Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 139: Lão Tứ Đã Xa Cách Với Tôi Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:46:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiếp Bội Lan c.ắ.n c.h.ặ.t răng, đầu Chu Phong, quả nhiên thấy ông lộ vẻ chần chừ, dường như lời của Cố Nguyệt Hoài cho lay động.
Đỗ Yên Nhiên cũng trắng bệch mặt, cốc nước ngọt gần như tràn ngoài, tức giận đến mức run rẩy.
Cô vốn định dựa quan hệ, tiếp xúc gần gũi với con trai tỉnh trưởng từ Kinh thành đến, bồi đắp tình cảm, giờ thì , tất cả đều đổ sông đổ biển, chừng còn truyền lời đồn đại bất lợi gì cho nhà bọn họ nữa!
Chu Dung Dung liếc Đỗ Yên Nhiên, khẩy một tiếng, đáng đời!
Đỗ Yên Nhiên , từ nhỏ mắt cao hơn đầu, lỗ mũi hếch lên tận trời, ỷ phận của Đỗ Kim, ở trong đại viện vô cùng hống hách, cũng ít cùng Đỗ Yên Vân bắt nạt cô , thơm lây , ha ha, đúng là đáng đời!
Chu Dung Dung đắc ý, trong lòng càng thích Cố Nguyệt Hoài thêm vài phần, cũng hạ quyết tâm kết giao bạn .
Cố Nguyệt Hoài nào quan tâm tiệc chia tay của Nhiếp Bội Lan thể tổ chức suôn sẻ tiếp , cô cũng ăn no, mua mấy cái bánh nướng vừng lò, ăn ngon lành.
Cố Chí Phượng cầm chiếc bánh nướng ấm áp, mặt tràn đầy vẻ áy náy: “Bé con, là bố , nên đưa con đến.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Bố gì ? Tiệm cơm quốc doanh do Nhiếp Bội Lan mở, chúng đến thì đến, thì , ai quản chứ, hơn nữa, bố thấy con chịu thiệt thòi ?”
Nghe , Cố Chí Phượng sửng sốt, lập tức lắc đầu.
Ông từng luôn cho rằng con gái là một cô nhóc ham hưởng thụ, bắt buộc nhận sự che chở của ông, nhưng từ lúc nào, cô nhóc lớn , mà cũng thể che mưa chắn gió cho ông .
Trở Công xã Hoàng Oanh, Cố Nguyệt Hoài xem giờ, : “Bố, bố tự về nhé, con .”
Cố Chí Phượng gật đầu, còn kịp dặn dò hai câu, Cố Nguyệt Hoài chạy mất hút, ông bật lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng, sải bước về phía nhà.
Tuy nhiên, hai bước, chặn .
Cố Thiên Phượng lớn tiếng gọi: “Chí Phượng, Chí Phượng đợi !”
Cố Chí Phượng sửng sốt, đầu , liền thấy Cố Thiên Phượng đạp xe đạp, sức đạp bàn đạp, gọi ông, mà ghế của ông còn chở một , lúc xe đạp dừng , ông cũng rõ đó.
“Chị cả?” Cố Chí Phượng chút dám tin, hiểu Nhiếp Bội Lan đuổi theo, hưng sư vấn tội ?
Cố Thiên Phượng lau mồ hôi trán, thấp giọng oán trách: “Hai chạy cũng nhanh quá đấy.”
Cố Chí Phượng hiểu: “Hai đây là?”
Trong lòng Nhiếp Bội Lan thiên hồi bách chuyển, mặt đột nhiên treo lên chút áy náy: “Lão Tứ, xin , đều do chị cả dạy dỗ con cái cho , mới khiến Nguyệt Hoài tức giận lớn như , đừng để bụng, về cũng với Nguyệt Hoài một tiếng, tức giận hại .”
Cố Chí Phượng mím môi đáp lời, ông luôn là vòng vo tam quốc, nếu lúc cũng sẽ bại lụi cả gia sản.
Ông chủ con gái, tức giận , oán hận ông cũng quản .
Nhiếp Bội Lan thấy ông lên tiếng, trong mắt xẹt qua một tia nhếch nhác ảo não, đương nhiên, bà trăm phương ngàn kế đuổi theo để xin , trong mắt bà ngấn lệ, nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Chí Phượng: “Lão Tứ, cũng giận chị cả ?”
Cố Chí Phượng chút luống cuống, nhưng cũng hất tay Nhiếp Bội Lan .
Cố Thiên Phượng ở một bên , cũng vô cùng nghi hoặc, Nhiếp Bội Lan trong trí nhớ của ông là khinh thường giao thiệp với Cố Chí Phượng, thậm chí bao nhiêu năm qua hỏi cũng từng hỏi nhiều một câu, dường như sợ bẩn miệng , hôm nay thế? Ông nhớ chuyện ở tiệm cơm quốc doanh nãy, chỉ cảm thấy Nhiếp Bội Lan sẽ càng thêm căm hận nhà Cố Chí Phượng, tại còn bắt ông chở bà đến đây? Đây là ý gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-139-lao-tu-da-xa-cach-voi-toi-roi.html.]
