Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 152: Tôi Và Cô Ấy, Là Duyên Trời Định
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài chỉ Yến Thiếu Ngu, đối với những thanh niên trí thức khác xe đều ngơ.
mà, cô cũng quên công việc và nhiệm vụ của . Sau khi yên vị bên cạnh Ngụy Lạc, cô liền lấy bảng vẽ , ngón tay kẹp ngòi b.út, đối chiếu với đám thanh niên trí thức xe bán tải, bắt đầu sột soạt hạ b.út.
Ngụy Lạc Cố Nguyệt Hoài một cái, trong lòng hài lòng.
Lưu Tường đối với đám con cháu quyền thế đến từ Kinh thành bài xích, sát Bùi Dịch, cúi gầm mặt chuyện.
Còn Bùi Dịch và Hoàng Bân Bân, đều cảm thấy khí xe chút gượng gạo, nhất thời nên mở lời thế nào. Thôi Hòa Kiệt quanh, cuối cùng cũng mỉm lên tiếng giới thiệu đôi bên, coi như xoa dịu khí một chút.
“Mọi , bọn họ chính là nhân viên của Quần Chúng Nhật Báo công xã, chuyên môn đến phỏng vấn các cô đấy.”
“Vị là chủ biên Ngụy của Quần Chúng Nhật Báo, vị là biên tập viên nhiếp ảnh Bùi Dịch, biên tập viên văn bản Hoàng Bân Bân, còn hai nữ đồng chí xinh , Cố Nguyệt Hoài, Lưu Tường.”
Thái độ của Thôi Hòa Kiệt vô cùng hòa nhã. Với tư cách là hướng dẫn viên thanh niên trí thức, sáng nay cũng mới gặp mấy ấm cô chiêu quyền quý , thế nào nhỉ, thái độ kiêu ngạo, mấy thích để ý đến khác, đương nhiên, dự liệu từ .
Dù cũng là một đám con cháu sống chân hoàng thành, đều từ trong đại viện , thể ngạo khí ?
Ngược một ...
Ánh mắt Thôi Hòa Kiệt chuyển hướng sang thanh niên đang ở vị trí trung tâm như trăng vây quanh. Khí chất ôn hòa, diện mạo thanh tú, trong đôi mắt màu nâu nhạt toát lên sự dịu dàng nhàn nhạt, chỗ nào tỏa sự tao nhã của dòng dõi thư hương.
Anh chính là thu hoạch lớn nhất của trong hướng dẫn viên , con trai tỉnh trưởng tỉnh H, Tống Kim An.
Tống Kim An tính cách ôn hòa, khó đối phó như tưởng tượng. Người như là tâm tính đơn thuần, chỉ cần ngày qua ngày bầu bạn bên cạnh, một đàn em trung thành tận tâm, thiếu gì cơ hội thăng quan tiến chức!
Nghĩ như , Thôi Hòa Kiệt liền với Tống Kim An: “Thanh niên trí thức Tống, các cô chân ướt chân ráo đến đây, e là vẫn rõ tình hình của đại đội sản xuất Đại Lao T.ử nhỉ? Trên xe chúng một xã viên của đại đội địa phương đấy.”
Mặc dù Thôi Hòa Kiệt ý bám víu lấy lòng Tống Kim An, nhưng hai mới quen , ngược tỏ quá xu nịnh.
Tống Kim An tâm trạng cao, ánh mắt thỉnh thoảng về phía Yến Thiếu Ngu đang cụp mắt dưỡng thần. Nghe thấy lời của Thôi Hòa Kiệt, cũng nỡ gạt thể diện của , liền gượng : “Vậy ? Là vị nào ?”
Thôi Hòa Kiệt chỉ Cố Nguyệt Hoài, gọi: “Chính là đồng chí Cố , đồng chí Cố?”
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài mất kiên nhẫn, coi như thấy, cây b.út trong tay sột soạt, phác họa tờ giấy trắng tinh khung cảnh đám thanh niên trí thức đeo hoa đỏ xe bán tải, tụm năm tụm ba, dang tay vẫy chào các xã viên.
Bức tranh là do cô tưởng tượng , nhưng khuôn mặt là của những xe .
Thôi Hòa Kiệt thấy Cố Nguyệt Hoài phản ứng, khỏi gượng, di chuyển trong thùng xe xóc nảy, ghé sát Cố Nguyệt Hoài vỗ vỗ vai cô, giọng điệu chút gượng gạo: “Đồng chí Cố, phỏng vấn, đây là phỏng vấn, cô chuyện với các thanh niên trí thức chứ.”
Cố Nguyệt Hoài mí mắt cũng thèm nâng lên, giọng êm tai như suối chảy róc rách: “ là biên tập viên mỹ thuật, phụ trách phỏng vấn.”
Nhiệm vụ của cô là lấy tài liệu tại chỗ, vẽ hình dáng diện mạo cộng thêm tinh thần khí chất của thanh niên trí thức, theo trí tưởng tượng của thêm một tư liệu phù hợp. Phỏng vấn? Cô , càng bắt chuyện với những .
