Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 35: Lời Cầu Hôn Trong Rừng Trúc
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:19:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Mạn Lệ lườm yêu Ngô Huy một cái, thèm để ý đến sự trêu chọc của trai trẻ, giãy giụa rời giường.
Ngô Huy ôm vợ nhỏ dỗ dành: “Mạn Lệ, hôm qua em vất vả , hôm nay đừng xuống giường nữa, sẽ hầu hạ em thật , ?”
Văn Mạn Lệ cảm động sự săn sóc của tình lang, nhưng nếu hôm nay cô dậy, chắc chắn sẽ Cổ Tiểu Nguyệt nhạo cả đời, cô mới .
Chịu đựng sự khó chịu, Văn Mạn Lệ bĩu môi : “Mới thèm, em để Tiểu Nguyệt chê em . Chúng mau dậy thôi, sắc trời cũng còn sớm, hôm qua Tiểu Nguyệt thấy động tĩnh gì .”
Ngô Huy tự nhiên là vợ gì nấy. Hắn cẩn thận hầu hạ Văn Mạn Lệ mặc quần áo, trong lúc đó tất nhiên là ngọt ngào thôi.
Cổ Tiểu Nguyệt bưng đĩa rau xanh xào xong khỏi bếp, liền thấy đôi vợ chồng son ân ân ái ái, dính như sam bước khỏi phòng. Văn Mạn Lệ với tư thế kỳ quặc, còn Ngô Huy thì vẻ mặt thỏa mãn đỡ lấy vợ .
Nhìn Văn Mạn Lệ mặt mày phong tình vạn chủng, rõ ràng khác hẳn hôm qua, Cổ Tiểu Nguyệt tối qua hai chắc chắn trải qua tuyệt, nếu thì thật xin cái động tĩnh cô tối qua.
Cổ Tiểu Nguyệt chào hỏi hai : “Ái chà, hai vị rốt cuộc cũng dậy , tối qua xem là trải qua tồi nhỉ, hì hì!”
Ngô Huy vẫn đỏ mặt chịu hé răng, Văn Mạn Lệ ngượng ngùng Cổ Tiểu Nguyệt hỏi: “Tiểu Nguyệt, tối qua , thấy, thấy âm thanh gì ?”
Cố tình trêu chọc đôi trẻ tiết chế , Cổ Tiểu Nguyệt giả vờ ngây thơ : “Không a, âm thanh gì cơ? Mình chỉ thấy con mèo kêu, , sợ lắm!” Nói xong còn chớp chớp đôi mắt vô tội Văn Mạn Lệ.
Lần thì mặt Văn Mạn Lệ đỏ bừng lên ngay lập tức, Ngô Huy càng là ngượng đến mức chui xuống đất. Thỏa mãn tâm lý trêu chọc, Cổ Tiểu Nguyệt đại phát từ bi buông tha cho đôi trẻ ngượng , bảo hai rửa mặt đ.á.n.h răng, cháo nấu xong .
Văn Mạn Lệ lén lút oán trách Ngô Huy tối qua quá sức, nếu cô sẽ kêu lớn tiếng như , Cổ Tiểu Nguyệt cũng sẽ thấy. Ngô Huy đang lúc cầu biểu hiện, tất nhiên là vợ thì nhận sai thế , nếu dỗ dành vợ cho , tối nay khi thịt mà ăn.
Rất nhanh, ba vui vẻ ăn xong bữa sáng, Lý Quang Hoa liền đúng giờ đến đón. Bốn hứng thú bừng bừng chạy đến bãi đất hoang đầu thôn phía Đông, tiếp tục công việc thành hôm qua.
Để chiếu cố Văn Mạn Lệ tối qua chịu khổ, ba đều bảo cô gốc cây nghỉ ngơi là . Hai trai thấy lượng công việc còn nhiều, bảo Cổ Tiểu Nguyệt cũng chuyện với Văn Mạn Lệ, việc hai họ một loáng là xong.
Cổ Tiểu Nguyệt mừng rảnh rỗi, cũng Văn Mạn Lệ nếu một chắc chắn yên, hơn nữa cô cũng tìm hiểu tình hình tối qua của hai , liền xuống cạnh Văn Mạn Lệ.
Nhìn thương vui vẻ trò chuyện, hai trai nhiệt tình mười phần bắt đầu lao động. Cổ Tiểu Nguyệt bóng dáng chắc nịch, thành thạo của Lý Quang Hoa, trong lòng tràn đầy mong chờ về cuộc sống như .
Văn Mạn Lệ chú ý tới thần sắc của Cổ Tiểu Nguyệt, cô hiểu vì quan hệ giữa hai họ đổi nhiều như , so với cô và Huy ca còn mật hòa hợp hơn, cứ như kiếp quen .
Có cảm giác , Văn Mạn Lệ khuyên Cổ Tiểu Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, thấy Lý Quang Hoa đối với khá , là gả cho . Như sẽ chăm sóc, quan tâm!”
