Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Thu còn kịp xem thì Trần Á Lan gọi tới:
“Cố Thu, con bé c.h.ế.t tiệt , mày ? Điện thoại cũng ! Có ở trường mày bắt nạt Nhan Nhan ? Mau về nhà ngay! Chú Liễu của mày tức đến mức nào …”
Cố Thu hết bấm tắt, bật chế độ máy bay, yên tĩnh sạc pin.
Khi pin lên hơn 20%, cô rút điện thoại , đến cửa hàng điện thoại mua một chiếc hơn một nghìn tệ.
Sau đó cô chuyển bộ ảnh và video liên quan đến Liễu Nhược Nhan từ điện thoại cũ sang điện thoại mới, ném điện thoại cũ thùng rác.
Vừa lắp SIM điện thoại mới, điện thoại lập tức đổ chuông.
Cô nhấc máy lên, giọng gào thét gần như phát điên của Trần Á Lan vang lên:
“Cố Thu, mày dám cúp điện thoại của tao…”
Cố Thu mặt đổi sắc, cúp máy nữa.
Vài giây cuộc gọi:
“Cố Thu, tao là mày!”
Cố Thu nghĩ thầm:
Ừ thì , ghê gớm lắm .
Cô cúp máy tiếp.
Lần cách nửa phút, Trần Á Lan gọi .
Cố Thu :
“Có thể chuyện t.ử tế ?”
Bên : “…”
Chỉ thấy tiếng thở gấp. Một lúc , phụ nữ bắt đầu lóc kể lể:
“Thu Thu, con chú Liễu của con nổi giận lớn thế nào ? Mặt Nhan Nhan sưng lên, cứ mãi, là con đ.á.n.h nó. Mẹ đương nhiên tin, nhưng chú Liễu của con tin! Ông tức đến mức đập vỡ bao nhiêu thứ, chỉ tay mặt mà mắng, còn tát một cái. Thu Thu, con kế dễ, con thương một chút . Đừng bướng nữa, về nhà giải thích rõ ràng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-tren-san-thuong-trong-thoi-ky-tan-the/chuong-11-danh-hay-lam.html.]
Khóe miệng Cố Thu vẫn giữ nụ , nhưng ánh mắt lạnh như băng. Trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô một ngọn lửa đang cháy, hơn nữa càng cháy càng dữ, gần như nổ tung.
Bà lúc nào cũng như !
“Mẹ kế khó .”
“Thương một chút.”
“Đừng bướng, hiểu chuyện.”
“Có chuyện gì thì nhẫn nhịn một chút.”
Nhẫn cái mày!
Thật sự coi là rùa ninja chuyên nhẫn nhịn ?
Cố Thu nhắm mắt một lúc, khi mở bình tĩnh hơn. Cô lạnh lùng:
“Ông đ.á.n.h bà ?”
Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.
Trần Á Lan nức nở:
“Bao nhiêu năm nay chú Liễu của con từng động tay với …”
Cố Thu :
“Đánh lắm.”
Tiếng của Trần Á Lan đột ngột dừng , thể tin nổi:
“Thu Thu, con cái gì?”
Giọng Cố Thu gần như lạnh lẽo tàn nhẫn:
“ loại phụ nữ đầu óc phân biệt đúng sai như bà, đ.á.n.h là đáng đời. Lúc đ.á.n.h bà thấy tiếng gì ? Có cảm thấy trong đầu thứ gì đang lắc lư ? Đó là nước trong đầu bà đấy. Không bà luôn Liễu Hồng Phú yêu bà ? Bây giờ tình yêu đó biến thành cái tát mặt, bà thấy vui ? Có cảm nhận rõ hơn sức nặng của tình yêu ?”
Trần Á Lan hét lên một tiếng, gần như vỡ màng nhĩ của Cố Thu qua điện thoại:
“Cố Thu, tao là mày!”