Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 13: Trái Tim Rung Động
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:18:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tiếng duyên như chuông bạc của Cổ Tiểu Nguyệt, Ngô Huy càng thêm ngượng ngùng thôi. Văn Mạn Lệ thu hết chuyện trong mắt liền vui.
Lần đầu tiên cô thiện cảm với một trai, mà trai phẩm đức năng lực như thế, cũng thể để thích khác . Cho dù là bạn của cũng , đàn ông nhắm trúng, nhất định tranh thủ tới tay.
Thực , Văn Mạn Lệ thật sự là lo xa . Cổ Tiểu Nguyệt đời sẽ bao giờ động tâm với bất kỳ đàn ông nào khác ngoài Lý Quang Hoa. Cô như là vì cảm thấy Ngô Huy thú vị, giống như em trai cô !
Ngô Huy cũng dám nghĩ nhiều, dù mới gặp Cổ Tiểu Nguyệt một , tuy rằng Cổ Tiểu Nguyệt cực kỳ xinh , cũng , nhưng cảm thấy vẫn thiết, cho nên ý nghĩ nam nữ !
Cổ Tiểu Nguyệt Văn Mạn Lệ dẩu cái miệng nhỏ, hai má phồng lên, liền cô bạn động lòng với Ngô Huy, hiện tại đang ghen đây mà!
Buồn Văn Mạn Lệ, Cổ Tiểu Nguyệt đảo mắt : “Mạn Lệ , hướng bên của tớ là ngược chiều tàu chạy, tớ chút ch.óng mặt, hai đứa đổi chỗ !” Nói xong liền nháy mắt với Văn Mạn Lệ!
Nhận tín hiệu của bạn , tâm trạng Văn Mạn Lệ lập tức chuyển từ âm u sang trời quang mây tạnh, toét miệng duyên : “Được thôi, Tiểu Nguyệt, qua bên , tớ say xe, ha ha!”
Ngô Huy hiển nhiên cũng cảm nhận sự nhiệt tình của Văn Mạn Lệ. Cậu lúc liếc thấy Văn Mạn Lệ cũng trắng trẻo, đáng yêu. Có một cô gái như thiện cảm với , trong lòng kích động thôi, chắc hẳn từng cô gái nào thích nhỉ!
Cười ngượng ngùng dậy nhường chỗ, cảm nhận cô gái nhỏ bên cạnh đang chằm chằm , Ngô Huy cảm thấy càng thêm luống cuống! Văn Mạn Lệ đắc ý bộ dạng mặt đỏ tim đập của Ngô Huy, điều chứng tỏ cũng cảm tình với !
Cổ Tiểu Nguyệt buồn Văn Mạn Lệ dùng nhu tình bắt nạt Ngô Huy - đứa trẻ da mặt mỏng , ho nhẹ một tiếng ghé tai Văn Mạn Lệ : “Mạn Lệ , hỏi xem nhà ở , đây là ? Cũng đừng để đến lúc xuống xe mới hối hận nha!”
Văn Mạn Lệ xong sốt ruột hỏi: “À, Ngô Huy, nhà ở thế? Anh định ? Chúng còn thể gặp ?”
Cổ Tiểu Nguyệt ngờ bạn của "mạnh bạo" như thế, Ngô Huy hận thể chui đầu xuống đất, thật sự là quá buồn !
Ngô Huy ngờ Văn Mạn Lệ nhiệt tình, trực tiếp như , nén sự ngượng ngùng trong lòng về phía Văn Mạn Lệ : “Nhà ở ngay cái huyện nhỏ mới lên xe , tham gia hoạt động xuống nông thôn, cô nương ? cũng thể gặp cô !” Nói xong giọng điệu cũng chút nỡ.
Văn Mạn Lệ ánh mắt trong veo mang theo vài tia lưu luyến của Ngô Huy, trong lòng đ.á.n.h trống liên hồi, chỉ cảm thấy nếu rõ ràng với , thì sẽ cảm giác bao giờ gặp nữa.
Văn Mạn Lệ chỉnh đốn thái độ, Ngô Huy nghiêm túc : “ tên là Văn Mạn Lệ, nhà ở thành phố A, cũng tham gia xuống nông thôn, là đến một nơi gọi là thôn Miêu Thạch ở Hà Nam! Còn , địa điểm xuống nông thôn của ở ? Mau cho !”
Ngô Huy sự thẳng thắn và nhiệt tình của Văn Mạn Lệ cảm động, cũng đem tình hình thực tế của một năm một mười kể .
Đợi khi Ngô Huy địa điểm xuống nông thôn của cũng là thôn Miêu Thạch, trái ngược với sự vui sướng tột độ của Văn Mạn Lệ, Cổ Tiểu Nguyệt suýt chút nữa nước miếng của chính sặc c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-13-trai-tim-rung-dong.html.]
