Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 143: Ai Có Thể Giành Được Công Việc Này?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm ngủ ngon.
Buổi sáng, Cố Nguyệt Hoài xong bữa sáng, Cố Đình Hoài đúng giờ đúng giấc đưa cô đến Công xã Hoàng Oanh .
Cố Đình Hoài đưa chiếc gùi cao nửa lưng cho Cố Nguyệt Hoài: “Nếu bận, tối tan ca muộn, cả đến đón em.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Anh cả mau về , công muộn mất.”
Cô theo Cố Đình Hoài rời , mới đeo gùi đơn vị, Vạn Thanh Lam còn đến, Hoàng Bân Bân thì ngáp ngắn ngáp dài ở chỗ việc, tay cầm b.út vẽ vẽ, một trạng thái câu giờ.
Cố Nguyệt Hoài đặt gùi xuống chân, cầm hình minh họa rời khỏi tổ biên tập ba, đến văn phòng của Chủ biên Ngụy Lạc.
Cô còn gõ cửa, thấy tiếng tranh luận trong văn phòng, nhân vật chính của cuộc tranh luận là Ngụy Lạc và một giọng nam trung niên xa lạ, mà ngọn nguồn của cuộc tranh luận, chính là thiết kế đóng gáy hình minh họa thơ từ cổ cho sách tranh sắp xuất bản của Quần Chúng Nhật Báo.
“Chủ biên Ngụy, Lưu Tường là học vẽ ở thành phố Chu Lan đấy, là biên tập viên mỹ thuật má trong Quần Chúng Nhật Báo của chúng , thử hỏi, trong tập thể lớn Quần Chúng Nhật Báo , ai thể thâm niên hơn, kinh nghiệm hơn con bé?”
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên, đột nhiên giơ tay gõ cửa.
Ngụy Lạc vốn dĩ Lưu Nhất Chu cãi đến đau đầu, thấy tiếng gõ cửa, lập tức lên tiếng cho .
Cố Nguyệt Hoài đẩy cửa bước , hai đang sô pha, bầu khí giương cung bạt kiếm.
Một , chính là Chủ biên Ngụy Lạc dáng mỏng manh, khí chất mang theo chút sầu muộn, còn , là một đàn ông trung niên tướng mạo đoan chính, cô cần đoán cũng sức tiến cử Lưu Tường là Lưu Nhất Chu, Phó chủ biên của Quần Chúng Nhật Báo.
“Tiểu Cố?” Ngụy Lạc thấy Cố Nguyệt Hoài thì sửng sốt một chút, theo bản năng liếc Lưu Nhất Chu mặt.
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, : “Chủ biên, công việc trong tổ đều thành , Quần Chúng Nhật Báo của chúng thường ngày còn xuất bản một ấn phẩm thiếu nhi và sách tranh tin tức, việc gì thể giúp ?”
Ngụy Lạc , chút kinh ngạc về phía Cố Nguyệt Hoài.
Cố Nguyệt Hoài tự nhiên thể để trở thành một kẻ chỉ mồm, đưa một xấp bản thảo hình minh họa trong tay cho Ngụy Lạc: “Chủ biên, đây là bản thảo vẽ hai ngày nay, ngài xem qua.”
Ngụy Lạc nhận lấy bản thảo hình minh họa, lượt xem từng tờ, trong mắt cũng khỏi lộ chút vẻ tán thưởng.
Bà biên tập mười mấy năm, cũng từng giao thiệp với nhiều biên tập viên mỹ thuật, nhưng thể , Cố Nguyệt Hoài đủ để coi là xuất sắc trong đó, tuấn mã sống động như thật hình minh họa, khuôn mặt tươi đón ánh mặt trời, chim ưng sải cánh bay lượn, mỗi một bức đều tỉ mỉ sinh động, một góc thể mạo, khiến trái tim cũng trở nên trong trẻo theo.
Lưu Nhất Chu nhíu mày Cố Nguyệt Hoài, bản thảo hình minh họa mà Ngụy Lạc đang chằm chằm chớp mắt, trong lòng đột nhiên dâng lên chút dự cảm lành, ông ghé sát xem, trong lòng liền "lộp bộp" chìm xuống.
Mặc dù ông ý giúp con gái Lưu Tường giành công việc sách tranh thơ từ cổ, để cô một thành tích thực tế, từ đó nâng cao địa vị trong đơn vị lên một tầng cao mới, nhưng thể , b.út lực của Lưu Tường so với Cố Nguyệt Hoài , kém chỉ một bậc.
Ông thẳng liếc Cố Nguyệt Hoài: “Cô chính là Cố Nguyệt Hoài mà Bí thư Tần tiến cử đến đó ?”
Cố Nguyệt Hoài , lời là rõ còn cố hỏi, chỉ rõ cô là cửa chứ gì.
“Phó chủ biên đùa , tiến cử? tưởng là vì Bí thư Tần coi trọng năng lực của , mà Quần Chúng Nhật Báo thiếu nhân tài như , cho nên Bí thư Tần mới trung gian, chắp mối bắc cầu, lấy tiến cử?”
