Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 34: Quyết Định Kết Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:19:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nắm tay yêu, tâm trạng Lý Quang Hoa dâng trào cảm xúc khi đến cửa nhà Cổ Tiểu Nguyệt. Mặc kệ bọn họ luyến tiếc thế nào, con đường luôn điểm cuối.

Cổ Tiểu Nguyệt Lý Quang Hoa vẻ mặt tình nguyện, mở miệng an ủi: “Được , Quang Hoa ca, em đến nơi , mau về nhà sửa soạn một chút , lát nữa chúng tập hợp ở ngoài ruộng!”

Lý Quang Hoa giữ c.h.ặ.t t.a.y Cổ Tiểu Nguyệt đang buông , đôi mắt mỉm của cô gái nhỏ, vô cùng dịu dàng dỗ dành: “Không, lát nữa về nhà thu dọn xong sẽ qua bên đón em, em nhớ ngoan ngoãn ở trong nhà chờ , ?”

Nhìn khí chất tổng tài bá đạo chút buồn của Lý Quang Hoa, Cổ Tiểu Nguyệt kìm : “Được , , mau về thôi, nếu nhà phát hiện cả đêm về, chắc chắn sẽ lo lắng đấy.”

Lời của Cổ Tiểu Nguyệt lọt tai Lý Quang Hoa thành cô gái nhỏ đang thẹn thùng. Hắn tít mắt xoa đầu Cổ Tiểu Nguyệt, hài lòng gật đầu: “Vậy , em ngoan ngoãn lời thì yên tâm . Anh em nhà mới về.”

Cái sự dính của Lý Quang Hoa khiến Cổ Tiểu Nguyệt vui vẻ lạ thường, cô chỉ mong thích thường xuyên dính lấy , rời xa mới !

Cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu, Cổ Tiểu Nguyệt lắc lắc bàn tay nhỏ đang Lý Quang Hoa nắm c.h.ặ.t, hiệu cho buông tay. Sau khi Lý Quang Hoa luyến tiếc buông , Cổ Tiểu Nguyệt tinh nghịch, xoay định nhà.

Vừa vặn Trần Tú Mai cửa liền thấy cảnh , trong lòng ả ghen ghét vì nhanh như một gã trai Cổ Tiểu Nguyệt câu dẫn. Trong lòng mắng Cổ Tiểu Nguyệt đúng là hồ ly tinh, gã trai trông trẻ trung lực lưỡng, tướng mạo cũng tuấn, chuyện đó chắc chắn thể khiến tận hứng, gặp đàn ông như chứ? Đều tại con tiện nhân Cổ Tiểu Nguyệt , nó đến cướp hết những thứ thuộc về .

Nhìn hai bịn rịn chia tay, Trần Tú Mai trong lòng chua loét, Cổ Tiểu Nguyệt đang tới, kìm mở miệng châm chọc: “Ái chà, sáng sớm tinh mơ nị nị oai oai thế , xem là cả đêm về nhỉ! Cổ Tiểu Nguyệt, cô, là con gái nên rụt rè chút , cô mới đến hai ngày cùng trai làng chuyện dâm loạn thế , thật hổ!”

Cổ Tiểu Nguyệt thấy Trần Tú Mai là sẽ mấy lời bới lông tìm vết. Quả nhiên, đối mặt với Trần Tú Mai từ phòng Tôn Văn Quảng , rõ ràng là ân ái quá độ, Cổ Tiểu Nguyệt phản pháo: “Cô tư cách gì mà , nguyện ý kết giao với đàn ông nào là quyền của , cô quản . Hơn nữa, cũng giống ai , còn xác định quan hệ thể cùng chung chăn gối, cởi áo tháo thắt lưng!”

Trần Tú Mai ngờ Cổ Tiểu Nguyệt mồm mép sắc bén như , sắc mặt ả âm trầm : “Cô ai xác định quan hệ hả, và Văn Quảng sớm muộn gì cũng kết hôn. Bất quá, cô chắc cũng chỉ chơi bời với gã trai làng thôi nhỉ, cô là gái thành phố thể lấy một tên nhà quê như . Nói thế chứ cô cũng phóng khoáng thật đấy, khẩu vị đàn ông nào cũng nuốt trôi , ha hả!”

Vừa Trần Tú Mai bôi nhọ Lý Quang Hoa, Cổ Tiểu Nguyệt liền giận sôi m.á.u, mặc kệ ả trào phúng thế nào, nhưng bôi nhọ Lý Quang Hoa là . Cô trở tay tát một cái thật mạnh mặt Trần Tú Mai, tiếng tát thanh thúy đau cả màng nhĩ.

