Trọng Sinh 70: Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam - Chương 102: Điền Tĩnh Ăn Trộm Đồ Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 18:44:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tu Di Không Gian.

 

Cố Nguyệt Hoài mang cối đá gian, bắt đầu xay bột mì.

 

Bột mì xay bằng cối đá thường màu sẫm và vàng. Tuy nhiên, lẽ do chất lượng lúa mì sản xuất trong gian quá , nên bột mì xay màu trắng, vô cùng mịn màng, mang theo mùi thơm thuần khiết của lúa mì.

 

Thế nhưng, mới xay nửa bao bột mì, Cố Nguyệt Hoài mệt đến mức thở hồng hộc.

 

Sức lực của cô tăng lên ít, nhưng kéo cối đá quả thực là một công việc nhẹ nhàng. Với tốc độ , đến cuối năm cũng chỉ xay ngàn cân bột mì, đạt kỳ vọng trong lòng cô.

 

Xem , tìm cách kiếm một con lừa, hoặc một con bò thôi.

 

Hai thứ đều phép mua bán, hơn nữa tư nhân tư cách nuôi, chỉ những đại đội giàu mới loại gia súc .

 

Tuy nhiên, mỗi năm mùa đông bò sẽ đẻ bê con. Mùa đông lạnh giá, bê con dễ c.h.ế.t cóng, đều dắt trong nhà. Cô nhớ mùa đông năm nay chỉ thiếu lương thực, mà còn là một mùa đông rét mướt cắt da cắt thịt, hai con bò mà đại đội nuôi đều sống dễ dàng gì.

 

Trong đó một con bò cái, lúc đẻ con sinh khó mà c.h.ế.t, bê con sinh cũng qua khỏi, c.h.ế.t cóng tươi.

 

Sở dĩ cô nhớ rõ như , là vì khi bò c.h.ế.t, bí thư báo cáo lên công xã, xin phép mổ thịt bò, đó công xã cử xuống xác minh nguyên nhân bò c.h.ế.t. Sau khi xác nhận và phê duyệt, lúc đại đội mới thể tổ chức bắt đầu m.ổ x.ẻ con bò.

 

Thịt bò và nội tạng bò sẽ ưu tiên phân phát cho quần chúng xã viên trong đại đội, cũng như các lãnh đạo liên quan của công xã.

 

Lúc đó, năm đói kém bắt đầu lộ rõ dấu hiệu. Nhà nhà đừng là thịt, ngay cả cơm cũng ăn no. Đột nhiên phát thịt bò, nhà nào cũng nỡ ăn, chỉ đợi đến Tết Nguyên Đán mới mang thêm một món ăn cho gia đình.

 

Mà gia đình cô vì bao giờ tham gia lao động tập thể, nên chia thịt bò.

 

Lúc đó cô kết hôn với Nhậm Thiên Tường, gã ít cằn nhằn về chuyện thịt bò, cô quên cũng quên .

 

Nếu cô can thiệp, con bò cái của đại đội cuối cùng vẫn thoát khỏi kết cục sinh khó mà c.h.ế.t, mổ thịt, ngay cả con bê con kịp sống sót cũng trở thành miếng thịt trong bát của các xã viên.

 

Thay vì như , chi bằng để cô hưởng món hời .

 

mà, cô suy nghĩ thật kỹ, thế nào mới thể thần quỷ đưa con bò cái Tu Di Không Gian.

 

Nghĩ thì nghĩ , Cố Nguyệt Hoài vẫn khổ sở xoay cối đá, động tác vô cùng máy móc. Từng vòng từng vòng trôi qua, cuối cùng cũng đổ đầy cái bao cao nửa . Bột mì trắng như tuyết, thôi thấy trong lòng vui sướng.

 

Cố Nguyệt Hoài bê bột mì nhà kho, chỉ đợi từ từ dùng lương thực lấp đầy bộ nhà kho lợp tranh .

 

Cô thu hoạch lúa, tiếp tục gieo hạt, nhặt trứng gà. Mọi việc bận rộn xong xuôi, thời gian, là mười hai rưỡi đêm. Sợ Yến Thiếu Đường thức giấc giữa đêm, cô vội vàng khỏi gian.

 

Vừa mới xuống, chuẩn ngủ, Cố Nguyệt Hoài bỗng nhiên mở bừng mắt.

 

Cô bật dậy, ghé sát cửa sổ lắng , đôi mắt khẽ nheo .

 

Căn phòng sát phía nhà. Trong màn đêm tĩnh lặng, ngay cả tiếng côn trùng kêu chim hót cũng , chỉ tiếng gió đêm thoang thoảng, cô quen . đêm nay chút đặc biệt, bên ngoài thế mà truyền đến tiếng đào đất!

 

Cố Nguyệt Hoài khẽ nhếch môi, trong lòng lạnh. Điền Tĩnh đúng là bệnh thì vái tứ phương .

 

đang chuẩn rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao T.ử ? Lại dám công khai đào bới vườn rau nhà cô. Vậy nên, suy đoán của cô sai chút nào, Điền Tĩnh quả thực sở hữu những ký ức mà khác !

 

Kiếp chính là dựa những ký ức để Tu Di Không Gian, mở mang bờ cõi ?

 

Cố Nguyệt Hoài dậy, mượn bóng đêm tìm đến gian nhà trong, đ.á.n.h thức ba Cố Chí Phượng.

