Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 24: Thành Đôi
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:18:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Mạn Lệ : “Tiểu Nguyệt, ở nơi , chúng chính là một nhà, là bạn còn hơn cả chị em ruột. Sau chúng nương tựa mà sống, chỉ cần chúng bảo vệ yêu, bình an sống hết đời, tớ cảm thấy đó là hạnh phúc lớn nhất !”
Cổ Tiểu Nguyệt thể tin những lời sâu sắc như thốt từ miệng Văn Mạn Lệ, đây vẫn là cô bé ngây thơ mà quen ? Tình yêu thật là một thứ thần kỳ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi khiến một trưởng thành đến thế.
Cổ Tiểu Nguyệt xúc động cô em gái ngây thơ đáng yêu mắt, thầm nghĩ đời thật quá may mắn, chỉ thể bắt đầu với Lý Quang Hoa, mà còn một chị em như ở bên cạnh. Sau nhất định sẽ tràn đầy dũng khí, bất kể gian nan trắc trở nào, và cô , sẽ vượt qua khó khăn, còn sợ hãi gì nữa!
Hai chị em vui, kiên định bước về phía phòng khách nhà trưởng thôn, chờ đợi thử thách lao động sắp tới.
Lúc , Ngô Huy và Lý Quang Hoa cũng trò chuyện hợp ý. Văn Mạn Lệ và Cổ Tiểu Nguyệt hai hòa hợp, đều cảm thấy vui mừng khôn xiết, dù và chị em thích thể hợp cũng là một chuyện .
Lý Quang Hoa khi gặp Cổ Tiểu Nguyệt bình tĩnh hơn nhiều, nếu bỏ qua lòng bàn tay đang đổ mồ hôi của . Trưởng thôn bốn nam thanh nữ tú mắt, cảm thấy vô cùng mắt.
Ông ha hả với bốn : “Hôm nay, nhiệm vụ của các cháu là dọn dẹp mảnh đất hoang nhỏ ở phía đông thôn. Ba đứa mới tới các cháu học hỏi cho từ Tiểu Hoa T.ử nhé, khi trời tối sẽ đến kiểm tra thành quả lao động của các cháu!”
Thấy ba hăng hái gật đầu đồng ý, trưởng thôn hài lòng với Lý Quang Hoa: “Tiểu Hoa Tử, mấy đứa nó giao cho cháu đấy, cháu dạy dỗ chúng nó cho , nhưng cũng đừng để chúng nó mệt quá, cứ từ từ thôi, ?”
Sau khi mấy nam nữ thanh niên nhận lệnh rời , vợ trưởng thôn ha hả buôn chuyện: “Ông nó ơi, ông xem bốn đứa trẻ thật , xứng đôi bao. dám chắc, thằng Tiểu Hoa T.ử cuối cùng nhất định sẽ cưới cô Cổ . Thôn chúng sắp hỷ sự lớn , ha ha!” Trưởng thôn xong cũng gật đầu tán thưởng ngớt.
Văn Mạn Lệ kéo Ngô Huy phía , giữ một cách nhất định với Cổ Tiểu Nguyệt và Lý Quang Hoa. Cổ Tiểu Nguyệt hiểu rằng cô bạn đang tạo cơ hội cho và Lý Quang Hoa, trong lòng khỏi buồn .
Lý Quang Hoa bên cạnh , căng thẳng đến mức suýt nữa thì tay chân cùng một nhịp. Anh dám mặt Cổ Tiểu Nguyệt, sợ nhịn sẽ thất thố. trong lòng ở ngay bên cạnh, thật sự khống chế mà liếc Cổ Tiểu Nguyệt, mỗi chạm ánh mắt cô, Lý Quang Hoa căng thẳng dời .
Mấy như , Cổ Tiểu Nguyệt nhịn bật , tên ngốc thật đáng yêu. Lý Quang Hoa thấy phát hiện hành động nhỏ của , còn vui vẻ thành tiếng. Dù âm thanh du dương đến cực điểm, nhưng vẫn khỏi lúng túng.
Anh thật quá vô dụng, cứ rụt rè sợ sệt thế , chỉ tổ để ấn tượng cho , chẳng bằng cứ thẳng thắn bộc lộ tâm ý, sẽ cần che che giấu giấu nữa.