Lý Quang Hoa vốn cách đó xa theo Cổ Tiểu Nguyệt, phát hiện Trần Tú Mai xuất hiện liền lo lắng Cổ Tiểu Nguyệt khó dễ. Không ngờ hai mấy câu động thủ. Biết nếu chọc giận, Cổ Tiểu Nguyệt sẽ dễ dàng đ.á.n.h , ả Trần Tú Mai chắc chắn gì đó khó , chạm đến giới hạn của Cổ Tiểu Nguyệt.

Nhìn Trần Tú Mai đ.á.n.h xong liền như phát điên xé xác Cổ Tiểu Nguyệt, Lý Quang Hoa bước nhanh tới, che chở Cổ Tiểu Nguyệt lưng, một tay ngăn cản Trần Tú Mai đang điên cuồng.

Lý Quang Hoa lo lắng Cổ Tiểu Nguyệt đang xụ mặt, đau lòng hỏi: “Tiểu Nguyệt, em chứ, tay đau ?” Cổ Tiểu Nguyệt câu của tên ngốc chọc , tên ngốc hỏi vì cô đ.á.n.h , chỉ quan tâm cô thương , thật sự cô quá cảm động.

Cổ Tiểu Nguyệt Lý Quang Hoa, lắc đầu: “Quang Hoa ca, em , buông đàn bà điên , em tin cô thể em!”

Ngay lúc định đ.á.n.h trả ngăn cản, Trần Tú Mai hận để cho hết. Miệng ả mắng: “Cái đồ nhà quê , mau thả tao . Mày tưởng con nó thích mày thật , nó chỉ chơi đùa với mày thôi. Mày là cái thằng ngốc nhà quê, thể để mắt, chẳng qua là thời gian nhàm chán, thể phát ngứa, tìm đàn ông giải khuây thôi!”

Lý Quang Hoa tức khắc đỏ mặt tía tai, nếu vì Trần Tú Mai là phụ nữ, sớm đ.ấ.m cho kẻ đầy mồm thô tục nhận cha . Bản mắng , nhưng vũ nhục phụ nữ thích là tội ác tày trời.

Đẩy mạnh Trần Tú Mai sang một bên, giống như chạm thứ gì bẩn thỉu, chán ghét thôi. Nhìn Trần Tú Mai còn khả năng xông lên nữa, Lý Quang Hoa kéo tay Cổ Tiểu Nguyệt an ủi: “Tiểu Nguyệt, em đừng đàn bà điên bậy, em là thế nào, em đừng để trong lòng, nếu em tức giận sẽ đau lòng lắm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-34-quyet-dinh-ket-hon.html.]

Không khí , tâm trạng vui vẻ Trần Tú Mai lên cơn điên phá hỏng, Cổ Tiểu Nguyệt trong lòng buồn bực thôi. Cô nhào lòng Lý Quang Hoa, nũng: “Người mới thèm để cô mắt, chỉ là giận cô như . Trong lòng em, đàn ông nhất thế giới , ở bên là em nghiêm túc, tuyệt đối tâm lý chơi bời gì , nhất định nghĩ nhiều!”

Lý Quang Hoa ôm c.h.ặ.t cô gái nhỏ đang nũng, hôn lên trán cô, vui vẻ : “Tiểu Nguyệt, , em nghiêm túc, tin tình cảm của chúng . Anh thật yên tâm để em ở cạnh đàn bà điên , nếu ở đây, cô tiếp tục bắt nạt em thì , thật yên tâm!”

Cổ Tiểu Nguyệt ôm c.h.ặ.t đàn ông yêu sâu đậm, tiếng tim đập mạnh mẽ của , phiền não đều tan biến. Cô nhẹ giọng : “Em cũng phiền thấu đàn bà cả ngày gây sự, nhưng mà chúng mới đến, tiện yêu cầu bác trưởng thôn tìm chỗ ở khác cho chúng !”

Lý Quang Hoa vuốt tóc yêu, đau lòng : “Vậy cũng thể để em lúc nào cũng chịu sự uy h.i.ế.p của đàn bà điên . Em cùng đến nhà bác trưởng thôn một chuyến, xem cách nào giải quyết . Anh thật sự yên tâm để em ở đây một !”

Cổ Tiểu Nguyệt ôm Lý Quang Hoa, ngẩng mặt lên : “Em ở một mà, còn Mạn Lệ và Ngô Huy nữa. Nếu em chuyển , hai họ ? Mạn Lệ chắc chắn nỡ để em chuyển , em cũng để cô và Ngô Huy ở đây đối mặt với sự khó dễ của Trần Tú Mai.”

