Trọng Sinh 1973: Cuộc Sống Ngọt Ngào Ở Thập Niên 70 - Chương 12: Tiểu Mãnh Nam Và Tiểu Manh Nam
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:18:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lư Hạo cho rằng cái tên nhãi ranh bắt mắt cạnh giai nhân là một con gà mờ, nghĩ mở miệng, chắc chắn sẽ sợ đến tè quần mà nhường chỗ cho !
ai ngờ cái tên yếu nhớt đó giáng cho một cái tát vang dội, tuy đ.á.n.h thật, nhưng vẫn khiến tức đến đỏ mặt tía tai.
Lư Hạo lạnh : “Huynh , đừng rượu mời uống uống rượu phạt. Ông đây chịu chỗ của mày là cất nhắc mày, mày nếu điều thì nhanh nhẹn cút cho tao, bằng , ông đây sẽ cho mày tại hoa hồng!”
Cổ Tiểu Nguyệt thấy bộ dạng lưu manh của Lư Hạo, trong lòng tức đến bật , lẳng lặng quan sát xem trai sẽ phản ứng thế nào!
Quả nhiên, trai cô thất vọng. Chỉ thấy dậy, lời lẽ chính đáng : “Vị đại ca , mời chú ý lời ! Nơi vốn là chỗ của , xin đừng vô cớ gây rối!”
Cổ Tiểu Nguyệt và Văn Mạn Lệ ảnh gầy yếu của trai thể những lời mạnh mẽ như , nháy mắt liền cảm thấy bóng dáng cao lớn hơn ít.
Lư Hạo lúc tức đến run tay, cuồng dại vài tiếng, liền vung nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h khuôn mặt gầy gò của trai ! Cổ Tiểu Nguyệt và Văn Mạn Lệ đều hét lên một tiếng! Cổ Tiểu Nguyệt hô to: “Sao thể tùy tiện đ.á.n.h , mau giúp đỡ với!”
Hành khách xung quanh thấy đều định tiến lên ngăn cản Lư Hạo! trai đợi tay, ngay khi nắm đ.ấ.m của Lư Hạo sắp chạm mũi , nhanh như chớp đưa một tay bắt lấy cổ tay Lư Hạo.
Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, khi bắt Lư Hạo, trai dùng một chút lực liền bẻ quặt tay Lư Hạo , khiến thể động đậy! Mọi đều sững sờ! Không ngờ thể gầy yếu như sức mạnh nhỏ, qua cứ như là từng luyện võ!
Đôi mắt Văn Mạn Lệ lấp lánh chằm chằm trai, mặt đầy phấn hồng, mắt b.ắ.n tia lửa tình!
Chính bản Lư Hạo cũng phản ứng kịp chuyện gì xảy , tay tên gà mờ khống chế! Hắn điên cuồng hét: “Mau thả tao , cái thằng yếu nhớt , mày chọc ông đây thì cứ chờ c.h.ế.t !”
Chàng trai vẻ mặt bình tĩnh : “Anh vô cớ gây rối, động tay động chân là đúng, bất cứ ai cũng quyền ngăn cản ! Anh nếu báo thù cứ tìm bất cứ lúc nào, tên là Ngô Huy! Anh nhớ kỹ!” Nói xong liền hung hăng đẩy Lư Hạo !
Lư Hạo đẩy ngã sấp xuống sàn, nhanh ch.óng dậy, đằng đằng sát khí móc con d.a.o nhỏ lao về phía trai tên Ngô Huy! Cả toa tàu thấy Lư Hạo rút d.a.o đều hoảng loạn, hô to bảo dừng tay!
Máu nóng dồn lên não, chỉ cảm thấy Ngô Huy phá hỏng chuyện của , mất mặt giai nhân, Lư Hạo chịu , bất chấp tất cả đ.â.m về phía Ngô Huy!
Cổ Tiểu Nguyệt kinh hoàng hô lớn: “Ngô Huy mau tránh ! Mọi mau gọi cảnh sát tới !” Văn Mạn Lệ cũng sợ đến hoa dung thất sắc, lo lắng thôi cho Ngô Huy!
Tuy rằng gọi cảnh sát đường sắt, nhưng cách giữa Lư Hạo và Ngô Huy quá gần, mũi d.a.o ở ngay sát Ngô Huy đến một centimet!
Người trong cuộc là Ngô Huy phản ứng bình tĩnh, chút hoang mang né tránh mũi d.a.o sắp đ.â.m , tung một cước đá ngã Lư Hạo, đó dẫm c.h.ặ.t lên tay cầm d.a.o của , xổm xuống đè : “Chỉ vì chút chuyện nhỏ như mà liền động d.a.o, trong mắt còn pháp luật !”