Cố Nguyệt Hoài luôn là quả hồng mềm, cô đến đây vốn dĩ là vì Ngụy Lạc sắp xếp một công việc, thành tích, nhất là thể giành vị trí tổ trưởng tổ biên tập ba, may là, đụng Lưu Nhất Chu mà thôi.
Đương nhiên, chốn công sở, đạt thứ gì, đều dựa bản lĩnh của mỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-143-ai-co-the-gianh-duoc-cong-viec-nay.html.]
Nếu Lưu Tường vì quan hệ cứng mà lấy công việc , cô cũng gì để .
Sắc mặt Lưu Nhất Chu sầm , ánh mắt Cố Nguyệt Hoài tràn đầy sự vui, ông tự nhiên một nhân vật như nhảy dù xuống, nhưng đối phương là từ nông thôn đến, ông để trong lòng, hiện giờ xem , là một đối thủ dễ đối phó.
Ông định chuyện, Ngụy Lạc liền : “Được , Chủ biên Lưu, ông về , việc gì chúng bàn .”
Lưu Nhất Chu sốt ruột: “Chủ biên Ngụy!”
Ông rõ ràng, đây đều là những lời khách sáo, cái gì mà bàn , Cố Nguyệt Hoài ở đây như hổ rình mồi, đợi cô khỏi văn phòng, e rằng ván đóng thuyền, Lưu Tường ngay cả một ngụm canh cũng húp!
Ngụy Lạc nhấc mí mắt lên, một lời Lưu Nhất Chu.
Lưu Nhất Chu khựng , thầm mắng một tiếng xui xẻo, lập tức hung hăng trừng Cố Nguyệt Hoài một cái, hùng hổ rời khỏi văn phòng.
Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh, hề ông dọa dẫm.
Cô trải qua nhiều , còn sợ sự uy h.i.ế.p của một Phó chủ biên ?
Ngụy Lạc gấp bản thảo vẽ , liếc Cố Nguyệt Hoài ung dung trấn định, : “Tiểu Cố, năng lực của cô cần nghi ngờ, tin tưởng cô, thế , chỗ một cuốn sách tranh tin tức, cô cầm về thử vẽ vài hình minh họa .”
Sách tranh thơ từ cổ là nhiệm vụ trọng yếu nhất dạo gần đây, tự nhiên thể tùy tiện giao cho một .
Chuyện bà suy nghĩ, cũng bàn bạc kỹ lưỡng với các biên tập viên khác trong đơn vị, còn về việc miếng bánh cuối cùng sẽ rơi nhà ai, cũng thể , điều, thể phủ nhận là, nếu thể thành xuất sắc nhiệm vụ , đối với bất cứ ai cũng là một sự trợ lực.
Cố Nguyệt Hoài cũng vì nhận công việc sách tranh thơ từ cổ mà lộ vẻ thất vọng, cô ung dung nhận lấy cuốn sách tranh tin tức mà Ngụy Lạc đưa tới: “Chủ biên yên tâm, sẽ thành .”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài nán nữa, cầm sách tranh và hình minh họa rời khỏi văn phòng Chủ biên.
Ngụy Lạc bóng lưng cô, nhướng mày, khẽ thở phào một .
Cứ chờ xem, chuyện sách tranh thơ từ cổ còn ầm ĩ chán.
Cố Nguyệt Hoài công việc là vạn sự đủ, về đến văn phòng tổ biên tập ba lao công việc khẩn trương nhịp nhàng, khiến Vạn Thanh Lam đến muộn ở một bên mà nháy mắt hiệu.
Hoàng Bân Bân thở dài một với Vạn Thanh Lam, lắc đầu : “Mau việc .”
Vạn Thanh Lam bĩu môi, lấy giấy b.út , bắt đầu vắt óc bản thảo.
Bầu khí trong văn phòng một mảnh tường hòa, Cố Nguyệt Hoài cũng thích bầu khí phiền .
Mãi cho đến tối tan ca, cô mới đeo gùi chào tạm biệt đồng nghiệp.
Trên đường về, cũng quên chui khu rừng vắng vẻ , lấy gạo mì lạc từ Tu Di Không Gian , bỏ gùi, bắt đầu từ bây giờ chuẩn vật tư, đến cuối năm, cả nhà cũng cần lo lắng về cái ăn nữa.
Một thời gian dài tiếp theo, Cố Nguyệt Hoài đều sống cuộc sống hai điểm một đường.
Phòng của cô trở thành phòng chứa thức ăn, từng bao gạo mì xếp ngay ngắn với , những hạt lạc no tròn cũng Cố Đình Hoài đem đến xưởng ép dầu ép thành từng hũ từng hũ dầu lạc thơm nức mũi.
Thời gian một tháng thoảng qua trong chớp mắt, nhiệt độ cũng giảm nhiều, lúc chớm đông bắt đầu lất phất tuyết rơi .