Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 145: Trong Đội Lại Có Chuyện Lớn Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vạn Thanh Lam bĩu môi, mang vẻ mặt vui, vệt ửng đỏ má Diêu Mỹ Lệ càng thêm bất mãn, khỏi lên tiếng: “Việc buôn bán của Hợp tác xã cung tiêu đều phiên chợ cướp hết ? Hôm nay cô thật sự đủ rảnh rỗi đấy.”
Mọi đều ở Công xã Hoàng Oanh, cùng thích một , quả thực là đầu tiên chạm mặt .
Diêu Mỹ Lệ dịu dàng, Vạn Thanh Lam hoạt bát, hai là hai kiểu khác , va chạm với ngược cũng chút tia lửa nhỏ.
“Đồng chí Vạn đùa .” Diêu Mỹ Lệ là thích tranh phong với khác, cô cũng sự nhắm trong giọng điệu của Vạn Thanh Lam, điều, những điều đều quan trọng, nếu đều thích, thì các bằng bản sự.
Hơn nữa, Cố Đình Hoài thể khiến Vạn Thanh Lam thích, cũng vặn lên ánh mắt của cô tồi.
Cố Nguyệt Hoài giãy giãy cánh tay , hai tới qua chiêu, chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn.
Các cô gái nông thôn vì cuốn sổ mua lương thực thành phố, vắt óc tìm cách gả thành phố, cho dù gả cho một kẻ thọt kẻ tàn tật cũng hối hận, chỉ vì thể ăn một miếng cơm no, mà các cô gái thành phố lấy chồng đa phần cũng xem sổ mua lương thực , thể ăn lương thực hàng hóa .
Anh cả cô rõ ràng từng biểu thị gì, tốn chút sức lực nào nhận sự ái mộ của hai cô gái thành phố, chậc.
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, thời vận cái thứ , rõ đạo thấu.
lúc , cách đó xa truyền đến giọng của Cố Chí Phượng: “Bé con!”
Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, lập tức giãy khỏi cánh tay của hai , bước nhanh chạy về phía Cố Chí Phượng, Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ cũng vội vàng theo.
Cố Nguyệt Hoài đón lấy Yến Thiếu Đường trong tay Cố Tích Hoài: “Bố, mới đến?”
“Chú Cố.”
“Cháu chào chú Cố.”
Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ cũng đầu tiên gặp Cố Chí Phượng , hai đều thu liễm bầu khí kỳ quái lúc ở cùng nãy, giống như hai con cừu non vô cùng vô hại, ngoan ngoãn hết sức.
Cố Chí Phượng ha hả gật đầu, ông là một thô kệch, căn bản hai ý với Cố Đình Hoài.
Cố Tích Hoài thì là một tinh ranh, cần hỏi nhiều, chỉ ánh mắt của hai là , điều, ánh mắt trong veo của Cố Đình Hoài là , tạm thời ý đó với cả hai , vì khai khiếu .
Cố Nguyệt Hoài ôm Yến Thiếu Đường, chỉ bán kẹo hồ lô vác cây kẹo : “Thiếu Đường ăn kẹo hồ lô ?”
“Ăn! Ăn kẹo!” Giọng Yến Thiếu Đường lớn, nhưng trong trẻo, phát âm rõ ràng.
“Được, ăn kẹo.” Cố Nguyệt Hoài nhếch môi, đưa tay nhẹ nhàng cạo một cái lên ch.óp mũi nhỏ nhắn thanh tú của Yến Thiếu Đường, sải bước về phía bán kẹo hồ lô, một xâu kẹo hồ lô bốn xu, đỏ rực, c.ắ.n vỡ trong miệng, ngọt dính răng.
Cô bé ngược thích, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh tràn đầy nụ mãn nguyện.
Một tháng nay, Yến Thiếu Đường cũng xảy sự đổi nghiêng trời lệch đất, đầu tiên chính là béo lên , còn là dáng vẻ gầy gò ốm yếu như lúc mới về nữa, cô bé mọng nước giống như một nụ hoa đang e ấp.
Dưới sự nuôi dưỡng của nước giếng Tu Di Không Gian, Yến Thiếu Đường hiện giờ thể biểu đạt suy nghĩ giống như một bình thường .
Mặc dù chuyện vẫn lưu loát, chỉ thể bật từng chữ một, hai chữ một, nhưng so với lúc mới đến là hai khác biệt , ít nhất nếu Yến Thiếu Ngu thấy, nhất định sẽ vô cùng kinh ngạc.
Sắp đến Tết, đồ đạc bày bán phiên chợ vô cùng phong phú, tranh tết, hoa, trái cây, bánh bao, quẩy, pháo, chổi, hương giấy vân vân, thậm chí còn cả xiếc bán nghệ và bán t.h.u.ố.c chuột.
Đi dạo một vòng, Cố Nguyệt Hoài mua cho Yến Thiếu Đường mấy sợi dây buộc tóc màu đỏ.
