Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 169: Tối Nay Đưa Anh Ấy Về Nhà!
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điểm thanh niên trí thức.
Lúc Cố Nguyệt Hoài xách cơm về, các thanh niên trí thức cũng mới lên bàn ăn.
Cô bước phòng, ánh mắt quét một vòng, nhíu mày : “Yến Thiếu Ngu ?”
Bùi Dịch sửng sốt, hiểu Cố Nguyệt Hoài từ khi nào quan hệ với Yến Thiếu Ngu như , lắc đầu : “Vừa nãy từ khu chăn nuôi về mượn xe đạp của , .”
“Mượn xe đạp?” Đầu chân mày Cố Nguyệt Hoài nhíu .
Tống Kim An Cố Nguyệt Hoài, : “Thiếu Ngu chắc là tìm em trai và em gái của .”
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ lóe lên, hỏi: “Thanh niên trí thức Tống, em trai em gái của phân đến đại đội nào ?”
Tống Kim An định mở miệng, Phan Nhược Nhân đang bóc vỏ bánh bao liền lạnh một tiếng: “Hừ, mới quen một ngày thôi mà, bám c.h.ặ.t như , cô hổ hả?”
Cố Nguyệt Hoài nhếch khóe môi, liếc Phan Nhược Nhân: “Yến Thiếu Ngu đều để tâm bám c.h.ặ.t, cô ngược còn để tâm hơn .”
“Cô!” Phan Nhược Nhân đập bàn dậy, nắm c.h.ặ.t chiếc bánh bao ố vàng trong tay, hận thể ném mạnh khuôn mặt đáng ghét của Cố Nguyệt Hoài. Thật là một phụ nữ đê tiện, cứ bám riết lấy Yến Thiếu Ngu!
Giọng điệu Tống Kim An vui, nặng nề gọi một tiếng: “Nhược Nhân!”
Phan Nhược Nhân c.ắ.n môi, trừng mắt Cố Nguyệt Hoài một cái, cầm bánh bao chạy khỏi điểm thanh niên trí thức.
Cố Nguyệt Hoài để tâm đến lời của Phan Nhược Nhân, mà về phía Tống Kim An: “Thanh niên trí thức Tống?”
Cô cũng , đời và kiếp xuất hiện sai lệch, Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly rốt cuộc phân đến đại đội nào, cách nào thể điều họ đến đại đội sản xuất Đại Lao T.ử ?
Cô rõ tình cảm của Yến Thiếu Ngu đối với nhà, nếu nghĩ cách, thể sẽ rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử.
Tống Kim An nhớ một lát, chút áy náy lắc đầu. Lúc đó mới phân bổ, Yến Thiếu Ngu đ.á.n.h với chỉ đạo viên, rõ nơi phân bổ.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, cũng gì, gật đầu với Tống Kim An, chuẩn rời .
Lúc , Tống Kim An về phía Thôi Hòa Kiệt, : “Cô lẽ thể hỏi hướng dẫn viên Thôi, rõ hơn.”
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài khẽ động, về phía Thôi Hòa Kiệt.
Cô luôn ấn tượng về , là vì xu nịnh kẻ mạnh. Kiếp vì để lấy lòng đám Hoàng Thịnh, dùng đủ cách sỉ nhục Yến Thiếu Ngu, hận thể giẫm chân, mới thể nổi bật phận ch.ó săn của .
Người vì để leo lên cao, chuyện gì cũng thể .
Thôi Hòa Kiệt đang ăn uống hăng say, thấy lời của Tống Kim An, miệng đang nhai đồ ăn khựng , ngay đó gượng gạo. Suy nghĩ một chút, nuốt thức ăn trong miệng xuống, : “ nhớ em trai em gái của thanh niên trí thức Yến phân đến Đại đội Liễu Chi.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Đại đội Liễu Chi?”
Đại đội cách đại đội sản xuất Đại Lao T.ử hề gần. Tuy cùng thuộc huyện Thanh An quản lý, nhưng hẻo lánh, gần với Vĩ Đầu Trang nơi nông trường cải tạo lao động, đều ở núi, điều kiện sinh tồn gian khổ. Sao họ phân đến đó?
Thôi Hòa Kiệt gật đầu: “Ừm, chính là Đại đội Liễu Chi.”
Hắn vốn dĩ xen chuyện , suy cho cùng Cố Nguyệt Hoài là vì Yến Thiếu Ngu, hận thể tách hai , bằng lòng giúp đỡ? thể diện của Tống Kim An thể nể, dứt khoát cũng vô dụng, còn thể đổi lấy một ân tình.
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, lời cảm ơn với Tống Kim An và Thôi Hòa Kiệt, ngay đó xách túi lưới rời .
Hoàng Thịnh liếc xéo bóng lưng Cố Nguyệt Hoài, Tống Kim An đang im lặng , dùng vai huých một cái, hạ giọng : “Anh năm, xem, nhắm trúng đóa hoa thôn ?”
Tống Kim An dường như mới hồn , nghi hoặc : “Hoa thôn gì cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-169-toi-nay-dua-anh-ay-ve-nha.html.]
