Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 176: Đời Này Cô Đã Mọc Miệng Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:47:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tay nghề của Cố Nguyệt Hoài tự nhiên cần bàn cãi, trong những năm tháng thiếu ăn thiếu mặc , thể ăn một miếng như , đừng là hưởng thụ đến mức nào, mấy đều cố gắng nhét đầy dày, Cố Tích Hoài càng chép miệng, dường như dư vị vô cùng tận.

 

Cố Chí Phượng ăn no uống say, bắt đầu xoay quả óc ch.ó của .

 

Ông Yến Thiếu Ngu giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ bất kham, càng càng thấy thuận mắt.

 

Cố Chí Phượng Yến Thiếu Đường đang Cố Nguyệt Hoài ôm trong lòng, chút buồn ngủ, chần chừ một chút, lên tiếng hỏi: “Thiếu Ngu , nếu cháu là cả, là của Thiếu Đường, cháu định thu xếp cho con bé thế nào?”

 

Vốn dĩ bọn họ đều tưởng Yến Thiếu Đường là một đứa trẻ mồ côi bọn buôn bắt cóc, vô tình cứu về, Thiếu Đường đáng yêu, trong nhà cũng thiếu một miếng ăn , chỉ nghĩ coi cô bé như một thành viên trong gia đình, nuôi nấng đàng hoàng là .

 

mà, nay tìm của Yến Thiếu Đường, những như bọn họ lùi phía .

 

Lời dứt, bầu khí bàn ăn ngưng trệ.

 

Cố Tích Hoài nhíu mày Cố Chí Phượng, cảm thấy ông nên đưa vấn đề lúc , nhưng đặt cảnh khác thấy là điều hiển nhiên, ba ngẩng đầu Yến Thiếu Đường, trong ánh mắt tràn ngập sự nỡ.

 

Anh ba chăm sóc Thiếu Đường lâu như , ngày ngày ở bên , sớm coi cô bé như em gái ruột của .

 

Thậm chí, Yến Thiếu Đường trong lòng ba, so với Cố Nguyệt Hoài còn thiết hơn một chút, cô bé mềm mại đáng yêu, xa xa là Cố Nguyệt Hoài hồi nhỏ thể sánh bằng, ngược bù đắp tâm nguyện từ nhỏ lập chí một trai của ba.

 

Cố Nguyệt Hoài khựng , cụp mắt thấy Yến Thiếu Đường ngủ , liền bế cô bé phòng.

 

Lúc cô bước liền thấy Cố Chí Phượng : “Thiếu Ngu, nếu cháu là cả ruột của Thiếu Đường, cháu đưa con bé , chúng cũng gì để , nhưng mà, ở điểm thanh niên trí thức, cháu thể chăm sóc cho con bé ?”

 

Giọng điệu Cố Chí Phượng vô cùng nghiêm túc, cố ý khó, chỉ là góc độ cho Yến Thiếu Đường mà thôi.

 

Yến Thiếu Ngu dù cũng là đàn ông, sống trong ký túc xá, ban ngày còn , Yến Thiếu Đường tuy bây giờ thần trí khôi phục một chút, nhưng rốt cuộc chỉ là một cô bé bốn tuổi, để cô bé một ở điểm thanh niên trí thức rõ ràng là hợp lý.

 

Cố Đình Hoài trầm ngâm một lát, : “Chúng cùng ở Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, Thiếu Đường thích nghi với cuộc sống trong nhà , khi tan cứ đến nhà thăm con bé là , nếu rời khỏi đây, chúng cũng ngăn cản đưa Thiếu Đường .”

 

Anh cả đại khái đoán tâm tư của em gái nhà , tuy cảm thấy kỳ lạ, nhưng trai, kiểu gì cũng trợ lực một tay.

 

Tối nay quen , cả cũng , Yến Thiếu Ngu tâm tư thâm trầm, đối xử với khác luôn chút phòng và sự lạnh nhạt nhàn nhạt, khó tiếp cận, nếu Yến Thiếu Đường, e là tiếp cận khó.

 

Cố Tích Hoài nhận ý tứ trong lời của cả, suy nghĩ một chút, cũng hùa theo: “ Thiếu Ngu, ngày nào cũng ở nhà sách, chăm sóc Thiếu Đường vẫn nhẹ nhàng, ngày nào cũng , cách nào chăm sóc con bé .”

 

Một mặt, như quả thực thể giúp Cố Nguyệt Hoài một tay, mặt khác, ba cũng thực sự để Thiếu Đường rời .

 

Nghe những lời của nhà họ Cố, ánh mắt Yến Thiếu Ngu lóe lên, trong lòng lướt qua bao nhiêu ý nghĩ.

 

Anh đương nhiên bây giờ đón Thiếu Đường là hành động sáng suốt, khoan hãy thể chăm sóc cô bé , chỉ hiện tại, cô bé còn là Yến Thiếu Đường ngốc nghếch đờ đẫn nữa , cô bé suy nghĩ và lý trí của riêng .

 

Nếu để Thiếu Đường lựa chọn, cô bé chắc chắn theo rời .

