Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 107: Tôi Nói, Tôi Sẽ Đi Thay Cô Ấy!
Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vĩ Đầu Trang, cũng là một đại đội hẻo lánh trực thuộc Công xã Hoàng Oanh, trong núi, môi trường khắc nghiệt.
Mà trại cải tạo, thực chất chính là công trường hội chiến xây dựng cơ bản nông nghiệp do công xã tổ chức tại đại đội Vĩ Đầu Trang.
Ở đó, mỗi lao giáo đều những công việc cực nhọc nhất, mệt mỏi nhất, ghi công điểm, còn tự mang theo khẩu phần ăn và chăn màn.
Điền Đại Hữu há hốc miệng, nên vui nên buồn. Vui là vì quả thực liên lụy đến bố như ông , buồn là vì đứa con gái của ông lớn lên xinh , vốn thể gả một gia đình , nay đưa lao giáo...
Ông nghĩ , liền nhịn xuống Trần Nguyệt Thăng.
Đối với " rể tương lai" Trần Nguyệt Thăng , ông vô cùng hài lòng. Gia cảnh nhà họ Trần , trong nhà tiền tiền, lương thực lương thực, cũng thật lòng thật cưới Điền Tĩnh. Ông khi còn thể nhân cơ hội đòi một khoản tiền sính lễ trời!
một khi Điền Tĩnh thực sự đưa lao giáo, khoan đến Trần Nguyệt Thăng, nhà họ Trần tuyệt đối sẽ chấp nhận một cô con dâu vết nhơ như . Thế thì giấc mộng đòi tiền sính lễ của ông tan tành !
Trong lòng Điền Đại Hữu rối bời, sợ mở miệng xin xỏ sẽ liên lụy, sợ vớt vát lợi lộc gì.
Vương Phúc cũng thể thực sự để Lôi Đại Chùy đến bức bình phong, tổng kết đến cuối cùng, liền mở miệng hỏi: “Đội trưởng Lôi, thời gian lao giáo của Điền Tĩnh ...”
Lôi Đại Chùy liếc Trần Nguyệt Thăng một cái, trầm ngâm giây lát : “Không tính là chuyện gì lớn, nể tình là đầu vi phạm, khi bồi thường tổn thất, thì lao giáo một tháng .”
Vương Phúc khựng , xuống Cố Chí Phượng đang phía với tư cách là hại: “Đồng chí Cố, ông đồng ý ?”
Cố Chí Phượng ôm Yến Thiếu Đường gì, mà về phía Cố Nguyệt Hoài trong đám đông.
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, coi như đồng ý với hình phạt lao giáo một tháng . Dù tổn thất thực tế mà Điền Tĩnh gây cũng hạn. Vương Phúc dường như xuất phát từ việc mở rộng ảnh hưởng, nên hề nhắc đến những lời hoang đường mà Điền Tĩnh tối qua.
Vu khống đồng chí giai cấp, theo lý thuyết cũng thể định tội. Tuy nhiên, vườn rau nhà họ Cố hiện nay thu hút sự chú ý của các bên. Nếu để sự việc tiếp tục lên men, thì nhà họ Cố e là vĩnh viễn ngày yên .
Tài báu do lão địa chủ để , đủ để khơi dậy sự dòm ngó của bất kỳ kẻ nào rắp tâm bất lương.
Cố Chí Phượng nhận tín hiệu, gật đầu : “Được, cứ như .”
Vương Phúc gật đầu: “Đưa xuống . Điền Đại Hữu, nhớ thu dọn chăn màn, mang theo lương thực công cho cô .”
Nghe , sự rối rắm vốn trong lòng Điền Đại Hữu lập tức tan biến, vẻ mặt vui : “Bí thư, chuyện liên quan gì đến ? Trong nhà lương thực, sắp c.h.ế.t đói đến nơi , lấy dư dả mà cho nó chứ?”
Trần Nguyệt Thăng xuất phát từ tâm tư gì, : “Lương thực công của Điền Tĩnh sẽ nộp cho cô .”
Vừa lời , Điền Đại Hữu lập tức thở phào nhẹ nhõm, : “Vẫn là đội trưởng Trần đối xử với Điền Tĩnh nhà .”
Trần Nguyệt Thăng nhíu mày, vốn dây dưa gì với Điền Tĩnh nữa, nhưng sợ lúc lời kích động gì đó, khiến Điền Tĩnh những điều nên , nên cũng đành im lặng.
Anh im lặng lên tiếng, trong mắt khác, chính là ngầm thừa nhận.
Điền Tĩnh chằm chằm Cố Nguyệt Hoài, bỏ ngoài tai tất cả lời .
Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng nhếch môi, cuối cùng cũng bụi bặm lắng xuống. Cho dù chỉ là một tháng lao giáo, cũng đủ để Điền Tĩnh nhận bài học đích đáng. Quan trọng nhất là, mang cái danh tiếng , cô tẩy trắng thì khó đấy.
