đ.â.m d.a.o g.i.ế.c cũng ? đưa d.a.o cho cô, là để cô tự vệ, để cô g.i.ế.c !”
Nghe , dây cung trong lòng Cố Nguyệt Hoài buông lỏng, quả nhiên mơ, cô vẫn g.i.ế.c Điền Tĩnh.
Cố Nguyệt Hoài mím môi, trong mắt nhuốm một tia tự giễu: “Bọn họ ?”
Yến Thiếu Ngu kinh ngạc sự bình tĩnh của cô. Bị một lời vạch trần hành động g.i.ế.c , cô nửa phần căng thẳng sợ hãi, còn bày vẻ mặt “tùy thì ”. Nói thật, một Cố Nguyệt Hoài như thực sự khiến chút xa lạ, mặc dù hai cũng tính là quen thuộc.
Anh lạnh lùng liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, giọng thanh mát: “Lúc về thì còn ở đây nữa.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Không còn ở đây nữa? Không còn ở đây nữa là ý gì? Vậy Tống Kim An thì ?”
Thi thể Điền Tĩnh còn ở đây tạm thời thể giải thích là gấu nuốt chửng , Tống Kim An ? Cho dù lương thiện đến , cũng thể nào tự dâng miệng gấu , để t.h.i t.h.ể Điền Tĩnh thoát một kiếp chứ?
Yến Thiếu Ngu úp mở nữa, kể từng chuyện xảy khi Cố Nguyệt Hoài ngất .
Cố Nguyệt Hoài sốt cao hôn mê, cần hạ sốt gấp. Bất đắc dĩ, Yến Thiếu Ngu chỉ đành mạo hiểm cõng cô về nhà gỗ.
Vận may của hai coi như tồi, dọc đường thông suốt cản trở, cũng gặp con gấu đen nữa. Tuy nhiên, khi về đến nhà gỗ, đập mũi là một mùi m.á.u tanh nồng nặc, cũng thấy Điền Tĩnh và Tống Kim An.
Yến Thiếu Ngu trong lòng . Ban đầu tưởng là gấu phá cửa xông , hai độc thủ. đó phát hiện cửa gỗ vẫn bình an vô sự, thịt lợn rừng và đống củi trong nhà cũng vẫn nguyên vẹn, chỉ duy nhất mặt đất thêm một vũng m.á.u, ngoài còn thiếu mất hai .
Anh từng học trinh sát với lính trinh sát, suy luận một chút, đoán bảy tám phần tình hình lúc đó.
Vị trí của vũng m.á.u đó, chính là vị trí Điền Tĩnh quanh đống lửa.
Sự hận thù của Cố Nguyệt Hoài đối với Điền Tĩnh vô cùng mãnh liệt. Khi xuất hiện mặt bình tĩnh giống như đặt sinh t.ử ngoài. Không khó để đoán , lúc đối đầu với bầy sói, trong nhà gỗ xảy chuyện gì.
Còn về Tống Kim An, nếu đoán sai, Điền Tĩnh đại khái là tắt thở, Tống Kim An đưa .
Anh chính là một như , sẽ từ bỏ bất kỳ ai, càng từ chối đưa tay cứu giúp bất kỳ ai. Chỉ là, địa thế hiểm trở xa lạ, bầy sói gấu, còn mang theo Điền Tĩnh là một gánh nặng, thể sống sót rời khỏi đây là một ẩn .
Vốn dĩ ngoài tìm , nhưng Cố Nguyệt Hoài hôn mê bất tỉnh. Nếu bỏ mặc cô, chỉ sợ hậu quả dám tưởng tượng.
Giữa Tống Kim An và Cố Nguyệt Hoài, vẫn buông thả bản lựa chọn . Nếu một lý do, đại khái là vì lúc cô thoi thóp, đôi môi khô nứt, trong miệng nhẹ nhàng thốt hai chữ “Thiếu Ngu” vô cùng dịu dàng .