 

Cố Nguyệt Hoài bước lên vài bước, bên mép giường đất, mặt mang theo nụ chút rụt rè: “Thiếu Ngu, cứ để Thiếu Đường ở nhà , ngày nào cũng thể qua thăm con bé, đợi khi về thành phố, đưa con bé về.”

 

Yến Thiếu Ngu giọng trong trẻo như nước suối của cô, chỉ cảm thấy tâm trạng nặng nề khó hiểu trong lòng dịu nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-176-doi-nay-co-da-moc-mieng-roi.html.]

 

Anh khẽ nhướng mày dài, mi tâm khẽ động đậy, nghiêm mặt : “Đa tạ, Thiếu Đường đành phiền chăm sóc .”

 

Lời dứt, còn đợi Cố Tích Hoài và những khác vui mừng, : “Trước , bây giờ , cũng tiện để Thiếu Đường ăn ở ở đây, sẽ trả tiền trả lương thực, chỗ nào cần thiết, xin cứ .”

 

Giọng Yến Thiếu Ngu trong trẻo lạnh lùng, giọng điệu vô cùng trịnh trọng, giống như đang hứa hẹn điều gì đó.

 

Cố Nguyệt Hoài chớp chớp mắt, ngay đó ha hả: “Khách sáo như gì? mà, tan qua đây, cũng ăn cơm ở nhà luôn , dù cho Thiếu Đường cũng là , cho cũng là , thêm một cũng tính là nhiều.”

 

Cố Tích Hoài liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, trong lòng suy ngẫm, con bé đúng là đằng chân lân đằng đầu, khách khí chút nào.

 

Đôi mắt Cố Đình Hoài cũng lóe lên, coi như xác định tâm tư của Cố Nguyệt Hoài.

 

Bàn tay đang xoay quả óc ch.ó của Cố Chí Phượng ở một bên khựng , ông tuy là một thô lỗ, nhưng cũng ngốc đến thế, nhận muộn màng liếc Cố Nguyệt Hoài một cái, khóe miệng giật giật, trong mắt lúc sáng lúc tối, nên phản ứng gì.

 

Đây gọi là gì? Con gái lớn giữ ? Nhanh như mưu tính tìm đối tượng cho ?

 

Nghe , đôi mắt đẽ của Yến Thiếu Ngu ngẩn , dùng một ánh mắt kỳ quái về phía Cố Nguyệt Hoài.

 

Cố Nguyệt Hoài dời tầm mắt, đôi mắt linh động tủm tỉm .

 

Cho dù là mặt nhà, cô cũng hề che giấu sự vui vẻ và tư tâm của đối với Yến Thiếu Ngu.

 

Kiếp , cho dù thể giống như kiếp cùng hai lòng tương duyệt, cô cũng vì đủ loại nguyên do mà khiến hiểu tâm ý của , sống thêm một kiếp, thu hoạch lớn nhất chính là mọc miệng.

 

Có một lúc, một , chính là vì mở miệng, dẫn đến việc ngược đường .

 

Cơ thể Yến Thiếu Ngu chút cứng đờ, còn đợi mở miệng, Cố Nguyệt Hoài : “Thời gian cũng hòm hòm , nên về điểm thanh niên trí thức thôi, chúng mau thôi, muộn quá e là để cửa cho chúng .”

 

Cô chủ động phá vỡ cục diện bế tắc, ngược khiến cơ bắp đang căng cứng của Yến Thiếu Ngu lặng lẽ thả lỏng.

 

Cố Nguyệt Hoài ngược hề thất vọng sự từ chối trong tiềm thức của Yến Thiếu Ngu, với mấy Cố Chí Phượng một tiếng, liền khỏi cửa.

 

Yến Thiếu Ngu bóng lưng cô, môi khẽ mím , ánh mắt ngậm vẻ kiêu ngạo dịu , trào dâng một tia cảm xúc trăm mối ngổn ngang, ở Kinh thành, cũng ai nhiệt tình với như , nhưng từng cảm thấy khó xử đến thế.

 

“Chú Cố, cháu về đây.” Yến Thiếu Ngu gật đầu với mấy Cố Chí Phượng, đuổi theo Cố Nguyệt Hoài rời .

 

Cố Tích Hoài khung cửa, Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu rời , trong miệng chậc chậc kêu kỳ lạ.

 

Cố Chí Phượng bực tức : “Lão Ba, mày gì đấy?”

 

Cố Tích Hoài ha hả, chậm rãi lên giường đất: “Bố, bố còn ? Cô con gái cưng của bố nhắm trúng trai của Thiếu Đường .”

 

Cố Chí Phượng nghẹn họng, một tát vỗ lên đầu Cố Tích Hoài: “Liên quan rắm gì đến mày? Lo quản bản mày !”

 

Cố Tích Hoài ôm đầu “suỵt” một tiếng, bất động thanh sắc xa một chút, nghĩ đến sự khác thường lúc bọn họ về tối nay, nhíu mày : “Hôm nay đại đội xảy chuyện gì ? Biểu cảm của hai đúng lắm.”

 

 

Loading...