Hoàng Thịnh chậc một tiếng, hận sắt thành thép : “Thì đó, Cố Nguyệt Hoài a! Ngoài cô thì còn thể là ai?”
Nói xong câu , chép miệng: “Cố Nguyệt Hoài tuy mắt , nhưng xinh là thật. Anh năm nhắm trúng cô cũng bình thường, dù chúng ở đây cũng ở một thời gian dài, chi bằng... hắc hắc hắc...”
Nghe tiếng bỉ ổi của Hoàng Thịnh, mí mắt Tống Kim An giật giật, nghiêm giọng : “Ngậm miệng! Đừng hươu vượn.”
Hoàng Thịnh đảo mắt: “Ai hươu vượn chứ? Dưới quê chán ngắt, một phụ nữ giải khuây cũng tồi. thấy Cố Nguyệt Hoài và năm khá xứng đôi đấy, ồ, là về mặt ngoại hình.”
Cái gọi là “giải khuây” của , tự nhiên là để Tống Kim An và đối phương vướng mắc gì, chỉ là chơi đùa thôi.
Một phụ nữ nông thôn, cho dù thích đến mấy cũng thể đưa về Thượng Kinh , cô xứng.
Thôi Hòa Kiệt và Bùi Dịch một bên, Hoàng Thịnh coi ai gì về đủ thứ lợi ích của việc dùng phụ nữ nông thôn để giải khuây, trong lòng đều chút phức tạp, rõ là cảm giác gì, đối với Cố Nguyệt Hoài cũng thêm vài phần đồng tình.
Tống Kim An lọt tai nữa, đặt mạnh đũa xuống bàn: “ , ngậm miệng!”
Hoàng Thịnh Tống Kim An thật sự nổi giận , vội vàng ngậm miệng , nửa ngày mới gượng : “Ăn cơm, ăn cơm, buổi chiều còn việc nữa.”
Một bữa trưa ăn vô vị.
Cố Nguyệt Hoài cầm túi lưới tảng đá xanh cửa điểm thanh niên trí thức, cẩn thận suy nghĩ.
Việc phân bổ điều động thanh niên trí thức đều qua tay cán bộ chuyên trách thanh niên trí thức. Theo lý mà ba em Yến Thiếu Ngu nương tựa lẫn , hợp tình hợp lý đều nên phân bổ đến cùng một đại đội, tại ? Tại đời xuất hiện sai lệch? Kinh thành xảy chuyện gì?
Trong ký ức của cô, biến đổi duy nhất của đời đáng lẽ chỉ xảy cô.
cô từng đến Thượng Kinh, thể gián tiếp đổi quỹ đạo vận mệnh của đám Yến Thiếu Ngu? Điều đúng a.
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.
Sự tiếp xúc duy nhất của cô với Kinh thành ở đời chính là Yến Thiếu Đường, là vì cô tìm thấy Yến Thiếu Đường?
Trong lúc suy nghĩ, xe đạp lăn qua con đường nhỏ trải đầy lá rụng ở nông thôn.
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu liền thấy Yến Thiếu Ngu đạp xe trở về. Mái tóc đen vụn trán gió thổi tung, khuôn mặt đẽ biểu cảm gì, chỉ giữa lông mày mang theo vài phần chán đời.
Cô ngạc nhiên, Đại đội Liễu Chi cách đây gần, về nhanh như ?
Cố Nguyệt Hoài dậy, chặn Yến Thiếu Ngu : “Thanh niên trí thức Yến!”
Ánh mắt cô chuyển động, thấy đồ đạc chở yên xe, gạo mì lương thực dầu ăn, gạo lứt, bột tạp, còn một mớ rau cải xanh nhỏ úa vàng, là tặng kèm. Vậy nên, đây là công xã mua đồ, chuẩn tự nấu cơm ?
Nụ mặt Cố Nguyệt Hoài thu , trong ánh mắt cũng xẹt qua một tia ảm đạm.
Yến Thiếu Ngu liếc túi lưới trong tay Cố Nguyệt Hoài, giọng điệu lạnh lùng: “ , cần mang cơm cho nữa.”
Nói xong, dắt xe đạp trong điểm thanh niên trí thức.
Cố Nguyệt Hoài nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u xe đạp, nhét mạnh túi lưới trong tay tay Yến Thiếu Ngu: “Tiền nhận , cơm là bắt buộc giao, nếu ăn thì đổ .”
Giọng điệu cô chút , xong, hất tay về ký túc xá điểm thanh niên trí thức.
Cố Nguyệt Hoài tựa lưng cánh cửa, lông mày nhíu c.h.ặ.t. Cô luôn là tính khí , chẳng qua là vì chuyện kiếp mà kìm nén sự áy náy, nay Yến Thiếu Ngu kích thích, ngược bộc lộ vài phần tính khí hiếm thấy.
Cái tính bướng bỉnh như lừa ! Hay là tối nay đưa về nhà luôn?
Chỉ cần gặp Yến Thiếu Đường, dựa danh nghĩa “ân nhân cứu em gái” của cô, tiếp cận cũng sẽ danh chính ngôn thuận hơn, đến lúc đó cũng cớ và lý do gì để bài xích cô nữa ?