Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 3: Cứu Vớt Cổ Tiểu Mạn (thượng)
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:18:36
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị gái Cổ Tiểu Mạn hình như là hôm nay trở về. Cổ Tiểu Nguyệt nhớ rõ, chị vốn dĩ ngày 26 tháng 8 mới về nhà, hôm nay về , chính là chuyến tàu hỏa lúc 10 giờ sáng nay.
Cả cuộc đời của chị gái chính là hủy hoại bởi về nhà . Ít nhất là khi nàng trọng sinh trở về, đều chị gái và Hà Xuân Sinh đang đòi ly hôn, ở nhà chồng chịu đủ tủi nhục!
Nguyên nhân là một vấn đề phong kiến nhưng thực tế, Cổ Tiểu Mạn mãi thể sinh con. Mà thủ phạm gây việc Cổ Tiểu Mạn thể sinh con chính là một vụ náo loạn xảy ở nhà ga.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Cổ Tiểu Nguyệt tái nhợt, chiếc bát trong tay cẩn thận rơi xuống đất vỡ đôi! Mẹ Cổ đang chuyện vui vẻ với con gái tiếng động thì giật , đầu thấy sắc mặt Cổ Tiểu Nguyệt trắng bệch, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Mẹ Cổ lập tức luống cuống, nắm lấy tay Cổ Tiểu Nguyệt : “Tiểu Nguyệt , con , đừng dọa !” Cổ Tiểu Nguyệt thấy thất thố Mẹ Cổ sợ hãi, liền cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, gượng an ủi: “Mẹ, con , chỉ là con rách cuốn sổ của chị, con sợ chị về sẽ trách con!”
Mẹ Cổ thở phào nhẹ nhõm, trách móc: “Con bé ngốc , sợ c.h.ế.t khiếp. Chẳng chỉ là một cuốn sổ thôi , chị con thương con như , trách con ! Nếu để chị con con nghĩ về chị như , chị mới tức giận đó!”
Cổ Tiểu Nguyệt thấy lừa Mẹ Cổ, liền tạm thời yên tâm. Nghĩ lo lắng suông cũng vô ích, bây giờ mới 7 giờ sáng, còn sớm mới đến 10 giờ!
Lần nhất định thể để chị gái chịu tổn thương như nữa, nhất định đưa chị khỏi nhà ga khi sự việc xảy .
Quyết tâm xong, Cổ Tiểu Nguyệt nũng : “Mẹ, cái đó chắc nha, chị quý cuốn sổ đó. Đó là Xuân Sinh tặng chị, nếu chị sợ xuống nông thôn sẽ mất, chị sớm mang theo bên . Đợi chị về thấy sổ hỏng, chắc chắn sẽ tức giận.”
Mẹ Cổ Cổ Tiểu Nguyệt nũng, yêu chiều điểm chiếc mũi xinh xắn của nàng : “Con bé nghịch ngợm , rõ chị con quý cuốn sổ đó, tại còn hỏng, cũng giúp con !”
Cổ Tiểu Nguyệt ôm cánh tay Mẹ Cổ, đầu tựa vai bà duyên : “Mẹ, là nhất mà, con là cô con gái đáng yêu nhất của đó! Đến lúc đó nhất định giúp con đỡ vài lời, ạ! Ừm ừm!”
Bị Cổ Tiểu Nguyệt nũng đến hết cách, Mẹ Cổ hạnh phúc mà bất đắc dĩ : “Được , đừng quấy nữa, già xương yếu, chịu nổi con giày vò !”
Cổ Tiểu Nguyệt nhân cơ hội : “Mẹ, để bù đắp lầm của con, con quyết định sẽ đích mua cho chị một cuốn y hệt. Đến lúc đó đừng là con đổi nhé!”
Mẹ Cổ tức giận : “Con bé ranh ma , , đồng ý với con, lát nữa cho con tiền, để con mua một cuốn về, tiện thể mua cho chút đồ ăn ngon nhé!”
Nhìn nụ cưng chiều của , Cổ Tiểu Nguyệt trong lòng ấm áp, tựa bờ vai gầy của Mẹ Cổ nũng: “Mẹ, thật , con gái của thật hạnh phúc! Kiếp con vẫn con gái của , hiếu kính thật !”
Mẹ Cổ Cổ Tiểu Nguyệt dỗ dành đến lòng hoa nở rộ, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nhẹ nhàng : “Tiểu Nguyệt nhà hôm nay ăn mật ong , miệng ngọt thế!”
Cổ Tiểu Nguyệt ngượng ngùng duyên: “Mẹ, thật mà, còn tin , con giận đó, hừ!”
Nhìn con gái nhỏ cố tình phồng má, chu môi đỏ, Mẹ Cổ khỏi bật . Nựng nựng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, dỗ dành: “Được , là sai, Tiểu Nguyệt nhà chúng đều là thật lòng, cũng vui khi một cô con gái như , để bù đắp lầm của , cho con 2 đồng để mua đồ ăn ngon nhé!”
Thấy mục đích đạt , dỗ Mẹ Cổ vui vẻ, Cổ Tiểu Nguyệt đắc ý . Mẹ Cổ nụ rạng rỡ của con gái, lập tức nảy sinh một nỗi buồn man mác của con gái lớn, cô con gái như sẽ lợi cho thằng nhóc ngốc nào.
