Trong vài ngày tiếp theo, Cố Thu ở nhà trồng rau, mỗi ngày ngoài một để mua thêm những thứ còn thiếu.
Hệ thống tưới nước tự động cô cũng mua một bộ, lắp ban công.
Tiền trong thẻ cứ dần dần vơi .
Đến ngày 2 tháng 1, gần như thứ cần thiết đều chuẩn xong, trong thẻ chỉ còn hơn mười nghìn.
Cố Thu rút hết .
Trong tận thế, tiền gần như chẳng khác gì giấy vụn, nhưng đôi khi vẫn thể dùng . Giữ một ít tiền mặt cũng chuyện .
Còn việc trồng rau, cô bàn với con thỏ.
Sau thể trồng rau sân thượng, lúc đó nó cần phóng thích linh khí. Chỉ khi trồng trong nhà nó mới phóng thích linh khí, để rau sân thượng phát triển theo trạng thái tự nhiên bình thường nhất.
Con thỏ đồng ý.
Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.
Để bù cho nó, Cố Thu dùng gỗ đóng nhiều giá dài, đặt lên đó những máng trồng rau dài. Hai ban công tận dụng tối đa gian, thậm chí khu vực tập thể d.ụ.c cũng dời một nửa để trồng cây.
Ban công phía nam trồng rau củ và trái cây.
Ban công phía bắc trồng d.ư.ợ.c liệu.
Khu tập thể d.ụ.c trồng cây nhỏ.
Cả căn nhà dần dần bao quanh bởi cây cối.
Cô phát hiện con thỏ nhỏ hề kén ăn. Chỉ cần là thực vật mọc trong đất thì nó đều thể “ăn”.
nếu bản cây đó chất lượng hơn, thì đối với nó sẽ ngon hơn một chút.
Tuy nhiên những loại cây đó phát triển chậm hơn, giống như lấy chất lượng chứ lượng.
Vì thế rau củ và trái cây dùng để lấy lượng.
Còn d.ư.ợ.c liệu và cây nhỏ dùng để lấy chất lượng.
Con thỏ nhỏ mỗi ngày ăn chỗ một ít, chỗ một ít, đổi khẩu vị, vô cùng vui vẻ.
Tối ngày 2 tháng 1, khi ăn xong bữa tối, Cố Thu kiểm tra một vòng trong nhà.
Mọi thứ đều .
Nước cũng dự trữ khá nhiều.
Cố Thu đóng c.h.ặ.t cửa và cửa sổ, trong phòng khách lau những con d.a.o găm mà cô mua mạng.
Con thỏ nhỏ dường như cũng sắp chuyện gì xảy , nên ngoan ngoãn ở bên cạnh cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-54-chuan-bi-truoc-ngay-tan-the.html.]
Cố Thu lau d.a.o một lúc bắt đầu thất thần.
Động tác trong tay dần dừng .
Trên mặt cô lộ vẻ do dự.
Im lặng một hồi lâu, cô mới :
“Thỏ nhỏ, chị vẫn một chuyến.”
Con thỏ ngẩng đầu cô.
Cố Thu sàn nhà sạch bóng phía , trong ánh mắt lộ một sự cố chấp.
“Chị chỉ một thôi. Chị sẽ gì cả, cũng xuất hiện. Chỉ cần thấy ông cuối cùng bình an là , chị sẽ lập tức rời .”
“Nếu chị , chị sẽ day dứt cả đời. Sống trong căn nhà ông để cho chị, chị cũng sẽ yên lòng.”
“Lần coi như là một sự kết thúc, ?”
Cô cúi đầu con thỏ.
Ánh mắt chút buồn bã, nhưng đồng thời cũng vô cùng kiên định, còn mang theo một sự dũng cảm gần như quyết liệt.
“Hơn nữa, chị cũng tận mắt xem… rốt cuộc ông từng nghĩ đến việc về tìm chị .”
Nếu đối phương thật sự quan tâm đến cô, cô cũng sẽ còn mong chờ gì nữa.
Cô biến thành một kẻ ăn xin tình thương của cha.
Người trân trọng cô, dù là cha ruột thịt, cô cũng sẽ lưu luyến.
Con thỏ nhỏ từ tư thế bò chậm rãi dậy, ngẩng đầu cô nghiêm túc. Trong đôi mắt đen láy của nó chỉ phản chiếu hình ảnh của cô.
Sau đó nó khẽ kêu một tiếng.
Chít chít.
Muốn thì thôi.
Cố Thu quyết định, liền thể yên nữa.
Cô dậy phòng đồ, một bộ quần áo khác, lấy từ trong tủ một chiếc ba lô du lịch màu đen lớn.
Đây là chiếc ba lô mà mấy ngày nay cô chuẩn sẵn.
Phòng khi cần thiết, chỉ cần xách lên là thể lập tức rời .
Bên trong là những vật dụng cần thiết khi ngoài.