Cố Thu cầm chiếc hộp trở về phòng. Khi mở xem, bên trong là một hộp t.h.u.ố.c mỡ kèm theo tờ hướng dẫn, dùng để tiêu sưng tan bầm.
Thực Cố Thu cần thứ . Chỉ cần dùng linh khí là cô thể tự tan bầm cho .
tấm lòng của một xa lạ như vẫn đáng quý.
Cô ngả chiếc giường lớn phía . Lúc hơn một giờ sáng, chuyện cũng gần như rõ ràng. Nếu bây giờ lập tức về huyện Tây Vũ thì tuy vội vàng, nhưng cũng .
vì thứ vẫn sáng tỏ, cô do dự một lúc quyết định tạm thời về.
Cũng giống như những gì cô từng với Liễu Hoành Phú.
Khi cô sẵn sàng nhẫn nhịn, bất kể đối xử thế nào cô cũng chịu . một khi cô nhịn nữa, cô sẽ đòi gấp bội.
Đối với Cố Chính Đức cũng .
Khi cô còn kỳ vọng ông , cô thậm chí chấp nhận sống như một kẻ hèn nhát trong ảo tưởng. bây giờ cô còn kỳ vọng nữa, những kỳ vọng khi phản phệ cũng trở nên điên cuồng.
Chẳng lẽ cứ để Cố Chính Đức và phụ nữ giống như kiếp , tạo nên một “giai thoại”, trở thành khác ?
Cô cam tâm.
Sau khi quyết định xong, Cố Thu khẽ thở một .
Cô chỉnh bản một chút xuống tầng hỏi nhân viên lễ tân xem Trang phu nhân đang ở phòng nào.
Nhân viên lễ tân tiết lộ.
Cố Thu :
“Vị phu nhân đó gửi t.h.u.ố.c mỡ cho , cảm ơn bà .”
họ vẫn thể tiết lộ thông tin khách hàng.
Cố Thu đành chịu. Khách sạn lớn như , chẳng lẽ cô gõ từng phòng một ?
Cuối cùng cô :
“Vậy một thứ, các cô thể giúp chuyển cho bà ? Gửi ngay bây giờ.”
Nhân viên lễ tân đồng ý.
Cố Thu liền mở điện thoại, lấy ảnh chụp màn hình thông báo về ngày tận thế, dùng máy in của khách sạn in .
Nhân viên lễ tân thấy nội dung thì bật .
“Cô còn tin cái ?”
Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.
Cố Thu tỏ vẻ bình thường.
“Đây là cách ở huyện Tây Vũ của chúng . Người bên đó đều tin chuyện , nhà nào cũng dán một tờ giấy như . Nửa tháng bắt đầu chuẩn cho ngày tận thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-68-quyet-dinh-moi-cua-co-thu.html.]
Các cô lễ tân , đều cảm thấy vô cùng hoang đường, giống như đang một câu chuyện về một nhóm ngu .
Cố Thu cũng mặc kệ họ nghĩ gì, chỉ yêu cầu họ lập tức mang tờ giấy đó lên.
Một lúc , nhân viên lễ tân xuống rằng tờ giấy chuyển lên, bên cũng nhờ chuyển lời cảm ơn, nhưng cũng chỉ .
Cố Thu rằng để khác tin ngày tận thế sắp đến là chuyện khó.
Ngay cả ở huyện Tây Vũ, nếu những chuyện xảy đó nền, họ cũng sẽ tin.
Thôi kệ .
Cô nhắc nhở một câu như , coi như đáp việc tặng t.h.u.ố.c mỡ, và cũng vì đàn ông những la lên chuyện cô đ.á.n.h mà còn giúp cô kéo Cung Hành .
Còn tác dụng bao nhiêu thì tùy thôi.
Không vì đàn ông kỳ lạ phân tâm . Ban đầu cô nghĩ tối nay sẽ đau khổ và tức giận đến mức ngủ .
sự thật là tối hôm đó cô ngủ ngon.
Cả đêm mộng mị. Khi tỉnh dậy thì trời sáng hẳn.
Cô đồng hồ, tám giờ .
Cố Thu kéo rèm cửa , thế giới bên ngoài, đột nhiên cảm thấy như tái sinh.
Cô lời tạm biệt với quá khứ.
Từ hôm nay trở , cô còn , cũng còn cha nữa.
Cô khẽ chạm con thỏ nhỏ mới thức dậy, :
“Thỏ con, chị đặt tên cho nhé?”
Con thỏ dụi dụi mắt, cô với ánh mắt còn ngái ngủ.
Cố Thu :
“Chị gặp em mùa đông, gọi em là Đông Đông nhé? Chị là Thu Thu, em là Đông Đông. Sau chúng sống cùng cho . Em gì, chị cũng sẽ cố gắng giúp đạt .”
Điều kiện là… mãi mãi đừng phản bội , đừng tổn thương .
Sau đó cô xuống tầng hỏi lễ tân.
Nhân viên rằng đoàn của Trang phu nhân rời , còn phụ nữ tương lai sẽ trở thành vợ của Cố Chính Đức cùng con gái bà cũng rời khách sạn.
Còn về Cung Hành thì ai .
Mọi chỉ đoán rằng lẽ rời từ tối hôm qua .