Thân thể khóa c.h.ặ.t, tay cũng dẫm đau điếng, Lư Hạo đỏ mặt nghiến răng nghiến lợi : “Mau thả tao ! Bằng tao cho mày sống qua nổi ngày mai!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-1973-cuoc-song-ngot-ngao-o-thap-nien-70/chuong-12-tieu-manh-nam-va-tieu-manh-nam.html.]
Lúc , cảnh sát đường sắt vội vàng chạy tới, dọc đường kể tình hình. Hiện tại, chính tai lời đe dọa cuồng vọng của Lư Hạo, hai lời liền móc còng tay còng Lư Hạo .
Tất cả diễn trôi chảy như nước chảy mây trôi, cảnh sát giao Lư Hạo cho viên cảnh sát trẻ phía áp giải . Lư Hạo giãy giụa mắng: “Thằng ranh con, mày chờ đó cho tao, tao sẽ tha cho mày! Mỹ nhân, em chờ !”
Một câu "mỹ nhân" Cổ Tiểu Nguyệt ghê tởm thôi, cảm thấy nổi da gà! Viên cảnh sát với Ngô Huy: “Chàng trai khá lắm, xem thủ của chắc là từng ở trong quân đội !”
Ngô Huy ngượng ngùng : “Vâng, mới giải ngũ lâu!” Vừa còn chính nghĩa lẫm liệt, một bộ dáng hùng bản sắc, hiện tại phong cách đột ngột đổi, biến thành một nam sinh nội tâm hổ, đều khỏi ngã ngửa!
Cổ Tiểu Nguyệt mà buồn , viên cảnh sát xong ha hả vỗ vai Ngô Huy: “ ngay mà, trai thật tồi! Thân thủ như , tiếp tục phát triển trong quân đội?”
Ngô Huy hàm hậu giải thích: “Cảm ơn quá khen. Lúc nhập ngũ cũng cống hiến cả đời cho đất nước. Chỉ là cách đây lâu trong một huấn luyện đột nhiên ngất xỉu, bệnh viện kiểm tra mắc chứng suy nhược thần kinh bẩm sinh. Bệnh tuy ảnh hưởng sinh hoạt bình thường, nhưng thích hợp tiếp tục ở quân đội, nên xuất ngũ về quê!”
Viên cảnh sát cảm thán một tiếng: “Mầm non như , thật sự là đáng tiếc! Bất quá, trai , năng lực, phẩm đức , vô luận ở cũng sẽ tiền đồ!”
Ngô Huy khen đến đỏ mặt, ngượng ngùng : “Đa tạ khích lệ, tuy rằng xuất ngũ, nhưng tâm nguyện cống hiến vì quốc gia đổi! Lần về nhà xong, liền xin xuống nông thôn rèn luyện, góp một phần sức lực cho sự nghiệp xây dựng tổ quốc!”
Nói đến đây, gương mặt trẻ tuổi của Ngô Huy tràn đầy vẻ hướng tới, đôi mắt quá lớn nhưng sáng ngời, cả như mạ lên một tầng hào quang thánh khiết!
Viên cảnh sát kìm to vỗ vai Ngô Huy, lớn tiếng : “Tốt, trai, quả nhiên lầm ! Nhân dân nước đều là , chỉ cần mỗi đều giống như , đất nước chúng sẽ ngày càng phú cường, ngày càng huy hoàng!”
Ngô Huy xong kích động : “Vâng, tràn đầy niềm tin đất nước chúng , chỉ cần chúng chịu nỗ lực, mỗi đều thể cuộc sống , quốc gia cũng sẽ giàu mạnh!”
Viên cảnh sát mang theo tiếng hài lòng rời , cả toa tàu đều tán thưởng thanh niên nhiệt huyết Ngô Huy! Bình tĩnh sự việc, Ngô Huy trở về là nam sinh nội tâm, dễ hổ.
Lúc , mặt đầy ngượng ngùng xuống bên cạnh Cổ Tiểu Nguyệt! Chờ thấy Cổ Tiểu Nguyệt và Văn Mạn Lệ đều đang ngọt ngào với , sắc mặt lập tức đỏ bừng, chọc cho hai cô gái càng vui vẻ hơn!
Cười một trận xong, Cổ Tiểu Nguyệt cảm thấy lòng giúp , hơn nữa là một thanh niên nhiệt huyết như , trêu chọc thế chút phép.
Cô cố nín , mang theo nụ bình thường với Ngô Huy: “Chào , cảm ơn giúp . Anh tên là Ngô Huy đúng ? là Cổ Tiểu Nguyệt, vui quen !”
Ngô Huy ngờ Cổ Tiểu Nguyệt sẽ bắt chuyện với , từ nhỏ ít tiếp xúc với con gái, đặc biệt là những cô gái xinh như Cổ Tiểu Nguyệt và Văn Mạn Lệ. Cậu đôi mắt to sáng ngời linh động của Cổ Tiểu Nguyệt, ấp úng lời, chỉ đỏ mặt!
Cổ Tiểu Nguyệt nhịn phì !