Nhiếp Bội Lan Cố Chí Phượng mềm lòng, ánh mắt lóe lên, lau vệt ướt nơi khóe mắt, : “Xem kìa, bao nhiêu năm gặp, Lão Tứ xa cách với , thế , tìm một thời gian, đến nhà ăn bữa cơm, chị cả chủ xị, để chị em chúng ôn chuyện đàng hoàng, ?”
Môi Cố Chí Phượng mấp máy, nên nhận lời , Nhiếp Bội Lan vỗ bàn quyết định: “Được , chúng định , ngay ngày mai, trưa mai qua đây, đến cổng đại viện Huyện ủy Cách mạng đợi.”
Cố Chí Phượng liếc về hướng Quần Chúng Nhật Báo, lắc đầu : “Bé con còn , thời gian .”
Tay Nhiếp Bội Lan khựng , con cá bà câu chính là con cá , đến ?
Giọng bà trầm xuống, chút vui : “Lão Tứ, cố tình gây khó dễ với chị cả ? Có quên mất, lúc nhỏ là ai ôm đút cơm đút nước, dỗ ngủ ?”
Điều bà là, lúc nhỏ sở dĩ nhiều như , chẳng qua là vì lấy lòng bố nuôi, tiếp tục duy trì cuộc sống tiểu thư của , thì chỉ thể đối xử gấp bội với Cố Chí Phượng đứa con ruột duy nhất .
Đương nhiên, những cái hiện giờ xem cũng là vô dụng, ít nhất Cố Chí Phượng đối xử với bà cũng là tình cảm đúng ?
Quả nhiên, sự công kích bằng lời của Nhiếp Bội Lan, Cố Chí Phượng vẫn lơi lỏng miệng, nhưng vẫn chần chừ : “Chuyện cũng chỉ thể với Bé con một tiếng, nếu con bé thời gian , thì tự .”
Nhiếp Bội Lan thêm gì nữa, đạo lý thả dây dài câu cá lớn bà hiểu.
Vừa nãy bà cũng , con ranh Cố Nguyệt Hoài đó tính tình cứng rắn, e rằng thể dễ dàng thuyết phục , còn dùng chút thủ đoạn phi thường, mà uy h.i.ế.p cô, cũng chỉ tên ngốc Cố Chí Phượng thôi.
Nhiếp Bội Lan : “Được, chuyện cứ quyết định , ngày mai chị cả mấy món ngon chiêu đãi .”
Nói xong, Cố Thiên Phượng liền chở bà rời , Cố Chí Phượng bóng lưng của cả và chị cả, trong lòng ấm áp, dường như trở lúc nhỏ, bốn chị em quây quần bên chiếc lò sưởi nhỏ, cùng sách kể chuyện .
Lúc Cố Nguyệt Hoài trở Quần Chúng Nhật Báo, kết thúc giờ nghỉ trưa.
Cô trở chỗ , tiếp tục công việc đang dở, ngược cũng xảy chuyện gì đặc biệt, lúc sắp tan ca, Ngụy Lạc qua một chuyến, hỏi han xem hôm nay cô thích ứng thế nào, còn xem những hình minh họa cô vẽ hôm nay.
Ngụy Lạc những bức hình minh họa sống động như thật, thiếu sự hài hước trong tay, hài lòng gật đầu, tận mắt xem qua cuối cùng cũng yên tâm: “Rất , tiếp tục cố gắng.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, ung dung : “Cảm ơn Chủ biên.”
Không kiêu ngạo nóng nảy, là một hạt giống đáng để bồi dưỡng.
Ngụy Lạc thầm dán cho Cố Nguyệt Hoài một cái nhãn như trong lòng, đối với mà công xã tiến cử đến vô cùng hài lòng.
Bà , trong văn phòng liền sôi trào.
Vạn Thanh Lam mang vẻ mặt kích động : “Chủ biên Ngụy nổi tiếng là bề ngoài dịu dàng, bên trong nghiêm khắc đấy, bà ít khi khen ngợi khác, câu nhiều nhất chính là: ‘Bản thảo đạt, đem về ’ mấy chữ !”
Hoàng Bân Bân cũng cảm khái : “ , Nguyệt Hoài, cô mới đến, ngược đè bẹp tất cả chúng , chừng qua một thời gian nữa vị trí tổ trưởng tổ ba chúng cũng để cô .”
Chủ đề nhạy cảm ngược khiến bầu khí trong văn phòng chững , tất cả đều vô tâm vô phế như Vạn Thanh Lam và Hoàng Bân Bân.
Cố Nguyệt Hoài , nhưng giọng bình tĩnh: “Là một viên gạch, nơi nào cần thì chuyển đến nơi đó, Chủ biên cần , sẽ nỗ lực việc, tích cực cầu tiến, rạng rỡ thêm cho đơn vị, sự nỗ lực của mỗi đều sẽ phụ lòng, cũng kẻ mù, việc cho , vị trí tổ trưởng tài sẽ , cùng cố gắng là .”
Cô thể khiêm tốn, nhưng cũng sẽ cố ý đùn đẩy, như quá đạo đức giả , đơn vị, tự nhiên trù tính cho tương lai của , ai mãi ở vị trí nhân viên quèn cả.