Cô ho khan ngừng, trong lòng suy nghĩ: Đời rốt cuộc là , vì đổi lớn như thế? Kiếp từng Văn Mạn Lệ cũng thôn Miêu Thạch, vất vả lắm mới chấp nhận , hiện tại lòi một Ngô Huy cũng từng qua, vì vận mệnh trở nên kỳ quái như thế!
Văn Mạn Lệ nhẹ nhàng vỗ lưng Cổ Tiểu Nguyệt, sốt ruột : “Tiểu Nguyệt, , chứ, đừng tớ sợ nha!”
Cổ Tiểu Nguyệt thu tâm tình, đợi ho khan đỡ hơn chút liền an ủi: “Không , chỉ là sặc thôi, đừng lo lắng!”
Ngô Huy hai cô gái thiết như thế, trong lòng cũng tràn ngập niềm vui nhàn nhạt. Cậu một thời gian dài sẽ cùng sống chung với hai cô gái thiện lương đáng yêu như thế , đặc biệt là Văn Mạn Lệ thẳng thắn dũng cảm!
Đợi Cổ Tiểu Nguyệt khôi phục bình thường, Văn Mạn Lệ thở phào nhẹ nhõm. Đầu óc Cổ Tiểu Nguyệt hiện tại loạn, cô cần sắp xếp suy nghĩ, liền với Văn Mạn Lệ: “Mạn Lệ , đêm qua tớ kích động quá ngủ ngon, giờ buồn ngủ, hai cứ chuyện , tớ ngủ một lát nhé!” Nhìn Văn Mạn Lệ gật đầu, Cổ Tiểu Nguyệt liền nhắm mắt , hảo hảo ngẫm nghĩ xem tương lai !
Hiện tại sự tình biến hóa lớn như thế, cuộc sống ở thôn Miêu Thạch nhất định giống như kế hoạch ban đầu của cô, cô cần suy xét kỹ xem nên thế nào!
Bất quá cẩn thận nghĩ , tình huống hiện tại hẳn là hơn kiếp nhiều chứ! Có Văn Mạn Lệ cô nương đáng yêu bồi bên cạnh, nhất định sẽ cô đơn. Lại thêm một Ngô Huy dũng cảm chính nghĩa, như ở thôn Miêu Thạch càng thêm cảm giác an , bao giờ cần sợ cặp đôi tra nam tiện nữ Tôn Văn Quảng và Trần Tú Mai nữa!
Nói cũng , mặc kệ sự tình biến hóa thế nào, chỉ cần tên ngốc còn ở đó, còn cần lo lắng cái gì ! Chỉ cần ở bên sống thật , chuyện khác cần gì lo lắng chứ!
Nghĩ thông suốt, tâm trạng Cổ Tiểu Nguyệt lên, cả đều nhẹ nhõm hơn nhiều. Trong tiếng trò chuyện tình ý miên man của Văn Mạn Lệ và Ngô Huy, cô thế mà thật sự dần dần chìm giấc ngủ!
Nhìn khuôn mặt thanh tú ngượng ngùng của Ngô Huy, bạn bên cạnh, Văn Mạn Lệ vô cùng may mắn vì đưa quyết định xuống nông thôn . Nếu vì thế, cô thể gặp Ngô Huy? Một đàn ông như nếu bỏ lỡ, cả đời liệu còn thể gặp một khác tâm đầu ý hợp, chung tình với , thật sự khó !
Cảm tạ ông trời an bài vận mệnh cho ! Văn Mạn Lệ mang theo tràn đầy hạnh phúc cùng Ngô Huy vui vẻ trò chuyện. Ngô Huy cũng may mắn vì gặp một cô gái đáng yêu, bụng như , trong lòng đối với ông trời cũng tràn đầy cảm kích.
Ba mang theo hy vọng về tương lai, vô cùng dũng khí để đối mặt với mưa gió sắp tới. Chỉ cần yêu thương ở bên cạnh, nghịch cảnh nào cũng sẽ còn đáng sợ!
Xe lửa đến một trạm dừng, Cổ Tiểu Nguyệt trong một cú xóc nảy đột ngột mà tỉnh . Cô ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy giấc ngủ thật ngon lành!
Nhìn tình cảm của Ngô Huy và Văn Mạn Lệ tiến triển thần tốc, trong lòng cô cũng tự đáy lòng vui cho bạn . Người cả đời thể gặp thật lòng thích là chuyện dễ dàng, càng khó hơn chính là, thích đồng thời cũng ái mộ !
Đang đắm chìm trong bầu khí ngọt ngào, Văn Mạn Lệ cảm nhận ánh mắt của Cổ Tiểu Nguyệt. Thấy bạn tỉnh, Văn Mạn Lệ : “Tiểu Nguyệt, rốt cuộc cũng tỉnh ! Cậu ngủ qua ba trạm đấy, qua hai trạm nữa là chúng đến nơi !”