Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 105: Đại Hội Phê Bình Dành Cho Điền Tĩnh

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một thanh niên mồ hôi nhễ nhại nhíu mày hét lên: “Bí thư, chẳng gì cả!”

 

Trái tim Điền Tĩnh lập tức vọt lên tận cổ họng, thất thanh : “Không thể nào!”

 

vốn còn chút mong đợi, khi đồ đạc đào lên Cố Nguyệt Hoài sẽ biểu cảm gì, thậm chí còn đang nghĩ xem thế nào để tiếp cận những thứ đó, tìm bàn tay vàng từ trong đó. mà, thể ? Sao ?

 

xuyên ở góc của Thượng đế. Trong thế giới thu nhỏ , gì là cô !

 

Không thể nào! Tuyệt đối thể nào!

 

Sắc mặt Vương Phúc bình tĩnh , một tay chắp lưng, tay thì cầm tẩu t.h.u.ố.c.

 

Điền Tĩnh nhịn hét lên: “Mọi đào sâu thêm chút nữa ! Chắc chắn đồ! Chắc chắn !”

 

Mấy thanh niên trai tráng lật tung mảnh vườn rau lên , trong lòng hiểu là lừa, còn chịu bỏ sức nữa?

 

“Bí thư, chẳng gì cả, Điền Tĩnh lừa đấy.”

 

, việc công ! Thôi bỏ bỏ , san phẳng đất cho nhà họ Cố . Mọi xem cái trò gì thế ?”

 

“Điền Tĩnh, uổng công đây còn thấy cô xinh , nghĩ xem thể cưới về vợ . Ha ha, may mà Trần Nguyệt Thăng chống đỡ phía , nếu loại phụ nữ tâm địa đen tối thế bước cửa, nhà còn yên ?”

 

“...”

 

Mấy tụm xì xào bàn tán, nhưng ý định hạ thấp giọng.

 

Điền Tĩnh những lời , chỉ cảm thấy đau đầu như b.úa bổ.

 

Ở đây bảo bối bàn tay vàng như trong sách , hành động đêm nay của cô tính là gì? Vô duyên vô cớ dâng một điểm yếu tày trời tay Cố Nguyệt Hoài, đưa lao giáo, cuộc đời cô còn gì để trông cậy nữa?

 

Thanh niên tri thức xuống nông thôn, nam chính Tống Kim An sắp đến , thể rời đúng thời điểm mấu chốt ?

 

Vương Phúc lắc đầu: “Đưa Điền Tĩnh đến chuồng bò .”

 

Điền Tĩnh lùi hai bước, giọng gấp gáp: “Cháu ! Bí thư, cháu... cháu vô tội! Chắc chắn là nhà họ Cố giấu đồ chỗ khác , những gì cháu là sự thật!”

 

Vương Phúc lười thêm, phẩy tay một cái, liền tiến lên tóm lấy Điền Tĩnh.

 

Ông : “Ngày mai, thông báo cho các xã viên tiến hành đại hội phê bình.”

 

Một b.úa định âm.

 

Cố Nguyệt Hoài vườn rau xới tơi đất, nhếch môi .

 

Về đến nhà, Cố Nguyệt Hoài xem Yến Thiếu Đường. Cô bé vẫn ngủ say, tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Gian ngoài, Cố Chí Phượng thắp đèn dầu. Ông khoác áo, giường đất một lời.

 

Cố Tích Hoài chút nhịn : “Bố, những gì Điền Tĩnh là thật ạ? Phía nhà thực sự chôn đồ ?”

 

cũng cha con với Cố Chí Phượng hai mươi năm , vẫn hiểu rõ ông. Nếu lời Điền Tĩnh là bịa đặt, thì Cố Chí Phượng về đến nhà sẽ thái độ như thế .

 

Cố Đình Hoài cũng chợt nhớ tới trang sức Cố Nguyệt Hoài mang thành phố Chu Lan bán.

 

Đồ đạc trong nhà rõ ràng tịch thu sạch sẽ , thể còn giữ cái gọi là trang sức? Trước đó nghi ngờ, nay lời Điền Tĩnh , lờ mờ cảm thấy hai chuyện thể liên hệ với .

 

Cố Chí Phượng lên tiếng, nhíu mày im lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-105-dai-hoi-phe-binh-danh-cho-dien-tinh.html.]

Không lâu , Cố Nguyệt Hoài từ trong phòng bước : “Bố, cả, ngủ hết . Sự việc đến nước , ngày mai chúng cứ việc tham gia đại hội phê bình là . Dù sai cũng chúng , lo lắng cái gì?”

 

Cố Tích Hoài gì đó, nhưng Cố Đình Hoài ngăn , kéo về gian trong.

 

Cố Chí Phượng thấy còn ai, mới từ giường đất tụt xuống, liếc phòng Cố Nguyệt Hoài một cái, hạ thấp giọng : “Bé con, đồ đạc con giấu kỹ ? Chuyện e là dễ dàng kết thúc như .”

 

Phía nhà ông chôn báu vật, lời ngày mai sẽ truyền xôn xao. Lúc ăn còn đủ no, nếu thể vô cớ báu vật, ai mà ? Chỉ sợ sẽ càng nhiều nhòm ngó nhà họ Cố.