Cô gái nhỏ bĩu môi đỏ, bộ dáng kiêu kỳ đáng yêu khiến Lý Quang Hoa hận thể khảm cô xương cốt , để lúc nào cũng như hình với bóng, như mới yên tâm.

Hắn ôm c.h.ặ.t Cổ Tiểu Nguyệt hơn, khuôn mặt phấn nộn của cô gái nhỏ, tâm trạng : “Vậy nghĩ cách để vợ chồng Huy T.ử cùng chuyển , chỗ thị phi quá nhiều. Hơn nữa, bỏ qua con điên Trần Tú Mai , cũng yên tâm để Tôn Văn Quảng - kẻ ý ở cạnh em, lỡ em bắt nạt thì c.h.ế.t mất!”

Cổ Tiểu Nguyệt hì hì chống cằm lên n.g.ự.c Lý Quang Hoa, thầm nghĩ tên ngốc chắc là ghen . Hơi thở của cô phả cổ Lý Quang Hoa, Cổ Tiểu Nguyệt cảm nhận rõ sự đổi cơ thể tên ngốc . Không tiện tiếp tục trêu chọc trai huyết khí phương cương, Cổ Tiểu Nguyệt nghiêm túc : “Vậy chờ Mạn Lệ bọn họ dậy chúng cùng bàn bạc tính toán nhé! Em một , mau về nhà , em sẽ ở nhà an tâm chờ đến đón!”

Biết nếu còn tiếp tục ôm cô gái nhỏ thì chắc chắn sẽ mặt, Lý Quang Hoa luyến tiếc buông thể mềm mại trong lòng , khi nhận sự đảm bảo nhiều của cô gái nhỏ, mới bịn rịn ba bước đầu một về nhà.

Tiễn Lý Quang Hoa xong, Cổ Tiểu Nguyệt bắt đầu suy xét ý định ban đầu của . Cô vốn định yêu đương với Lý Quang Hoa một hai năm mới kết hôn, chỉ là hiện tại Văn Mạn Lệ sống cùng Ngô Huy, chỉ còn một cô, quả thực chút thích ứng.

Hay là, bây giờ bảo Lý Quang Hoa cưới luôn? Cổ Tiểu Nguyệt mới nếm trải sự của tình yêu, thật sự xa Lý Quang Hoa, nếu và Lý Quang Hoa thành , chẳng thể mỗi ngày bên ?

Tưởng tượng đến cảnh khi gả cho Lý Quang Hoa, sinh con đẻ cái cho , sống những ngày tháng nhỏ bé êm đềm, trong lòng liền thấy ngọt ngào. Cuộc sống như nhất định giống như nước linh tuyền pha mật ong, sảng khoái ngọt đến tận tim.

Cảm thấy biện pháp khả thi, cô cũng để ý ánh mắt khác, chỉ cần giữ thiện ý, thời gian dài sẽ hiểu con , sẽ ảnh hưởng tiêu cực gì.

Có chủ ý, mong chờ, tâm trạng Cổ Tiểu Nguyệt cực kỳ . Cô vui vẻ vo gạo chuẩn nấu cháo, vợ chồng Văn Mạn Lệ đêm qua phấn đấu cả đêm, giờ chắc chắn đói bụng . Chờ họ dậy, cháo của cô cũng nấu xong, đến lúc đó dự định của , chắc chắn là cả nhà cùng vui!

Văn Mạn Lệ chịu đựng sự khó chịu trong , ngoài xem rốt cuộc xảy chuyện gì, con tiện nhân Trần Tú Mai phát điên cái gì. Chỉ là mới động đậy, Ngô Huy đ.á.n.h thức.

Nhìn cô vợ nhỏ mảnh vải che trong lòng, Ngô Huy cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Nhớ tới sự điên cuồng và ngọt ngào đêm qua, hiện tại xúc động, chỉ là lo lắng Văn Mạn Lệ mới đầu, chắc chắn thể thoải mái, vẫn là tạm thời kiềm chế một chút thì hơn.

Văn Mạn Lệ khuôn mặt tràn ngập tình yêu của Ngô Huy, kìm bĩu môi oán trách: “Huy ca thật là hư, hôm qua em bảo dừng , chỉ lo bản hưởng thụ, mặc kệ cảm nhận của em, đau c.h.ế.t !”

Vợ nhỏ oán giận, Ngô Huy vui vẻ xin , an ủi hôn lên môi đỏ của vợ, Ngô Huy trái lương tâm bảo đảm: “Được , là sai, nhất định em, em bảo dừng là dừng, !”

 

 

Loading...