Trồng rau trên sân thượng trong thời kỳ tận thế - Chương 59: Mặt dây chuyền năm xưa

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:43:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một chiếc mặt dây chuyền khảm vàng ngọc, buộc bằng sợi dây đỏ đeo cổ. Phần vàng khảm miếng ngọc tạo hình thành một con rắn nhỏ mập mạp, thè lưỡi trông ngộ nghĩnh đáng yêu.

Cố Thu ấn tượng vô cùng sâu sắc với chiếc mặt dây chuyền .

Năm đó là năm Olympic, Cố Thu đặc biệt thích những tấm huy chương khảm vàng ngọc, nên cũng một chiếc mặt dây chuyền khảm vàng ngọc để đeo cổ. Cha cô sẽ cho cô một chiếc. Cô tuổi Tỵ nhưng sợ rắn, vì tự vẽ một con rắn nhỏ tròn trịa mập mạp, rằng nếu theo hình thì cô sẽ còn sợ nữa.

Sau đó chiếc mặt dây chuyền mang về nhà, cô thích, nhưng cha cô đợi đến ngày sinh nhật mới tặng. Vì thế Cố Thu vô cùng mong chờ ngày sinh nhật của .

đến đúng ngày sinh nhật, cha cô rằng chiếc mặt dây chuyền rơi mất. Ông mua cho cô một chiếc mặt dây chuyền vàng hình rắn bán sẵn trong tiệm, kiểu dáng vô cùng xí. Khi đó cô lâu.

Không ngờ hơn mười năm , chiếc mặt dây chuyền từng là “ đ.á.n.h mất” xuất hiện cổ của một cô gái khác. Mà cô gái , trong tương lai sẽ trở thành con gái của cha cô!

Trong đầu Cố Thu chợt choáng váng, tức giận đến mức gần như run lên.

chằm chằm gương mặt của Cung Tĩnh Hàm, cố tìm đó dấu vết của cha để chứng thực suy đoán trong lòng.

Cố Thu trả lời, nhưng Cung Tĩnh Hàm tự nhận .

“Á, là thỏ con ! Lần đầu tiên em thấy một con thỏ đeo găng tay trắng như , đáng yêu quá!”

Cố Thu.

“Em thể sờ nó một chút ?”

Tuy là hỏi, nhưng tay cô vươn .

Cố Thu lập tức rút con thỏ , tránh khỏi bàn tay đó, gần như nghiến răng hai chữ:

“Không !”

Cung Tĩnh Hàm sững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-59-mat-day-chuyen-nam-xua.html.]

Dường như từ tới giờ cô từng ai từ chối, trong chốc lát ngơ ngác.

Cung Ôn Như bước tới, thấy biểu cảm của con gái thì chút đau lòng, liền với Cố Thu:

“Cô gái , con gái chỉ sờ thú cưng của cô một chút thôi, ác ý , cô cứ để con bé sờ một cái .”

Cố Thu phụ nữ cho là dịu dàng hiểu chuyện mặt, khẽ cong khóe miệng:

“Không ác ý thì cho sờ ? thấy gương mặt bà cũng khá đấy, là để sờ thử một chút? Yên tâm, cũng ác ý.”

Lần đến lượt Cung Ôn Như sững sờ. Khi kịp phản ứng thì trong lòng hổ tức giận.

Cung Tĩnh Hàm thấy như , lập tức nổi giận:

“Chị chuyện kiểu gì thế? Có giáo d.ụ.c ? chỉ sờ con thỏ của chị thôi, cho thì thôi, còn sỉ nhục . Người lớn nhà chị từng dạy chị cách chuyện với trưởng bối ?”

Giọng cô trong vang, khiến trong đại sảnh đều sang .

Cố Thu để ý tới những ánh mắt đó, lạnh lùng đáp:

“Thứ nhất, con thỏ là của , mà quen em. cho em sờ là chuyện đương nhiên, là keo kiệt.

Thứ hai, em chuyện khiến khác khó chịu. Bà thì nên chuẩn tinh thần đáp trả.

Thứ ba, cứ lớn tuổi hơn thể trưởng bối của .”

hai họ, lạnh:

“Các là cái gì chứ? Muốn nhận họ hàng với ? Các xứng ?”

Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.

 

Loading...