Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 182: Toàn Bộ Lên Núi, Củ Đậu
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Nguyệt Hoài theo tiếng chuông đến đầu thôn, các xã viên việc gì , đang sầu não vì chuyện thiếu lương thực, thấy tiếng chuông, cũng thu dọn một chút, thi tụ tập đến đầu thôn, xem bí thư cách giải quyết gì .
Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng đến , hai vẫy tay với Cố Nguyệt Hoài.
Tuy trong nhà thiếu lương thực, nhưng lúc bắt buộc cùng tiến cùng lùi với các xã viên, nếu dễ nghi ngờ.
Vương Phúc hôm nay trông ngược tinh thần hơn một chút, ông : “Các đồng chí xã viên, tuy chúng nghỉ lễ lớn, nhưng chuyện thiếu lương thực thể chậm trễ, trong đội tổ chức chúng lên núi, tìm đồ ăn!”
Nghe , tất cả các xã viên .
Vương Phúc : “Đương nhiên, đây là bắt buộc, nhưng núi sói, lợn rừng, an , trong đội nếu tổ chức , cách nào sâu trong núi, chúng đặt bẫy, cũng thể bẫy con lợn rừng, con thỏ, tổng sẽ c.h.ế.t đói!”
Lúc , trong đám đông gọi: “Bí thư! Khi nào thì công điểm đổi lương thực? Ai ai ?”
Chủ đề lập tức nổ tung cái nồi, lương thực trong đội hạn, đổi chắc chắn , nhất thời, ánh mắt các xã viên đều mang theo sự cảnh giác, thi bắt đầu tranh luận.
“Nhà là xã viên tiên tiến, trong nhà đều là lao động chính, đổi công điểm chắc chắn ưu tiên nhà chúng !”
“Đánh rắm! Nhà còn là tiêu binh lao động đấy, dựa ưu tiên đổi lương thực cho nhà ông?”
“Nhà già trẻ, đồ ăn thì đường sống, bí thư, chúng đều là cùng một đại đội, ông thể thấy c.h.ế.t cứu a! Cả nhà già trẻ lớn bé đều trông cậy chút lương thực đó để sống qua ngày!”
“...”
Cố Chí Phượng những đồng hương xung quanh, trong đôi mắt hổ lấp lánh sự thương xót và đồng tình.
Bọn họ đều là những cùng trải qua năm mất mùa đói kém, lúc đó x.á.c c.h.ế.t đầy đồng, đổi con cho ăn đều là chuyện thường tình, một thậm chí còn tha hương cầu thực, đến những nơi xa xôi để mưu sinh, đến bây giờ cũng là sống c.h.ế.t.
Nói cho cùng, những đều chỉ là vì sống tiếp mà thôi.
Cố Đình Hoài nghiêng đầu Cố Nguyệt Hoài vẻ mặt bình tĩnh, thấp giọng : “Bé con, em xem, bí thư sẽ phân bổ lương thực thế nào?”
Cố Nguyệt Hoài mím c.h.ặ.t môi, Vương Phúc đang ở phía , lưng thẳng tắp, tinh thần khí của ông hôm nay và hôm qua quả thực như hai khác , chứng tỏ trong lòng ông suy tính của riêng , đối phó với đám xã viên khó nhằn thế nào .
Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mở, nhàn nhạt : “Thống kê lương thực, phân bổ đồng đều.”
Nghe , Cố Đình Hoài sửng sốt, thất thanh : “Phân bổ đồng đều? Vậy thể đồng ý ?”
như câu “Công điểm, công điểm, mạng sống của xã viên!”, đây là thù lao lao động, cuối năm quyết toán nhà nhà thể nhận bao nhiêu lương thực bộ dựa cái , vì thiếu lương thực nên phân bổ theo công điểm, ngược chia đều, ai mà bằng lòng?
Nhà nhiều lao động chính, kiếm nhiều công điểm, năm nào cũng là “hộ dư lương”, phân bổ lương thực đồng đều đồng nghĩa với việc biến tướng chia lương thực của nhà cho “hộ thiếu lương”, chuyện thể ầm ĩ chán.
Cố Nguyệt Hoài nhếch khóe môi: “Không đồng ý thì thể gì? Không chia đều, sẽ c.h.ế.t đói.”
Kiếp , Vương Phúc cũng là lúc tóc sắp sầu bạc trắng mới tuyên bố quyết sách phân bổ lương thực đồng đều, trong đội quả thực ầm ĩ một trận lớn, nhưng nếu như , ai ai để chia lương thực là một vấn đề lớn, chia cho ai cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-182-toan-bo-len-nui-cu-dau.html.]
Năm mất mùa đói kém, vì để mỗi trong nhà nhà đều thể sống tiếp, cuối cùng vẫn đồng ý với quyết định .
Cố Đình Hoài thở dài một tiếng, đầy mặt buồn bã.