Cổ Tiểu Nguyệt Văn Mạn Lệ : “Mình đang suy nghĩ chuyện đây. Qua tối hôm qua, nghĩ thông suốt nhiều chuyện , định tối nay sẽ bàn với Quang Hoa ca, mau ch.óng thành !”
Chuyện mong chờ sắp thành hiện thực, Văn Mạn Lệ kích động ôm c.h.ặ.t Cổ Tiểu Nguyệt, vui vẻ : “Tốt quá , Tiểu Nguyệt, rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt. Hai chị em chúng đều tìm bến đỗ của riêng . Mình thật sự vui!”
Cổ Tiểu Nguyệt ôm Văn Mạn Lệ đang kích động, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều vì quyết định . Nghĩ đến việc thể cùng Lý Quang Hoa bên dài lâu, trong lòng liền dâng lên từng đợt ngọt ngào. Bất quá, nhớ tới tiếng kêu đau của Văn Mạn Lệ tối qua, Cổ Tiểu Nguyệt trong lòng vẫn chút sợ hãi.
Nhìn bóng dáng chắc nịch của Lý Quang Hoa, cao lớn hơn Ngô Huy mảnh khảnh ít, như , trong chuyện đó, sẽ chịu khổ nhiều hơn chứ?
Cổ Tiểu Nguyệt trong lòng yên, định hỏi Văn Mạn Lệ xem tối qua rốt cuộc thế nào, đầu tiên chẳng lẽ thật sự đau ?
Khi thấy Cổ Tiểu Nguyệt mặt đỏ bừng, ngượng ngùng xoắn xít hỏi vấn đề tư mật , Văn Mạn Lệ buồn : “Tiểu Nguyệt, còn thành mà nghĩ chuyện , đúng là sắc nữ. Ha ha! Mình thấy Lý Quang Hoa cũng là cái mệnh áp bức !”
Văn Mạn Lệ những lời hổ như , Cổ Tiểu Nguyệt thẹn quá hóa giận: “Ôi chao, cái con Mạn Lệ thối , cái gì thế, mới nghĩ như !”
Coi như báo thù buổi sáng, Văn Mạn Lệ vui vẻ : “Tiểu Nguyệt, kỳ thật đầu tiên là chuyện phụ nữ nào cũng trải qua, lẽ lúc đầu đau, nhưng chỉ cần thả lỏng, giao cả thể xác và tinh thần cho đàn ông yêu, như sẽ nhanh cảm nhận sự sảng khoái mà đàn ông mang . Cảm giác đó chỉ tự trải qua mới , khác rõ . Mình chỉ thể cho , tin tưởng đàn ông , sẽ sống , bộ quá trình cũng sẽ hưởng thụ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-35-loi-cau-hon-trong-rung-truc.html.]
Nhìn Văn Mạn Lệ mặt đầy hạnh phúc, Cổ Tiểu Nguyệt thật sự bắt đầu mong chờ cuộc sống vợ chồng. Không cô cả ngày chỉ nghĩ chuyện , chủ yếu là cô hy vọng thể giao trọn bản cho Lý Quang Hoa, bù đắp tiếc nuối kiếp .
Bất quá, chuyện thường gian nan, Cổ Tiểu Nguyệt giờ khắc hạ quyết tâm, nhưng chờ đến ngay đó, lẽ chuyện sẽ đổi.
Bên , Trần Tú Mai tự ăn xong bữa sáng, Tôn Văn Quảng dài giường đất ngủ như c.h.ế.t, liền thèm để ý nữa, trực tiếp về phòng.
Trải qua nhiều phen vận động, cô ả cũng chút mệt mỏi. Rốt cuộc cả đêm đều là cô ả chủ động, mặc cho d.ụ.c vọng của mãnh liệt đến , thời gian dài cũng sẽ chịu nổi.
Lấy nước ấm lau cẩn thận xong, Trần Tú Mai lên giường nghỉ ngơi. Mấy ngày nay bọn họ đều xuống ruộng việc kiếm công điểm, cô ả cũng tin Tôn Văn Quảng đến lúc đó sẽ để cô ả c.h.ế.t đói.
Không bao lâu , Tôn Văn Quảng tỉnh dậy vì đói. Thấy Trần Tú Mai ở bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cần chịu t.r.a t.ấ.n nữa, thật sự là quá .
Cố sức dậy bưng bữa sáng Trần Tú Mai để bàn, Tôn Văn Quảng ăn xong mới hồi phục vài phần sức lực. Tuy rằng thể lực tiêu hao quá mức, thể thiếu hụt nhưng thể phủ nhận, Trần Tú Mai mang cho nhiều khoái cảm, vẫn luyến tiếc từ bỏ cực phẩm .
