Trọng Sinh 70: Được Chồng Bá Đạo Sủng Tận Trời - Chương 55: Người Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:29:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi chiều, Cố An Nhiên tưởng rằng Phó quản gia chỉ thôi, ai ngờ ông thực sự đưa Hoan Hoan đến.

 

Ông dắt bàn tay nhỏ bé của Hoan Hoan ở cửa, ngược sáng, bóng lưng của Hoan Hoan vẫn là một bé nhỏ nhắn, trong mắt bé mang theo sự bi thương và nhung nhớ.

 

Khi Cố An Nhiên thấy họ, cô đang ôm Nữu Nữu dỗ dành.

 

Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của Hoan Hoan, tim cô chợt nhói đau.

 

Một lát , cô dậy về phía Hoan Hoan: “Hoan Hoan!”

 

Cô đến gần Hoan Hoan, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của .

 

Hoan Hoan chút lạnh nhạt né tránh.

 

Cố An Nhiên sửng sốt, đưa tay , nhưng Hoan Hoan vẫn đưa bàn tay nhỏ bé của .

 

“Hoan Hoan, con trách đúng ?” Cố An Nhiên giọng khàn hỏi.

 

Mộng Vân Thường

Hoan Hoan thần sắc lạnh nhạt Cố An Nhiên: “Con con nhiều chuyện với cô, cô sẽ thực lòng thích con! Không của cô.”

 

Thần sắc của tê liệt, còn sự ỷ Cố An Nhiên như năm xưa nữa.

 

Cậu bé từng thực sự khao khát vòng tay của Cố An Nhiên, bé cũng thực sự yêu yêu Cố An Nhiên.

 

Cậu bé tưởng rằng cô thực sự thể của ?

 

Sau mới phát hiện thể!

 

Cậu bé vốn dĩ là một đứa trẻ ai yêu thương.

 

Lời như d.a.o cứa tim Cố An Nhiên.

 

Cô đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy Hoan Hoan, dịu dàng giải thích với đứa trẻ: “An Nhiên bệnh ! Không cần con! Ta chỉ là... thể chăm sóc con nữa! Xin ! Thực sự xin ! Ta thể chăm sóc cho con.”

 

Cố An Nhiên từng vứt bỏ, nên hiểu sự tuyệt vọng khi tràn trề hy vọng hụt hẫng.

 

Rõ ràng đứa trẻ giống đến , rõ ràng tổn thương nhất chính là Hoan Hoan, nhưng cuối cùng cô bất lực.

 

“Bọn họ đều với con, cô c.h.ế.t !” Hoan Hoan đột nhiên lên tiếng, giọng điệu của bé cuối cùng cũng còn xa cách như nữa.

 

Cậu bé xong lời , lúc ngẩng đầu Cố An Nhiên thì giàn giụa nước mắt: “Con dám ! Con sợ con , cô sẽ thực sự về nữa! Con sợ! Con sợ bao giờ gặp cô nữa. Trước đây dì ở cô nhi viện , chúng con đều là những đứa trẻ ông trời vứt bỏ, chúng con quá tham lam, một khi quá tham lam, sẽ mất tất cả. Con nghĩ chắc chắn là do con quá tham lam . Cô đối xử với con như , con còn cô mãi mãi ở bên cạnh con, nên ông trời trừng phạt con .”

 

Hốc mắt Cố An Nhiên cũng ươn ướt: “Hoan Hoan tham lam. Muốn một gia đình, yêu thương thì gì là tham lam chứ.”

 

Hoan Hoan chằm chằm Cố An Nhiên, cẩn thận hỏi: “Vậy cô còn nữa ?”

 

Ánh mắt Cố An Nhiên tối sầm , khẽ : “Sau sẽ tự rời nữa! nếu ông trời đưa , cũng sẽ lời tạm biệt với Hoan Hoan, !”

 

Nỗi buồn sâu thẳm trong mắt Hoan Hoan hề thuyên giảm, chằm chằm Cố An Nhiên: “Vậy nên cô vẫn sẽ ?”

 

Cố An Nhiên im lặng một lát: “Vậy An Nhiên hứa với con, nếu , sẽ với con, con đồng ý mới !”

 

Hoan Hoan lúc mới đột nhiên ôm lấy cổ Cố An Nhiên, khẽ : “Cố An Nhiên, nếu cô biến mất, con sẽ cần cô nữa! Con sẽ bao giờ chơi với cô nữa! Con sẽ bao giờ thích cô nữa!”

 

Cố An Nhiên nức nở : “Được!”

 

Phó quản gia cảnh , lén lút lau khóe mắt.

 

Hoan Hoan lúc mới ngoan ngoãn nắm tay Cố An Nhiên, bé ngẩng đầu, gằn từng chữ : “Vậy con tha thứ cho cô cuối cùng! Không nữa, nếu cô còn , con sẽ bao giờ để ý đến cô nữa!”

 

Cậu bé đe dọa một cách hung dữ nhưng đáng yêu, nhưng giọng điệu chuyện mang theo sự cầu xin.

 

Cố An Nhiên hình gầy gò nhỏ bé của Hoan Hoan, đưa tay ôm lấy bé: “Sao con vẫn gầy như ! Trước đây con hứa với sẽ ăn uống t.ử tế !”

