Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 110: Yến Thiếu Ly, Đứng Lên!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủ đô, Kinh thành.

 

Hách hách kinh đô thiên bách niên, chung linh d.ụ.c tú tụy long uyên.

 

Kinh thành thập niên 70, đan xen những con ngõ nhỏ, sừng sững những tòa tứ hợp viện. Buổi sáng cửa cửa hàng ăn uống quốc doanh treo bảng thông báo, vẫn là những món quen thuộc như tào phớ, quẩy, sữa đậu nành.

 

Tất nhiên, đây chỉ là Kinh thành trong mắt những bình thường.

 

Ở đây, còn một nơi bí ẩn, dân chúng gọi nơi là —— "Tân Kinh thành", còn gọi là đại viện.

 

Đại viện đường Ngọc Tuyền. Trên đường san sát những bốt gác bằng gỗ, mỗi bốt gác đều lính gác vác s.ú.n.g gác.

 

Đến gần hơn, thể thấy từng tòa đại viện. Trước cổng đại viện, lính gác s.ú.n.g ống chỉnh tề mắt thẳng, lưng thẳng tắp, khiến mà sinh lòng kính sợ, dám vượt quá giới hạn nửa bước.

 

Những đại viện mỗi cái đều chiếm diện tích cực rộng, sống bên trong đều bình thường.

 

Lúc , trong một tòa đại viện sâu nhất vô cùng náo nhiệt. Mười mấy thanh niên tụ tập với , đang ríu rít chuyện với một thanh niên đang thu dọn hành lý, trong lời vẻ như lấy trung tâm.

 

Những thanh niên , sinh sống trong đại viện phân bổ thống nhất. Ai nấy đều mặc áo khoác quân đội, chân giày bốt "ba khớp". Nam thanh nữ tú, mặt đều nở nụ nhiệt tình rạng rỡ, qua là cần chịu khổ vì cuộc sống.

 

“Anh năm, thực sự ? Nếu thực sự rèn luyện, hà tất chạy xa như ? Chịu tội lắm!”

 

đấy, em đều , nhà quê bên ngoài hoang dã lắm. Nghe vợ con đều là bắt cóc đem bán đến đấy. Chậc, nghĩ thôi thấy rợn . Anh năm, đừng nữa.”

 

“Anh năm, nhà chỉ là con trai một, căn bản cần chạy xa như cắm đội. Chịu khổ thì chớ, đến lúc về cũng là một chuyện phiền phức. Một khi quyết định thì cách nào hối hận . Anh xem, ở đại viện chúng ?”

 

“...”

 

Mọi một tiếng năm hai tiếng năm gọi thanh niên đang thu dọn đồ đạc. Nghe ý trong lời , sắp sửa xuống nông thôn cắm đội .

 

Thanh niên đáp , liền vui gọi một tiếng: “Anh năm!”

 

Nghe , ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt cực kỳ thanh tú. Đôi mắt màu nâu nhạt vô cùng ôn hòa, sống mũi cao thẳng, làn da trắng trẻo, giơ tay nhấc chân đều mang theo một luồng khí chất cao nhã của dòng dõi thư hương.

 

Thanh niên dáng cao gầy thẳng tắp, như cây tùng cây bách, giữa đám đông trông thật khác biệt.

 

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, : “Gọi to thế gì? Tai điếc .”

 

Trong đám đông, thở dài, cao giọng : “Vậy xem, chúng em đều khuyên như , thể ở ? Anh chuyến , chúng e là nhiều năm gặp mặt .”

 

Thanh niên ôn hòa mỉm : “Anh nhất định . Thiếu Ngu còn chăm sóc hai đứa em, một chắc chắn lo liệu xuể, giúp . Mọi đừng nữa, dù vẫn còn một tháng nữa, ngay bây giờ.”

 

Vừa đến hai chữ "Thiếu Ngu", đám đông bỗng chốc im bặt, tĩnh lặng đến kỳ dị, mang đến cho một cảm giác áp bức như bão táp quét qua.

 

Im lặng một hồi, ấp úng : “Kim An, sự việc đến nước , còn moi t.i.m moi phổi với ý nghĩa gì? Chúng đều còn là cùng một đường nữa . Nhà phạm tội, chúng nên ít dính líu thì hơn, đỡ để liên lụy.”

 

đấy, năm. Nhà họ Yến bây giờ chính là một cái ổ tai họa mà ai ai cũng tránh kịp, ai cũng tránh xa một chút. Cũng chỉ là còn nhớ đến tình cảm đây, bây giờ thế mà còn cùng xuống nông thôn. Chú Tống thể để ?”

 

“Anh năm, đừng ngốc nữa. Nhà họ Yến còn là nhà họ Yến đây nữa , cũng nên nghĩ cho chú Tống và gia đình .”

 

Nghe , Tống Kim An nhíu mày.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-110-yen-thieu-ly-dung-len.html.]