Hơn nữa, thanh niên tri thức xuống nông thôn sắp đến nơi , cô còn thể gặp vận may, kết duyên cùng Tống Kim An nữa ?
lúc , sự tàn nhẫn trong mắt Điền Tĩnh phai nhạt, cô cũng nhếch khóe miệng lên. Đôi mắt đỏ ngầu xuyên qua mái tóc lòa xòa trán về phía Cố Nguyệt Hoài, há miệng, phát tiếng một câu với Cố Nguyệt Hoài.
Ý mặt Cố Nguyệt Hoài thu , lạnh lùng đầu về phía đám đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-107-toi-noi-toi-se-di-thay-co-ay.html.]
Câu của Điền Tĩnh là: Cố Nguyệt Hoài, mày vui mừng quá sớm .
Nếu chuyện bước ngoặt gì, thì chỉ thể ứng nghiệm một .
Cô bóng đang chen chúc từ trong đám đông , ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén. Khi Điền Tĩnh, đáy mắt trào dâng sự chán ghét nồng đậm. Kẻ , đúng là con gián đ.á.n.h c.h.ế.t, luôn thể lật ngược thế cờ phút ch.ót.
Tuy nhiên, , cho dù cắt đứt , cô cũng tuyệt đối để Cố Duệ Hoài quấy rầy chuyện .
Không sai, đang điên cuồng chạy tới đó, chính là Cố Duệ Hoài đuổi khỏi nhà.
“Không ! Các đưa cô . Chuyện cô đào vườn rau nhà , cô cố ý phá hoại, càng kẻ trộm. Lời khác các tin, là nhà họ Cố, lẽ nào các cũng tin?”
Mặt Cố Duệ Hoài đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả tóc.
Anh vùng khỏi đám đông, chạy thẳng lên đài chủ tịch, kéo Điền Tĩnh từ tay hai dân quân vác s.ú.n.g , che chở cô ở phía . Ánh mắt cảnh giác chằm chằm xung quanh, cứ như thể tất cả trong đại đội sản xuất Đại Lao T.ử đều là những kẻ chia rẽ uyên ương .
Sự xuất hiện đột ngột của Cố Duệ Hoài khiến Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài trong đám đông đều sửng sốt.
Còn sắc mặt Cố Chí Phượng thì âm trầm như thể vắt nước. Ông Cố Duệ Hoài, bỗng nhiên cảm thấy chỉ đuổi đứa con trai khỏi nhà là quá nhẹ. Vì Điền Tĩnh, nó thực sự ngay cả mạng sống cũng dám bỏ!
Nó gì?
Nó thế mà cướp từ tay dân quân vác s.ú.n.g, là chê sống quá thọ ?
Vương Phúc, Vương Bồi Sinh cùng một loạt cán bộ chút hồ đồ. Nhìn Cố Chí Phượng, Cố Duệ Hoài, hiểu bây giờ là tình huống gì. Người một nhà ý kiến thống nhất liền báo cáo chuyện của Điền Tĩnh lên ?
Lôi Đại Chùy vỗ bàn, chấn động đến mức ca tráng men bàn nảy lên bình bịch. Ông lạnh : “Ha ha, chuyện thú vị đấy. Cố Chí Phượng, hóa cả nhà ông đang đùa giỡn chúng đấy ?”
Da mặt Cố Chí Phượng giật giật, cao giọng : “Đừng lời thằng ranh con , chuyện của Điền Tĩnh thể dung túng!”
Cố Duệ Hoài Cố Chí Phượng, yết hầu lăn lộn, nghiêm giọng : “ , chuyện liên quan đến Điền Tĩnh!”
Vương Phúc nhíu mày, bất mãn : “Cố Duệ Hoài, đại hội phê bình kết luận, đừng cãi chày cãi cối. Cậu coi tiểu đội dân quân là đồ trang trí ? Cậu mà còn loạn nữa, trong đội sẽ phê bình cả luôn đấy!”
Gân xanh trán Cố Chí Phượng giật liên hồi. Ôm Yến Thiếu Đường trong lòng, ông phần nào kiềm chế tính nóng nảy, chỉ hạ thấp giọng gầm lên: “Thằng hai, cút xuống đây cho ông!”
Vương Phúc dậy, quát: “Đưa !”
“Không !” Cố Duệ Hoài chắn mặt Điền Tĩnh, cho tiến lên. Hồi lâu , nhắm mắt , cuối cùng hít sâu một , cứng cổ hét lên: “Đừng bắt cô , cô !”
Lời thốt , đám đông vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Anh cô ?
Điền Tĩnh cũng ngẩn trong giây lát, chút sững sờ Cố Duệ Hoài.
Cô luôn coi như một bàn đạp, thậm chí là công cụ hình , từng dồn chút tình cảm chân thành nào cho , chăng chỉ là lợi dụng. Nói cách khác, nếu Cố Duệ Hoài là trai của nữ chính Cố Nguyệt Hoài, cô cũng sẽ thèm một cái.
một như , trong lúc cô cô lập nơi nương tựa, ngay cả cha ruột cũng bỏ mặc cô , , che chắn lời đồn đại và những lời lẽ ác độc, giống như một ngọn núi tính là rộng lớn, nhưng thể che chở cho cô .
Cảm giác phức tạp, khiến cô nhất thời quên mất chỉ là một công cụ hình .