Lý Quang Hoa cố nén căng thẳng, đối diện với đôi mắt to đang khúc khích của Cổ Tiểu Nguyệt, chân thành : “Cô Cổ, thấy cô là khỏi chút căng thẳng, cô đừng để ý nhé!”
Cổ Tiểu Nguyệt ngọt ngào : “Anh Lý, cũng đừng gọi em là cô Cổ nữa, cứ gọi thẳng là Tiểu Nguyệt là !”
Lời lọt tai Lý Quang Hoa là một tín hiệu thành công, thể gọi là Tiểu Nguyệt, chẳng chứng tỏ cũng hảo cảm với ?
Ý thức tin , Lý Quang Hoa kích động thôi. Anh cô gái vẫn đang dịu dàng, dùng giọng điệu mà chính cũng tưởng tượng nổi sự dịu dàng đó mà : “Được, Tiểu Nguyệt, em thật là một cô gái . Em cũng đừng gọi là Lý nữa, gọi thẳng tên là .”
Cổ Tiểu Nguyệt tận hưởng sự dịu dàng của Lý Quang Hoa, đột nhiên tinh nghịch : “Vậy ạ, em gọi thẳng là Quang Hoa ca , dù cũng lớn hơn em, em cũng chỉ một chị, , cứ coi như trai em !”
Lý Quang Hoa nụ của Cổ Tiểu Nguyệt cho lóa mắt, Cổ Tiểu Nguyệt bảo trai cô, tâm trạng đúng là đổi như chong ch.óng, thất vọng với cô gái đang xa: “A, trai , nhưng mà …” Một chữ “” nửa ngày, mặt nghẹn đến đỏ bừng cũng câu tiếp theo.
Cổ Tiểu Nguyệt chính là thích bộ dạng ngốc nghếch của Lý Quang Hoa, cô giả vờ đau lòng : “Ây da, chẳng lẽ Quang Hoa ca thích em, trai em ?”
Lý Quang Hoa tính tình đơn thuần tất nhiên Cổ Tiểu Nguyệt đang cố ý trêu chọc , còn tưởng hiểu lầm trai cô mà đau lòng, vội vàng đến mức tay chân đặt . Chỉ căng thẳng với Cổ Tiểu Nguyệt: “Tiểu Nguyệt, ý đó, thích em, , ai, tạm thời trai em !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-24-thanh-doi.html.]
Cổ Tiểu Nguyệt hai chữ “tạm thời”, khỏi ha hả, thì thật thà cũng vài phần thông minh vặt! Nhìn gương mặt tươi rạng rỡ của Cổ Tiểu Nguyệt, Lý Quang Hoa cũng vui vẻ theo, dù hiểu tại cô gái lúc thì đau lòng, lúc vui vẻ như , nhưng chỉ cần Cổ Tiểu Nguyệt thể vui, gì cũng cam lòng.
Văn Mạn Lệ hai phía mật nồng nhiệt, Cổ Tiểu Nguyệt còn thường xuyên ha hả. Cô mà chút ghen tị, tại và Huy ở bên , cái gì cũng là chủ động. Tên ngốc , Văn Mạn Lệ bất mãn trừng mắt Ngô Huy bên cạnh một cái.
Ngô Huy đáng thương còn sai cái gì, phát hiện cô bạn gái nhỏ của hiểu vui, vội vàng hỏi: “Mạn Lệ, em , khỏe ở , là gì khiến em tức giận, em cho , nhất định sẽ sửa, em luôn vui vẻ!”
Ngô Huy vội vàng như ruồi đầu thế , Văn Mạn Lệ vô cớ cảm thấy một trận thỏa mãn, cô duyên một tiếng dựa bờ vai gầy mà rắn chắc của Ngô Huy, mang theo chút nũng nịu : “Người thấy Tiểu Nguyệt và Lý Quang Hoa hòa hợp như , chút hâm mộ thôi mà. Anh cái đồ ngốc , chuyện gì cũng để em chủ động, chút vui!”
Ngô Huy dịu dàng cô gái nhỏ đáng yêu như con sóc vai, tức thì cưng chiều : “Được, là sai , nhất định sẽ chủ động, ?” Nói xong liền hôn một cái lên vầng trán trắng nõn đầy đặn của cô gái nhỏ, khiến Văn Mạn Lệ một trận sảng khoái.
Hai cặp nam nữ thanh niên tình ý dạt dào, ngọt ngào đến mảnh đất hoang phía đông thôn mà trưởng thôn , bốn , đều hạnh phúc mỉm .