 

Hoan Hoan mật cọ cọ tóc Cố An Nhiên: “Con là cơ bắp đấy! Không gầy !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-70-duoc-chong-ba-dao-sung-tan-troi/chuong-55-nguoi-bi-an.html.]

 

Phó quản gia theo , chào hỏi , đó đặt cặp l.ồ.ng giữ nhiệt lên bàn: “Đây là canh xương ống đặc biệt nấu cho Nữu Nữu.”

 

Bàn tay nhỏ bé của Nữu Nữu vẫn đang treo lơ lửng, cô bé vùng vẫy tụt xuống khỏi Mạc Bội Bội, đáng thương bán t.h.ả.m với Hoan Hoan: “Hoan Hoan ca ca, tay tay của em đau quá!”

 

Hoan Hoan rầu rĩ bàn tay nhỏ bé của Nữu Nữu: “Em thế !”

 

Nữu Nữu chớp chớp đôi mắt to, nghiêm túc : “Sáng nay em ăn cánh gà, đó Diệp thúc thúc cho em lâu đài Nữ hoàng băng giá, em cảm thấy em thể bay , nên em nhảy xuống!”

 

Hoan Hoan: “... Có đau ?”

 

Tiểu Nữu Nữu lập tức nặn hai giọt nước mắt với Hoan Hoan: “Đau ạ! Hoan Hoan ca ca thổi thổi là đau nữa!”

 

Phó quản gia đặt đồ lên bàn xong liền bước đến mặt Cố An Nhiên, với cô: “An Nhiên, thấy cô bình an vô sự, Phó bá yên tâm ! Lão gia t.ử nếu cô bình an vô sự, nhất định sẽ vui.”

 

Cố An Nhiên thấy lời , ánh mắt khẽ động, im lặng một lát chậm rãi mở miệng : “Phó bá, ông từng gặp phụ ?”

 

Phó quản gia thấy lời của Cố An Nhiên thì sửng sốt, giả vờ như hiểu: “Cô Cố ? Phó bá đương nhiên là gặp .”

 

Cố An Nhiên ông thấp giọng : “Cha ruột của !”

 

Phó quản gia im lặng lâu, đó chậm rãi mở miệng : “ và lão gia t.ử gặp ông một .”

 

Cố An Nhiên chằm chằm Phó quản gia, thong thả : “Một năm rưỡi , lúc sắp c.h.ế.t, là phụ tìm thấy . Sau đó cứu ! Ông kể cho quá khứ của ông và mẫu .”

 

Phó quản gia những lời Cố An Nhiên , cơ thể đột nhiên run rẩy: “Ông hươu vượn! Phó gia chúng từng nợ ông ! Mẫu cô cũng từng chuyện gì với ông . Là ông tự lượng sức , là ông kiêu ngạo ngút trời!”

 

Cố An Nhiên biểu hiện của Phó quản gia, trong lòng cô đáp án.

 

Cô hỏi Phó quản gia là vì những gì ông với cô, giống với những gì cô .

 

Phó quản gia đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố An Nhiên: “An Nhiên, cô thể ông ! Ông chính là khiến cô hận Phó gia! Ông như chính là để cô mãi mãi ở bên cạnh ông .”

 

Cố An Nhiên thêm gì nữa.

 

Một lúc lâu , cô khẽ với Phó quản gia: “Gia gia còn nữa, bây giờ Phó Vô Dạng quản lý Phó thị. Phó Vô Dạng là do ông nội đích bồi dưỡng, bây giờ Phó thị thành công, gia gia hẳn là hài lòng.”

 

Phó quản gia Cố An Nhiên, vội vàng : “An Nhiên, cô thể tin ông ! Lão gia t.ử mới là cận nhất với cô, ông yêu yêu cô, cô thể vì vài câu của ông mà từ nay oán hận lão gia t.ử.”

 

Cố An Nhiên nắm lấy tay Phó quản gia, với ông: “ !”

 

Phó quản gia còn gì đó, nhưng Cố An Nhiên vẫn lên tiếng ngắt lời: “ sai còn quan trọng nữa! Gia gia đều còn nữa .”

 

, liếc Hoan Hoan một cái hỏi Phó quản gia: “Một năm rưỡi nay, Phó Vô Dạng hề chăm sóc cho Hoan Hoan đúng !”

 

Phó quản gia lắc đầu: “Tam gia quá đau khổ! Cậu bận! Cho nên...”

 

Chưa đợi Phó quản gia xong, Cố An Nhiên lạnh một tiếng: “Phó Vô Dạng mãi mãi luôn theo đuổi những thứ ! Thật nực !”

 

Nói , cô với Phó quản gia: “Để Hoan Hoan ở !”

 

Phó quản gia lập tức gật đầu: “Được!”

 

Ngay đó, ông hỏi: “Tam gia nhà thể đến thăm đứa trẻ ?”

 

Ông đưa Hoan Hoan đến đây chính là để bé ở .

 

Chỉ như , Phó Vô Dạng mới cơ hội dùng lý do thăm con để đến đây.

 

Đương nhiên chủ ý do ông nghĩ , là lúc ông đưa Hoan Hoan đến, Phó Vô Dạng đột nhiên xuống lầu với ông: Hãy để Hoan Hoan ở bên cạnh An Nhiên !

 

“Hoan Hoan là con trai của , đương nhiên là !”

 

Phó quản gia thấy lời của Cố An Nhiên, gật đầu lia lịa: “Được, , !”

 

 

Loading...