Kiếp , đám ít vì Điền Tĩnh mà gây khó dễ cho cô.
Tống Kim An ngẩn , khỏi về phía Cố Nguyệt Hoài.
Nữ đồng chí ở một góc, mặc chiếc áo bông nhỏ màu xanh nhạt mới tinh, mái tóc đen như mực tết thành một b.í.m tóc bằng thủ pháp mới lạ, vắt chéo vai trái, càng tôn lên làn da trắng ngần như tuyết, giống cô gái lớn lên ở nơi nhỏ bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-152-toi-va-co-ay-la-duyen-troi-dinh.html.]
Cô cúi đầu, dồn hết tinh lực bảng vẽ trong tay, tư thế chăm chú vô cùng thu hút ánh của khác.
Từ góc độ của chỉ thể thấy một chiếc cằm đường cong tuyệt , và đôi môi đỏ mọng ướt át như hoa đào.
Trong đại viện con gái cũng ít, từ nhỏ cùng lớn lên, từng cảm giác đặc biệt gì, nhưng nữ đồng chí trong góc, ngay cả dung mạo cũng rõ , trong lòng lờ mờ xẹt qua một tia rung động.
Cảm giác , nếu thực sự hình dung, thì đại khái chính là duyên trời định nhỉ.
Duyên trời định?
Ánh mắt Tống Kim An khoảnh khắc mờ mịt, hiểu từ nhảy từ , nhưng trong cõi u minh cảm thấy lẽ duyên trời định với cô gái , thể rõ ràng .
Thôi Hòa Kiệt lời Cố Nguyệt Hoài chút bực , ánh mắt cô giống như đống bùn nhão trát nổi tường.
Anh vốn nghĩ nể mặt Hạ Lam Chương mà chiếu cố cô gái nông thôn nhiều hơn một chút, nếu cô thể lọt mắt xanh của quý nhân, tiền đồ, gả cho Hạ Lam Chương cũng là thể, nhưng cô cố tình điều!
Lúc , một thanh niên húi cua cạnh Tống Kim An gọi Tống Kim An vài tiếng, nhưng nhận hồi đáp, nương theo ánh mắt của sang, giọng điệu khỏi trêu chọc: “Anh Năm? Anh Năm? Nhìn gì thế? Nhìn nữ đồng chí đến say mê luôn ?”
Anh ngược gì ngạc nhiên, Năm nhà tính cách dịu dàng, đối với nữ đồng chí nào cũng như .
Tống Kim An thấy lời , chỉ cảm thấy m.á.u nóng dồn lên, hai má lờ mờ ửng đỏ: “Đừng bậy!”
Da trắng trẻo, hễ hổ là vô cùng rõ ràng. Lần , chỉ thanh niên húi cua rõ, mà đám thanh niên trí thức xung quanh đều bắt đầu hùa theo xem náo nhiệt, thậm chí còn chạy đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài.
Mọi nãy đối với tòa soạn báo ở nơi thôn quê để trong lòng, tuy cũng gọi là Quần Chúng Nhật Báo, nhưng so với Quần Chúng Nhật Báo ở Kinh thành thì nghi ngờ gì là một trời một vực, nãy cũng để những mắt.
Bây giờ thấy Cố Nguyệt Hoài lọt mắt xanh của Tống Kim An, đều bắt đầu hùa theo trêu chọc.
“Nữ đồng chí, cô tên là gì? Cô ngẩng đầu lên Năm của chúng xem, lớn lên trai lắm đấy!”
“ , nữ đồng chí bỏ b.út xuống, ngẩng đầu lên cho xem nào!”
“Cô thế? Có coi thường chúng ?”
“...”
Đám ấm cô chiêu ngày thường đàng hoàng , vốn dĩ vì chuyện xuống nông thôn cắm đội mà mẩy, trong lòng luôn kìm nén một cục tức, tư thế thanh lãnh kiêu ngạo của Cố Nguyệt Hoài nghi ngờ gì chọc giận , khí cũng trở nên căng thẳng.
Ngụy Lạc nhíu mày, định mở miệng hòa giải, Tống Kim An liền nhíu mày, giọng điệu chút vui : “Mọi đừng nữa, đây là công việc của đồng chí Cố, phiền gì? Đều về chỗ !”
Nghe , tình nguyện về chỗ, nhưng ánh mắt vẫn đặt Cố Nguyệt Hoài.
Lúc , một phụ nữ ở phía bên của Tống Kim An nhếch khóe môi.
Cô lạnh : “Nữ đồng chí ở nông thôn và Kinh thành chúng chắc chắn giống , còn ngu vô tri, giống như phụ nữ thời xã hội cũ, thể để đàn ông thấy mặt và chân ! Các hùa theo xem náo nhiệt cái gì?”
Tống Kim An lời chút ch.ói tai , trầm giọng gọi một tiếng: “Nhược Nhân!”
Phan Nhược Nhân sự vui trong giọng điệu của Tống Kim An, khỏi nhún vai: “Em nữa là chứ gì, gấp gáp cái gì?”