“Suy đoán” của Cố Nguyệt Hoài nhanh chứng thực, Vương Phúc ở phía im lặng một lát, : “Mọi đều là của một đại đội, từ nhỏ quen , ngày ngày ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, trong thời khắc quan trọng , chúng nên đoàn kết , cùng vượt qua khó khăn? Cho nên, trong đội quyết định, đem lương thực chia đều cho từng nhà từng hộ!”
Lời dứt, đám đông tiên là im lặng, ngay đó liền sôi sục lên.
Các xã viên của gia đình “hộ dư lương” lập tức la mắng thành tiếng: “Dựa ? Dựa chia đều? Nhà nhiều lao động chính, một năm nay tích cóp bao nhiêu công điểm, nếu chia đều lương thực, là công ? Dựa chúng công chứ?”
“Hộ thiếu lương” lời của Vương Phúc mừng rỡ như điên, dù năm nào cũng ăn no còn vay lương thực, năm nay thiếu lương thực thể chia đều, tính như bọn họ món hời lớn, liền liên tục khen ngợi: “Quyết định của bí thư là vì để bộ đại đội đều thể sống sót, là chính xác! Công xã quản chúng , tự trong đội quản, chúng đồng ý!”
Đám đông chia thành hai phe, bắt đầu tranh chấp kịch liệt.
Vương Phúc vẻ mặt bình tĩnh, cảnh tượng khó, dù lúc đưa quyết định ông nghĩ đến kết quả , mắt đ.á.n.h , coi như là vượt ngoài dự đoán của ông .
Sau khi cãi vã lâu, Vương Phúc giơ tay gõ gõ chiếc chuông lớn.
“Boong —— Boong —— Boong ——”
Tiếng chuông vang vọng bên tai tất cả , cảnh tượng lập tức yên tĩnh .
Vương Phúc gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c trong tay, xuống tảng đá chiếc chuông lớn.
Ông : “Trong đội đưa quyết định, các phản đối thế nào cũng vô dụng, tình hình bây giờ, chúng chỉ thể đảm bảo sống sót, những thứ khác đều là thứ yếu, hy vọng các đồng chí đều thể đối xử lý trí, đợi năm quang cảnh lên, tự sẽ bồi thường.”
Vương Bồi Sinh ở một bên lên tiếng hùa theo: “Mọi bây giờ nghĩ là chằm chằm chút lương thực còn trong đội , chúng nghĩ là, thế nào mới thể sống hơn! Chúng dựa núi ăn núi, dựa nước ăn nước, bắt cá mò tôm, bẫy thỏ lợn rừng, tổng sẽ thiếu một miếng ăn, nhưng các , bây giờ thiếu lương thực chỉ Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử chúng !”
“Chúng nếu còn tính toán cho , lẽ nào đợi các xã viên đại đội khác vơ vét sạch những thứ ăn , chúng mới đến hối hận? Đến lúc đó thì muộn , bụng đói thì chỉ thể ăn rễ cỏ! Gặm vỏ cây!”
“Được , những gì thể , nên , đều , đều về thu dọn một chút, đeo gùi lên, chúng tổ chức lên núi!”
Hai cán bộ trong thôn lời , cũng coi như là ván đóng thuyền .
Lời của Vương Bồi Sinh rõ ràng là đ.â.m trúng tim đen của tất cả các xã viên, quả thực, núi chỉ lớn như , sông chỉ sâu như , tìm đồ ăn, tự khác tìm, đến lúc đó để cho Đại đội sản xuất Đại Lao T.ử bọn họ còn thể sót gì?
Các xã viên mỗi một tâm tư, nhưng trong cảnh , rốt cuộc tiếp tục cãi vã nữa, thi về nhà đeo gùi cầm giỏ .
Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng về , Cố Nguyệt Hoài thì về phía Vương Phúc, hỏi: “Bí thư, các thanh niên trí thức cần cùng lên núi ? Công việc ở khu chăn nuôi vốn dĩ cũng bao nhiêu, thể cùng tìm đồ ăn cũng .”
Vương Phúc rít một t.h.u.ố.c lào, khổ gật đầu: “Nói đúng lắm, lúc , thể tìm thêm chút đồ ăn thì tìm thêm chút , tiểu Cố, cháu thông báo cho các thanh niên trí thức, bảo cùng lên núi , trong đội khó khăn a...”
Cố Nguyệt Hoài Vương Phúc thở vắn than dài, trầm ngâm một lát, : “Bí thư, cháu núi một mảnh ruộng củ đậu mọc hoang, lúc đang đúng mùa, chúng tranh thủ các đại đội khác tìm qua đó, chắc chắn sẽ thu hoạch.”
Củ đậu, rễ củ to mập, thịt trắng ngần giòn mềm nhiều nước, giàu lượng đường và protein, thể ăn sống thể ăn chín.