Trong lòng tính toán xem cách nào để khi sướng xong thể ứng phó với sự cầu hoan của Trần Tú Mai. Nhìn thấy cây cán bột ở góc bàn, Tôn Văn Quảng trong lòng nảy một ý tưởng biến thái.
Một ngày lao động kết thúc, Cổ Tiểu Nguyệt giúp Văn Mạn Lệ chuyển đồ đạc sang phòng Ngô Huy. Từ hôm nay trở , cô chính thức cùng Ngô Huy sống chung.
Cổ Tiểu Nguyệt căn phòng trống một nửa, trong lòng còn chút trống trải. Bất quá nghĩ đến việc sắp cùng nhà họ Lý chung sống, trong lòng liền bình thường trở .
Buổi tối, Lý Quang Hoa quả nhiên hưng phấn mười phần đến cửa chờ Cổ Tiểu Nguyệt. Hai vẫn như cũ tản bộ sâu trong rừng trúc, Cổ Tiểu Nguyệt nắm bàn tay to rắn chắc của Lý Quang Hoa, trong lòng cảm thấy kiên định, cảm thấy cuộc sống như mới là thứ thực sự theo đuổi.
Dựa lòng Lý Quang Hoa, hai tảng đá lớn tối qua, Cổ Tiểu Nguyệt Lý Quang Hoa vẻ mặt thỏa mãn, định suy nghĩ của .
Bàn tay nhỏ bàn tay to của Lý Quang Hoa mân mê, Cổ Tiểu Nguyệt thẳng dậy, ánh mắt mất mát của Lý Quang Hoa, cô : “Quang Hoa ca, em chuyện với .”
Lý Quang Hoa bất mãn vì rời khỏi lòng , vớt lấy vòng eo mảnh khảnh của Cổ Tiểu Nguyệt, ấn c.h.ặ.t lòng. Đợi còn giãy giụa, ngoan ngoãn trong lòng , Lý Quang Hoa mới hài lòng : “Được , Tiểu Nguyệt, em chuyện gì, nhất định sẽ , cho em vui vẻ ?”
Tên ngốc hiện tại càng ngày càng bá đạo, bất quá cô thích. Cổ Tiểu Nguyệt mặt đầy ý ghé l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn ấm áp của Lý Quang Hoa, tiếng tim đập mạnh mẽ của đàn ông, an tâm thôi.
Không hề chần chờ, Cổ Tiểu Nguyệt ý định thành với Lý Quang Hoa. Nửa ngày thấy bên cạnh phản ứng, Cổ Tiểu Nguyệt thấp thỏm tưởng rằng tên ngốc .
Phồng má lên, Cổ Tiểu Nguyệt bộ mặt " mà đồng ý thì c.h.ế.t chắc" Lý Quang Hoa. Không ngờ tên ngốc ngây dại, mắt mở to, mặt đầy vẻ thể tin nổi.
Cổ Tiểu Nguyệt chắc chắn là vui quá hóa ngốc, bất quá vẫn tính trêu chọc: “Sao thế, ? Vậy em đây!” Nói xong bộ dậy bỏ .
Ngay đó là một trận trời đất cuồng, khi Cổ Tiểu Nguyệt phản ứng thì Lý Quang Hoa đè . Nhìn đôi mắt sáng rực của Lý Quang Hoa, Cổ Tiểu Nguyệt lập tức hôn lên đôi môi đỏ đang ở ngay gần.
Đêm nay đối với Lý Quang Hoa mà , sự xúc động là cực lớn. Từ cái đầu tiên thấy Cổ Tiểu Nguyệt, Lý Quang Hoa liền mơ ước cưới nàng Bách Hợp tiên t.ử về nhà. Không ngờ, đêm nay liền thành công.
Hắn dùng hết sự dịu dàng hôn cô gái đáng yêu , ép c.h.ặ.t hình mềm mại của cô , dâng hiến bộ thâm tình cho con gái yêu.
Cổ Tiểu Nguyệt tên ngốc hôn đến thở nổi, càng ngày càng bá đạo, giữa cô và còn chút khe hở nào. Cô thể cảm nhận từng sự đổi cơ thể Lý Quang Hoa, cũng thể cảm nhận tình yêu thâm trầm của dành cho .
Nụ hôn nồng nhiệt rốt cuộc cũng kết thúc, Lý Quang Hoa thở đều , ôm Cổ Tiểu Nguyệt, ánh mắt mê ly của cô, dùng sự dịu dàng thể tưởng tượng nổi : “Tiểu Nguyệt, em chờ đợi ngày bao lâu ? Hôm nay thật sự quá hạnh phúc, đang mơ chứ, thật sự thể cưới em ? Em mau cho đây là sự thật !”
Cổ Tiểu Nguyệt tỉnh táo từ sự tê dại mà Lý Quang Hoa mang đến, lườm yêu con trâu mộng một cái, bĩu môi : “Đồ ngốc, nếu tin, em cách cho xác định một chút, thử ?”