Cổ Tiểu Nguyệt mảnh đất hoang quen thuộc mắt, nhớ kiếp ngày đầu tiên đến thôn Miêu Thạch, cô cũng sắp xếp cỏ ở mảnh đất . Chỉ điều lúc đó chỉ cô là mới, dạy cô việc cũng Lý Quang Hoa trung hậu thật thà mắt, mà là tên bại hoại văn nhã Tôn Văn Quảng.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Tôn Văn Quảng sáng sớm dọn dẹp sạch sẽ, nghĩ hôm nay là ngày đầu tiên Cổ Tiểu Nguyệt việc, trưởng thôn chắc chắn sẽ cử một hướng dẫn. Mình nhân cơ hội , thể hiện thật mặt Cổ Tiểu Nguyệt, hy vọng thể xóa ảnh hưởng tồi tệ mà con tiện nhân Trần Tú Mai mang .
Tôn Văn Quảng khỏi cửa liền thấy cửa phòng Cổ Tiểu Nguyệt và khóa, còn tưởng vẫn dậy. Thấy trời sáng, Cổ Tiểu Nguyệt để ấn tượng cho trong thôn, Tôn Văn Quảng quyết định đ.á.n.h thức đang ngủ.
Hắn ngoài cửa phòng Cổ Tiểu Nguyệt, cẩn thận chỉnh trang phục mới gõ cửa, hy vọng khi mở cửa, ánh mắt đầu tiên thấy chính là hình tượng sạch sẽ, trai của .
Đáng tiếc, một phen hành động của là vô ích, sớm ngoài, căn bản trong phòng. Tôn Văn Quảng gõ mấy tiếng ai trả lời, ý thức thể đến nhà trưởng thôn, kịp oán trách ngoài quá muộn, liền vội vã chạy về phía nhà trưởng thôn.
Lúc , trưởng thôn đang ở nhà dọn dẹp chuẩn ngoài việc thì Tôn Văn Quảng thở hồng hộc chạy tới. Trưởng thôn đang lấy lạ, Tôn Văn Quảng mồ hôi đầy đầu : “Tiểu Tôn , cháu vội vã chạy đến thế, xảy chuyện gì ?”
Tôn Văn Quảng hít thở vài , vội vàng : “Trưởng thôn, Cổ Tiểu Nguyệt và đến nhà bác ạ, cháu còn nghĩ hôm nay thể dẫn họ việc!”
Trưởng thôn đối với trai hòa nhã vẫn hài lòng, ông ha hả : “Ồ, chúng nó đến sớm , bảo Tiểu Hoa T.ử dẫn chúng nó mảnh đất hoang phía đông thôn cỏ , cháu cần , cứ việc của !”
Lời còn dứt, trai mắt chạy như một làn khói, để trưởng thôn đó ngơ ngác. Vợ trưởng thôn từ trong phòng , thấy chồng bộ dạng mơ hồ, khỏi hỏi: “Ông nó ơi, ông , là ai đến, nhanh thế!”
Trưởng thôn liền kể sự việc, vợ trưởng thôn dù cũng là phụ nữ, cảm giác nhạy bén, bà buồn chồng : “Ai, gì mà hiểu, thằng tiểu Tôn chắc là để ý cô Cổ , chỗ cô gái , ai còn thèm ông già nhà ông nhảm nữa!”
Trưởng thôn vợ một câu nghẹn họng, sáng sớm cũng cãi , liền lẳng lặng cầm nông cụ, bực bội cửa.
Tôn Văn Quảng chạy một mạch đến phía đông thôn, quả nhiên thấy ngày đêm mong nhớ đang ở mảnh đất hoang. Tôn Văn Quảng trong lòng vui vẻ, chỉnh quần áo, kiểu tóc định tiến lên chào hỏi, nhưng đến gần , trai tuấn tú bên cạnh là ai, tại hai trông vui vẻ như .
Gương mặt tươi rạng rỡ của Cổ Tiểu Nguyệt cố nhiên mắt, nhưng khuôn mặt ngây ngô của đàn ông bên cạnh vô cùng ch.ói mắt. Lý Quang Hoa ý thức điều , với kinh nghiệm nhiều năm của , đây là xuất hiện đối thủ, hơn nữa còn là một đối thủ mạnh.