 

Lời của Điền Tĩnh chừng thực sự sẽ để trong lòng. Nếu đồ đạc chuyển ngoài, e là yên .

 

Cố Nguyệt Hoài nhẹ giọng : “Bố yên tâm.”

 

Đồ đạc để trong Tu Di Không Gian, mặc cho khác đào sâu ba thước cũng thể nào tìm thấy. Chuyện ngay từ đầu là ván cờ bí của Điền Tĩnh, cô phá , nay tự chuốc lấy rắc rối, ngược đỡ cho cô một phần sức lực.

 

Tuy nhiên, những hành vi của Điền Tĩnh vẫn đạt đến mức lượng hình cải tạo lao động. Cho dù lao giáo, cũng phán bao lâu.

 

Tất nhiên, cô vốn cũng trông cậy dùng chuyện để xử lý Điền Tĩnh, nếu chẳng quá hời cho cô ?

 

Một đêm trôi qua đầy kinh tâm động phách.

 

Ngày hôm , các xã viên vẫn việc như thường lệ, chỉ đợi khi tan sẽ tổ chức đại hội phê bình.

 

Tuy nhiên, chuyện khỏi cửa, chuyện truyền ngàn dặm.

 

Tin tức Điền Tĩnh đến nhà họ Cố ăn trộm tối qua cũng truyền ngoài. Ngay đó, chuyện nhà họ Cố chôn báu vật cũng ồn ào huyên náo.

 

Một xã viên thậm chí còn màng đến việc , sáng sớm chạy đến phía nhà họ Cố xem náo nhiệt.

 

Mọi nhà họ Cố từ sớm, đối với chuyện phía nhà thấy, nhưng nửa điểm cũng bận tâm, mặc cho các xã viên lục lọi trong vườn rau. Ai nấy đều bình chân như vại, đối với những đến dò hỏi tin tức đều hề che giấu, cứ như thể lời của Điền Tĩnh từ đầu đến cuối chỉ là một trò .

 

Cố Nguyệt Hoài dẫn theo Yến Thiếu Đường yên tĩnh vẽ bích họa ở khu chăn nuôi. Còn Điền Tĩnh thì giam trong chuồng bò, chờ đợi buổi tối tiến hành phê bình. Mà Điền Đại Hữu và Điền Điềm với tư cách là nhà, bắt buộc đích đến hiện trường chứng kiến.

 

Vương Bồi Sinh lúc đến cũng . Ông trong văn phòng hỏi kỹ Vương Phúc về chuyện tối qua.

 

Vương Phúc vẻ mặt mệt mỏi, vốn tuổi, còn hành hạ như .

 

Ông bực dọc kể hết chuyện tối qua, cuối cùng lắc đầu thở dài: “Ai mà ngờ con nhóc nhà họ Điền là loại như ? Cũng hai nhà thù oán gì, lúc nào cũng chuyện của bọn họ.”

 

Vương Bồi Sinh cũng lắc đầu: “Đại đội chúng lâu lắm mở đại hội phê bình.”

 

Vương Phúc phản ứng gì với đại hội phê bình. Hai năm trong đội ngày nào cũng mở, chẳng gì lạ lẫm. Điều ông tò mò là một chuyện khác, nghĩ ngợi : “Ông xem, gia đình Cố Chí Phượng thực sự giấu đồ ?”

 

“Ông nghĩ xem, hồi nhà họ Cố còn là địa chủ phong quang bao nhiêu, với nhà họ Nhậm thành phố , chậc...” Vương Phúc đến đây, thần sắc cũng vô cùng phức tạp, cuối cùng cảm thán: “Bọn họ chừa cho chút đường lui cũng là bình thường.”

 

Sắc mặt Vương Bồi Sinh nghiêm : “Sao ông thể nghĩ như ? Nhà họ Cố thành phần địa chủ, chúng tin tưởng phán quyết của cấp , thể tùy tiện nghi ngờ đồng chí xã viên trong đội? Cô gái nhà họ Điền bằng chứng, ông còn hùa theo loạn.”

 

Vương Phúc trợn trắng mắt, gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c trong tay: “ loạn cái gì? Trong đội đều náo nhiệt cả lên , ai ai cũng đào báu vật kìa.”

 

Vương Bồi Sinh thở dài: “Ngu .”

 

Mặc kệ nghĩ thế nào, tóm khi tan buổi tối, đại hội phê bình dành cho Điền Tĩnh chính thức diễn .

 

Từng dãy bàn ghế dọn , đài chủ tịch. Phía , các xã viên bưng ghế đẩu nhỏ ngay ngắn, cũng một bên, đều đang chờ xem Điền Tĩnh bục nhận phê bình.

 

Cố Nguyệt Hoài vẫn vẽ bích họa, để ý đến những tranh chấp .

 

Điền Tĩnh hôm nay dù thế nào cũng thoát . Thay vì nghĩ đến việc hóng hớt, chi bằng mau ch.óng vẽ xong bích họa. Nếu thể kiếm một công việc Tết, thì còn hơn bất cứ thứ gì.

 

 

Loading...