 

“Bé con? Sao con ngủ?” Cố Chí Phượng ngáp một cái thật to, từ giường đất dậy mặc quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-tro-ve-truoc-ngay-ket-hon-voi-tra-nam/chuong-102-dien-tinh-an-trom-do-roi.html.]

 

Cố Nguyệt Hoài hạ thấp giọng : “Bố, cả, nhỏ thôi. Con thấy phía nhà tiếng động, kẻ trộm đến ăn trộm rau , ngoài xem cùng con nhé?”

 

Trong chốc lát, Cố Chí Phượng tỉnh ngủ hẳn: “Cái gì? Trộm rau á?”

 

Ông nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi giường đất, gọi Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài ngoài. Trước khi khỏi cửa còn quên tiện tay nhặt lấy cây gậy gỗ dùng để chống cửa.

 

Lúc sắp khỏi cửa, Cố Nguyệt Hoài gọi Cố Tích Hoài : “Anh ba, phiền đến nhà bí thư một chuyến.”

 

Đầu óc Cố Tích Hoài thông minh, trong nháy mắt hiểu , Cố Nguyệt Hoài xé to chuyện !

 

Trong đại đội cũng những xã viên thói trộm cắp vặt vãnh. Hôm nay đến cửa nhà trộm quả dưa, ngày mai sang nhà hàng xóm trộm mớ rau. hễ bắt , đều thoát khỏi cảnh đưa lên công xã nhận phê bình giáo d.ụ.c, thậm chí đấu tố đám đông.

 

Tuy nhiên, cũng thêm gì, gật đầu với Cố Nguyệt Hoài, lao thẳng màn đêm, đến nhà Vương Phúc.

 

Cố Nguyệt Hoài khép cửa , cùng Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài phía nhà.

 

Cô còn bước đến gần, thấy Cố Đình Hoài quát lớn: “Đứng !”

 

Ngay đó là một tiếng hét t.h.ả.m thiết: “—— Á!”

 

Đuôi chân mày Cố Nguyệt Hoài nhướng lên, giọng quen thuộc , khóe môi khẽ nhếch.

 

Điền Tĩnh hôm nay Trần Nguyệt Thăng chọc tức đến mờ mắt , liều chuẩn đào báu vật nhà lên. Đáng tiếc, cô ngờ hì hục đến tận khuya như , để khỏi Tu Di Không Gian tóm gọn.

 

Lần , danh tiếng dịu dàng ngoan ngoãn của Điền Tĩnh coi như triệt để tan tành.

 

Cô từ từ bước đến gần, liếc mắt một cái thấy Điền Tĩnh đang ôm đầu cuộn tròn mặt đất, cả dính đầy bùn đất. Mà Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đang một bên lạnh lùng , tư thế , gậy gộc chắc hẳn giáng xuống .

 

“Con nhóc nhà họ Điền, mày thế ý gì? Cố ý trả thù ? Chuyên môn đào hết rau nhà tao lên? Mày xem xem, mày xem xem những chuyện mày đây !” Cố Chí Phượng vẻ mặt đau đớn tột cùng, hận thể nện thêm cho Điền Tĩnh một gậy nữa.

 

Cố Đình Hoài cũng nhíu mày : “Chuyện báo cho bí thư.”

 

Cố Nguyệt Hoài vườn rau tan hoang, bật . Điền Tĩnh đúng là hề che giấu mục đích trút giận của .

 

Những cây rau vốn đang phát triển tươi giờ ngả nghiêng ngả ngửa, bộ rơi rụng lả tả mặt đất, một thậm chí còn giẫm nát bét, thể ăn nữa. Ngoài , bộ khu đất phía nhà đều xới tung lên lộn xộn.

 

Chỗ một cái hố, chỗ một cái hố.

 

Vừa báo cáo cho bí thư, Điền Tĩnh liền từ đất dậy, lóc t.h.ả.m thiết: “Chú Cố, đừng mà, cháu xin đấy, đừng báo cho bí thư. Nếu báo lên thì nửa đời của cháu hủy hoại mất!”

 

“Chú Cố, hôm nay cháu ma xui quỷ khiến, Trần Nguyệt Thăng vì Nguyệt Hoài mà đòi chia tay với cháu, cháu nhất thời tức giận quá mới chuyện . Cháu xin chú Cố, Cố, cháu bồi thường cho , đền cho ?”

 

“Cháu xin đấy, cháu mới bằng tuổi Nguyệt Hoài thôi, nếu thực sự báo cho bí thư, cháu còn sống thế nào nữa?”

 

Điền Tĩnh ôm lấy chân Cố Đình Hoài, lóc thê t.h.ả.m, lúc ngẩng đầu rơi lệ trông thật khiến thương xót.

 

“Xùy.” Cố Nguyệt Hoài khẽ một tiếng, hai tay khoanh n.g.ự.c, tĩnh lặng Điền Tĩnh diễn kịch.

 

Đến lúc mà cô vẫn còn che giấu mục đích thực sự. Trả thù ư? Chẳng qua là ăn cả ngã về , nhỡ thể nhân cơ hội lấy bảo bối Tu Di Không Gian, từ nay về sẽ bao giờ cần dựa dẫm Trần Nguyệt Thăng, đúng hơn là dựa dẫm đàn ông nữa.

 

Xem , sự lật lọng đột ngột của Trần Nguyệt Thăng hôm nay khiến Điền Tĩnh nhận thức sâu sắc sự tuyệt tình của đàn ông.

 

chuẩn tự dựa chính .

 

 

Loading...