Trang Tuyết Lân bình thản :
“Chỉ là ông thuận mắt thôi.”
Đỗ Tiên trợn mắt. Một lạnh lùng như tảng băng mà cũng cảm xúc “ thuận mắt” ?
Anh còn định hỏi tiếp thì Trang Tuyết Lân nhắc nhở:
“Sắp tới , chú ý cảnh giới.”
…
Trong khách sạn.
Từ khi hơn chục con xác sống b.ắ.n hạ trong chớp mắt, bên ngoài khách sạn trở nên yên tĩnh hẳn.
Có lẽ vì xác xác sống quá nhiều, mùi thối rữa nồng nặc, ngược che lấp mùi , nên suốt một thời gian dài xác sống nào tiến gần nữa.
Mọi nhẹ nhõm cầm cự đến trưa.
Các đầu bếp trong bếp vội vàng nấu một bữa trưa nóng hổi để đãi .
Những tham gia việc, hỗ trợ dọn dẹp hoặc canh gác chia khẩu phần nhiều hơn. Còn những đóng góp gì thì chỉ nhận một nửa khẩu phần của bữa ăn bình thường.
Cố Thu, Đổng Kính, quản lý và vài nòng cốt cùng một bàn.
Quản lý ăn tính toán:
“Nguyên liệu trong bếp nhiều. Hiện tại chúng một trăm ba mươi sáu , một trăm ba mươi sáu cái miệng, ngày ba bữa. Tính kỹ thì chỉ đủ ăn hai ngày rưỡi.”
“Hai ngày rưỡi cũng .” Đổng Kính . “Đợi mưa dừng, phần lớn chắc sẽ ở khách sạn nữa.”
Anh Cố Thu:
“Đến lúc đó cô dự định gì?”
Cố Thu ăn xong miếng cuối cùng, lấy khăn giấy lau miệng uống một ngụm nước.
“ sẽ rời .”
Quản lý hỏi:
“Cô định về quê ? huyện Tây Vũ cách đây qua cả một thành phố nữa. Với tình hình bây giờ, cô về ?”
Cố Thu :
“Cứ thử xem.”
Cô tự tin về chuyện trở về. Chỉ là đường khó khăn hơn một chút, cùng lắm thì thêm vài ngày.
Quản lý chút thất vọng. Ông cũng nhớ nhà, nhưng nhà ông ở nơi khác, còn xa hơn cả huyện Tây Vũ. Với tình hình hiện tại, ông còn thể về nhà ?
Đổng Kính an ủi:
“Bây giờ chúng liên lạc với bên ngoài, nhưng chắc chắn nhà nước đang hành động . Đợi mưa đen kết thúc, cứ theo sắp xếp của nhà nước là .”
Anh là tuyệt đối tin tưởng quốc gia và chính quyền, đối với tương lai vẫn tràn đầy hy vọng.
Quản lý tuy vẫn lo lắng, nhưng cũng sự kiên định của ảnh hưởng, liền lấy tinh thần, tiếp tục ăn hết phần cơm của , để phí một hạt gạo nào.
Sau khi ăn xong, Cố Thu về phòng nghỉ.
Khóa điện t.ử của phòng cũng hỏng, cô trực tiếp phá cửa , đó treo khóa an và cài chốt.
Chậu hoa cô vẫn luôn ôm trong tay đặt xuống. Khi mở tấm phủ , cây nhân sâm bên trong mọc lên.
Trên đỉnh cây mọc một chiếc lá, mà chiếc lá ba lá nhỏ. Ba lá nhỏ thường gọi là “tam hoa”, là dấu hiệu của nhân sâm một năm tuổi.
Con thỏ nhỏ đang chậu hoa, ngay lớp đất cạnh cây nhân sâm.
Cả nó duỗi dài , trông giống như một chiếc khăn quàng lông màu hồng xanh phủ quanh chậu hoa, bao quanh cây nhân sâm ở giữa.
Nó ngủ ngon lành.
Hai chiếc tai lớn như cái chăn phủ lên hai má. Cái miệng ba cánh hồng hồng thỉnh thoảng mấp máy, chiếc lưỡi nhỏ l.i.ế.m l.i.ế.m như đang ăn món gì ngon lắm.
Trong mắt Cố Thu tràn đầy ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-89-nguoi-cu-tim-den-khach-san.html.]
Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.
Cô chọc nhẹ nó. chỉ chọc một lớp lông dày, ngón tay lún nửa đốt mới chạm đến thịt.
Cô khẽ nheo mắt.
Trong lòng nghĩ bao giờ Cố Chính Đức mới khỏi nhà tù. Nếu ba ngày nữa ông vẫn , cô vẫn tự tìm đến.
Buổi chiều, cửa khách sạn vẫn khá yên tĩnh.
Tuy vài con xác sống xuất hiện, nhưng đều tiêu diệt từng con một.
Một vài quá lo lắng cho tình hình gia đình, nhiều do dự cuối cùng vẫn quyết định rời khách sạn.
Phía khách sạn chuẩn cho họ một phần đồ ăn, nước uống và một chiếc ô. Nhiều hơn thì thể cho nữa.
Sau đó họ lặng lẽ tiễn cửa.
Trời dần tối.
Những ở tòa nhà đối diện lẽ phát hiện khách sạn khá an . Bao nhiêu xác sống tới cũng g.i.ế.c ngay cửa.
Vì khi trời gần tối, hơn mười cùng kéo sang.
“Xin các cho chúng với! Tòa nhà bên nhiều xác sống, chúng đập cửa ầm ầm trong nhà , đáng sợ lắm!”
Đổng Kính cuối cùng vẫn nỡ từ chối nhiều như .
Anh kéo cửa cuốn lên cho họ .
mỗi đều kiểm tra và đăng ký. Nếu xác sống c.ắ.n thì . Nếu từng dính mưa thì khai báo thật, đó sẽ sắp xếp cách ly.
Bên còn đăng ký xong thì bên xuất hiện thêm một nhóm .
Lần đông đến năm sáu chục .
Phần lớn đều là đàn ông khỏe mạnh, khí thế thấy dễ đối phó.
Quan trọng hơn là… trong tay họ s.ú.n.g.
Đổng Kính lập tức dẫn chặn ở cửa:
“Khách sạn còn nhiều phòng như . Các đông thế thì nên tìm chỗ khác .”
Tên đàn ông lực lưỡng cầm đầu khẩy:
“Sao mấy mà chúng ? Các coi thường chúng ? Ông đây thích chỗ ! Tránh !”
Một đàn ông khác vội vàng bước hòa giải:
“Anh Lý, Lý, đều là văn minh, chuyện t.ử tế .”
Người đàn ông trông kỳ lạ.
Ông và một phụ nữ còng tay bằng cùng một chiếc còng, hai sát . Một động thì cũng động theo.
Anh Lý khá nể mặt ông :
“Vậy ông xử lý .”
Cố Chính Đức kéo nhẹ phụ nữ bên cạnh.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên.
Đổng Kính lập tức nhận gương mặt quen thuộc.
Cung Ôn Như mỉm :
“Là đây. nhớ là bảo vệ ở đây đúng ? Chắc còn nhớ chứ?”
“ là khách quen của khách sạn các . Sáng nay rời . Phòng suite tầng thượng của các còn nhà họ Cung chúng thuê lâu dài.”
“Bây giờ ở , các chắc thể từ chối chứ?”
Sắc mặt Đổng Kính lập tức trở nên khó coi.
…