Lúc ngang qua một sạp bán vải, dừng mua mấy thước vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-145-trong-doi-lai-co-chuyen-lon-roi.html.]
Bông vải trong gian của cô tràn ngập , đang chuẩn đến xưởng bông vải thu dọn một chút, bật bông áo mới, đón năm mới, nếu thể, thêm mấy cái chăn bông mới tinh, như em Yến Thiếu Ngu đến cũng đến mức lạnh.
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài suy tư, đưa hết những đồ mua cho Cố Tích Hoài.
Đi dạo mệt , mấy liền xuống sạp hoành thánh, hoành thánh vỏ mỏng nhân to, nước dùng thơm ngon, miệng tràn đầy sự mãn nguyện.
Cố Nguyệt Hoài đút cho Yến Thiếu Đường ăn hoành thánh, hỏi: “Bố, đội sản xuất sắp nghỉ ?”
Cố Chí Phượng ăn một miếng một cái hoành thánh, gật đầu : “Ừ, sắp , chỉ hai ngày nay thôi, cũng sắp phát lương thực .”
Phát lương thực?
Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến một tháng nay mỗi đụng Vương Phúc và Vương Bồi Sinh, dáng vẻ đầy mặt sầu muộn của hai , nhịn mím mím môi, cán bộ đại đội sầu đến bạc cả tóc, đợi đến lúc phát lương thực, còn sẽ xảy loạn gì.
Vạn Thanh Lam lơ đãng ăn hoành thánh, thấy cuộc đối thoại của hai , đột nhiên nhớ tới điều gì, khỏi ngẩng đầu về phía Cố Nguyệt Hoài, mang vẻ mặt mong đợi : “Nguyệt Hoài, đội sản xuất nghỉ, thể đến nhà cô chơi ?”
Cố Nguyệt Hoài theo bản năng về phía Cố Đình Hoài, thấy thần sắc đổi, dường như lời của Vạn Thanh Lam chút quan hệ nào với , khỏi giật giật khóe miệng, đúng là một khúc gỗ mục, dáng vẻ lấy vợ?
Cô còn chuyện, Cố Chí Phượng nhận lời : “Đến , đến nhà chơi.”
Ông thầm nghĩ, con gái nhà từ nhỏ duyên phận bạn bè gì, vẫn luôn ai giao hảo, bây giờ vất vả lắm mới đụng hai , đối xử cho , cũng đỡ để mỗi ngày một lủi thủi, mà xót xa.
Vừa Cố Chí Phượng nhận lời, Vạn Thanh Lam tươi như hoa : “Vâng!”
Diêu Mỹ Lệ c.ắ.n c.ắ.n môi, mở miệng gì đó, nhưng chút ngại ngùng, chỉ đành lặng lẽ cúi đầu.
Cố Chí Phượng ha hả đầu về phía Diêu Mỹ Lệ: “Mỹ Lệ, là cháu cũng đến cùng ? Còn thể bạn với Thanh Lam.”
Nghe , đúng là vui kẻ buồn.
Cố Tích Hoài suýt nữa phun một ngụm hoành thánh ngoài, trong lòng thở dài cho sự chậm chạp của ông bố nhà .
Cố Đình Hoài giống như một ngoài cuộc đột nhiên nhớ tới điều gì, : “ , trong đội hôm nay tan ca họp, là chuyện lớn tuyên bố, bảo đều , chúng mau dạo , dạo xong về công, Bé con, em tan ca cũng về nhà sớm một chút.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Chuyện lớn? Chuyện lớn gì?”
Đột nhiên, trong lòng cô giật , tính toán thời gian, các thanh niên trí thức hiện giờ chắc bắt đầu lên tàu hỏa , cần mấy ngày nữa là thể đến Công xã Hoàng Oanh, đến lúc đó phân bổ thêm một hai ngày nữa là hòm hòm .
Có cô sắp gặp Yến Thiếu Ngu ?
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Còn , dù hôm nay họp là thể , vội, chắc chuyện gì , thấy biểu cảm của bí thư khá .”
Cố Tích Hoài ăn xong hoành thánh, đón lấy Yến Thiếu Đường ôm lòng, tức giận : “Khá ? Đó là bởi vì dạo mặt ông quá đen ! Hơi một chút đều thể tính tình , ha ha.”
Ăn xong bữa cơm, đường ai nấy , ai về nhà nấy, công công, .
Vạn Thanh Lam ở chỗ việc, tò mò ghé sát Cố Nguyệt Hoài: “Nguyệt Hoài, tâm trạng cô đang ?”
Cố Nguyệt Hoài vẽ hình minh họa, từ trong khoang mũi phát một tiếng “ừ” nhẹ.
Vạn Thanh Lam ôm mặt đắc ý: “Tại ? Có cô vui vì đến nhà cô ? Có cô bằng lòng để chị dâu cô ? Nguyệt Hoài , cô thể bày mưu tính kế cho , hoặc giúp một tay ?”
Cố Nguyệt Hoài ngoảnh cô một cái, ý bên môi nhàn nhạt: “Cô cần việc ?”