Mà Lý Quang Hoa mới từ ngoài đồng việc về nhà khỏi hắt xì mấy cái, chị dâu cả nhà họ Lý, Lưu Diễm Phương, trêu chọc: “Ối chà, đang nhắc đến tiểu Hoa nhà chúng !” Lý Quang Hoa đỏ mặt, chỉ ngây ngô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-3-cuu-vot-co-tieu-man-thuong.html.]
Nói đến chuyện tìm đối tượng, chú em cũng chỉ ngây ngô, hề vẻ ngọt ngào của trong lòng. Lưu Diễm Phương liền chú em nhà vẫn thương, thực với điều kiện của Lý Quang Hoa, ở trong thôn tùy tiện cũng thể tìm một cô gái tồi.
Chỉ là chú em mắt khá cao, cả thôn cô gái nào lọt mắt xanh của . Ngay cả Trần Tú Mai từ thành phố đến, những trai khác nào cũng chằm chằm bóng lưng chớp mắt, một bộ dạng si mê.
Mà chú em nhà dường như hề để ý đến Trần Tú Mai, lẽ trong lòng Lý Quang Hoa, Trần Tú Mai cũng chẳng khác gì những cô gái trong thôn.
Lưu Diễm Phương khuôn mặt tuấn tú hiền lành của Lý Quang Hoa, trong lòng thở dài một tiếng, cũng chú em thể để ý một cô gái như thế nào, hy vọng chị em dâu quá khó sống chung là !
Bên , cầm 2 đồng tiền Mẹ Cổ tài trợ, Cổ Tiểu Nguyệt vui mừng khôn xiết. Phải lúc , một xu thể mua hai viên kẹo, hai đồng tiền tương đương với sức mua 40 đồng của đời !
Thay giày, Cổ Tiểu Nguyệt tạm biệt Mẹ Cổ, hớn hở phố. Ra khỏi cửa, trong sân, thiết chào hỏi các cô chú bác, dù ký ức về những mơ hồ, nhưng qua là thể nhớ . Nhìn từng gương mặt quen thuộc, tâm trạng Cổ Tiểu Nguyệt vô cùng .
Nghĩ đến còn hơn 2 tiếng nữa mới đến 10 giờ, Cổ Tiểu Nguyệt liền mua sổ . Chuyện nàng với Mẹ Cổ là hỏng sổ của Cổ Tiểu Mạn là thật. Chỉ điều, khi Cổ Tiểu Mạn trở về những trách nàng, mà còn vì chuyện Cổ Tiểu Nguyệt xuống nông thôn mà áy náy thôi.
Nhìn con đường so với sự phồn hoa của 10 năm vẻ đậm tình hơn, Cổ Tiểu Nguyệt vô cùng trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. Nàng ghi nhớ thật kỹ những đặc sắc của thời đại , trân trọng cuộc sống .
Cẩn thận né tránh từng chiếc xe đạp, Cổ Tiểu Nguyệt cửa hàng bách hóa. Nhìn những món hàng đa dạng trong cửa hàng, Cổ Tiểu Nguyệt tìm thấy khu bán văn phòng phẩm thẳng đến đó.
Trông coi quầy hàng ở khu văn phòng phẩm là một cô gái trẻ. Lúc , cô mặc đồng phục lao động, tết hai b.í.m tóc, kiên nhẫn lắng yêu cầu của khách hàng, mặt luôn nở nụ hiền hòa.
Cảm tình với cô bán hàng trẻ tuổi , Cổ Tiểu Nguyệt đợi vị khách hài lòng rời , liền mỉm tiến lên : “Chị ơi, em mua một cuốn sổ ạ,” xong, dùng tay chỉ một chồng vở kệ sách.
Cô bán hàng thấy một cô bé trẻ trung xinh đến mua đồ, còn lễ phép như , lập tức sáng mắt lên. Cười tươi với Cổ Tiểu Nguyệt: “Được, em gái chờ một lát, chị lấy cho em ngay!”
Cổ Tiểu Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, khi nhận cuốn sổ, Cổ Tiểu Nguyệt hỏi: “Chị ơi, hôm nay em chỉ mang theo tiền, phiếu, chị xem như ạ!”
Cô bán hàng Cổ Tiểu Nguyệt dễ thương, nhẹ nhàng : “Không em gái, văn phòng phẩm của chúng cần phiếu, chỉ cần mang đủ tiền là mua !”
Cổ Tiểu Nguyệt lập tức yên tâm, nở một nụ thật tươi, sảng khoái trả tiền. Cô bán hàng Cổ Tiểu Nguyệt cầm tiền lẻ, rời , trong mắt tràn đầy ý .
Mua xong sổ, Cổ Tiểu Nguyệt liền dự định đến đồn công an một chuyến. Dù cứu Cổ Tiểu Mạn, chỉ dựa một Cổ Tiểu Nguyệt là .
Dù thể cứu Cổ Tiểu Mạn, nhưng chừng còn nhiều vô tội khác sẽ tổn thương, nên cách nhất là nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát nhân dân.
Cổ Tiểu Nguyệt nhớ vụ náo loạn lúc …