Nụ khuôn mặt thanh tú của nhạt , rõ ràng thích những lời .

 

“Cậu là Yến Thiếu Ngu, là Tống Kim An. Chúng từ nhỏ sống chung một đại viện, cùng lớn lên. Bất kể xảy biến cố gì, tình cảm từ nhỏ là giả. quan tâm các nghĩ thế nào, mãi mãi là em của !”

 

“Những lời như bớt , các tính đấy.”

 

Tống Kim An xưa nay tính cách lời tàn nhẫn, những lời coi là nặng lời , nhưng xong vẫn cảm thấy hả giận.

 

Anh suy nghĩ một chút, trầm giọng : “Các đây cũng một tiếng ba hai tiếng ba gọi Thiếu Ngu, còn siêng năng hơn cả gọi . Mặc dù nhà bây giờ sa sút, nhưng đây là lý do để các giậu đổ bìm leo.”

 

Nói xong, Tống Kim An xua tay, vui : “Được , hôm nay đến đây thôi, các về hết .”

 

Mọi đưa mắt , cuối cùng chỉ đành ngậm ngùi rời khỏi viện một.

 

Tống Kim An vứt hành lý sang một bên, bước khỏi sân, rẽ nhà bên cạnh.

 

Bố cục của hai sân giống hệt . Điểm khác biệt duy nhất là, trong sân nhà bên cạnh trồng một loại hoa cỏ theo mùa. Tuy nhiên, lẽ lâu chăm sóc, cây cối đều rũ rượi, lộ vẻ tàn tạ, giống như gia đình chủ nhân .

 

Tống Kim An mím môi qua sân, bước cửa.

 

Anh quanh bốn phía, thấy bóng , hướng lên lầu gọi: “Có ai ?”

 

Chưa đầy một lát, một tràng tiếng bước chân vội vã từ lầu xuống, chạy gọi: “Tìm thấy ? Tìm thấy Thiếu Đường ?”

 

Một cô gái mười tám tuổi từ lầu chạy xuống. Khi thấy Tống Kim An ở cửa, ánh mắt vốn đang sáng lên bỗng chốc vụt tắt, khiến mà vô cùng đau lòng.

 

Cô hé đôi môi nhợt nhạt, yếu ớt gọi một tiếng: “Anh năm.”

 

Tống Kim An thần sắc tiều tụy của Yến Thiếu Ly, buồn bã gật đầu, nhẹ giọng : “Thiếu Ngu và Thiếu Ương vẫn về ?”

 

Yến Thiếu Ly khổ: “Thiếu Đường một ngày tìm thấy, chúng em liền cách nào an tâm, thể ở nhà chờ đợi ? Sắp lên đường xuống nông thôn , Thiếu Đường...”

 

Đột nhiên, Yến Thiếu Ly nghĩ đến điều gì, ánh mắt khẽ lóe lên. Cô c.ắ.n môi, bỗng nhiên quỳ xuống mặt Tống Kim An!

 

"Bịch" một tiếng, âm thanh đầu gối chạm đất vang dội.

 

Đồng t.ử màu nâu nhạt của Tống Kim An đột ngột co rụt . Anh vội vàng đưa tay đỡ Yến Thiếu Ly, gấp gáp : “Thiếu Ly, em ? Có lời gì cứ , em và còn gì ngại ngùng mà ? Em thế thể thống gì?”

 

Yến Thiếu Ly bỗng nhiên nức nở : “Anh năm, thể giúp chúng em tìm Thiếu Đường ? Bố em bây giờ sống c.h.ế.t rõ, chú bác họ hàng đều coi chúng em như hồng thủy mãnh thú, chịu giúp đỡ. chỉ dựa bản chúng em, tìm Thiếu Đường khác gì mò kim đáy bể.”

 

“Anh trai em cho em đến phiền , nhưng mà... nhưng mà em thể trơ mắt Thiếu Đường cứ thế mất tích !”

 

“Anh năm, cầu xin , cầu xin giúp chúng em với. Bây giờ ngoài , gần như ai đến nhà em nữa. Ngoài , em thực sự nên tìm ai giúp đỡ nữa . Anh năm, cầu xin .”

 

Nói , Yến Thiếu Ly đẩy tay Tống Kim An , dập đầu xuống đất. Cô gái trẻ tuổi, khuôn mặt xinh đầy nước mắt, đôi mắt sưng húp, thể thấy thời gian trải qua sự mệt mỏi và lo âu đến mức nào.

 

Giọng cô nghẹn ngào, nước mắt như những hạt ngọc đứt dây, lách tách rơi xuống sàn nhà, b.ắ.n lên những bọt nước nhỏ.

 

Ánh mắt Tống Kim An chút bi thương, đưa tay đỡ Yến Thiếu Ly. Vừa định lên tiếng, một giọng đột nhiên vang lên từ phía .

 

“Yến Thiếu Ly, lên.”

 

 

Loading...