Lục Viễn Chu lời suông tác dụng, lập tức lấy thêm ba con gà nữa .
"Oa! Anh hai! Anh hai! Thơm quá! Tiểu Tuyết ăn..."
Thấy Lục Viễn Chu lấy gà, cô bé Tiểu Tuyết phấn khích mặt. Cô bé chống nạnh, mắt lấp lánh và reo lên. Trần Nguyên bên cạnh cũng giấu vẻ vui mừng.
"Lục ca! Anh thật sự quá đỉnh!"
"Đừng vội, Tiểu Tuyết. Chúng ăn thịt vội." Lục Viễn Chu mỉm , xoa đầu em gái với : "Ở đây còn ba con gà nữa. Ai ăn thịt thì về lấy vàng, ai đến thì ."
"Ầm!"
Cả căn cứ như nổ tung. Lục Viễn Chu đúng là thần thánh, thêm ba con gà !
Mọi nhao nhao lên. Cơ hội hiếm để ăn thịt, còn là gà , họ thể động lòng chứ?
"Đổi thật ! Mau! Về lấy vàng thôi!"
"Gà thơm quá! Phải nhanh tìm đồ giá trị, hôm nay nhất định ăn thịt!"
Rất nhiều vội vã chạy về nhà.
Lục Viễn Chu những lục tục mang vàng trở , khóe miệng cũng nhếch lên một nụ . Màn cũng chính là cách lập quy tắc!
Trong căn cứ, một tuy thể khỏe mạnh nhưng lười biếng, chỉ dùng mánh khóe. Khi đội tìm đồ ăn, nhiều sợ vất vả, sợ nguy hiểm, nên giả vờ ốm để trốn. Giờ thấy đồ ăn, họ chạy nhanh thế !
"Đội trưởng Lục, đây là 10 thỏi vàng, một con gà ." Chu Khôi, dáng chuột gầy gò, đôi mắt nhỏ híp đầy khôn lỏi.
"Được." Lục Viễn Chu đưa cho một con gà .
Chu Khôi kìm từ lâu. Nhận lấy gà, ăn ngấu nghiến ngay tại chỗ. Tiếng nhai và mùi thịt thơm lừng khiến nuốt nước bọt ừng ực.
"Thơm quá! Thật sự thơm!" Chu Khôi ăn cảm thán. "Ngon quá! Đây là món thịt ngon nhất từng ăn trong đời!"
Vẻ mặt ăn uống khoa trương của ngay lập tức khiến những khác thể kiềm chế .
" một hộp dây chuyền vàng, cho một con!"
"Còn nữa, dùng mấy cái vòng vàng đổi một con!"
Rất nhanh, hai con gà còn cũng chủ. Với những mang vàng đến , Lục Viễn Chu từ chối, đổi cho họ rau củ trong gian đất trồng rau. Những đổi đồ ăn đều vui.
Trong thế giới tận thế , ai cho họ đồ ăn, đó chính là cha tái sinh! Bảo họ gì cũng !
"Anh hai! Anh hai! Tại chúng cho gà khác? Tiểu Tuyết còn ăn gà ..."
Tiểu Tuyết những đang ăn gà , tủi kéo tay Lục Viễn Chu hỏi.
Lục Viễn Chu khẽ mỉm , cúi xuống thì thầm tai em gái: "Tiểu Tuyết ngoan, còn một con gà nữa, đảm bảo em sẽ ăn thịt."
"Thật hả?" Tiểu Tuyết vốn đang buồn bã, mắt bỗng sáng rực lên.
Hai em chào tạm biệt Trần Nguyên trở về căn nhà của . Nói là nhà, nhưng đó chỉ là một túp lều đơn sơ.
"Anh hai, bánh kẹp thịt của đây! Em nỡ ăn, để dành cho đấy..."
Vừa nhà, Tiểu Tuyết đưa chiếc bánh kẹp thịt cô bé ôm c.h.ặ.t trong n.g.ự.c từ nãy giờ cho Lục Viễn Chu. Nhìn cô em gái gầy gò, Lục Viễn Chu đau lòng xót xa.
Anh định gì đó thì cô bé bỗng mềm nhũn chân, ngất lịm ngay mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-8-suc-manh-phi-thuong.html.]
"Tiểu Tuyết, em ? Tỉnh !"
Lục Viễn Chu vội ôm Tiểu Tuyết đặt lên giường, thấy mặt cô bé ửng đỏ bất thường, đôi mày nhíu vì khó chịu. Anh đưa tay lên trán cô bé, lòng chợt chùng xuống.
Không , Tiểu Tuyết sốt!
Lục Viễn Chu vội tìm Trần Nguyên, dị năng chữa trị trong căn cứ, nhưng ngoài.
Lòng Lục Viễn Chu chùng xuống. Trần Nguyên ở đây, mà căn cứ của họ hết t.h.u.ố.c từ lâu, giờ đây?
…
Giang Như Ý xem video từ camera an ninh.
Quả nhiên sai, lạ mảnh đất rau của cô. Đó là một đàn ông trẻ tuổi, hai mươi mấy, vai rộng, eo thon, chân dài. Khuôn mặt tuấn, lãng t.ử với vẻ bất cần. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên khuôn mặt , nổi bật đôi mày đang nhíu , đôi môi mím c.h.ặ.t và vẻ bối rối hiện rõ gương mặt điển trai của .
Dù video kết thúc, Giang Như Ý vẫn xem đủ khuôn mặt "chuẩn Hàn" đó. Lau lau nước miếng ở khóe miệng, Giang Như Ý nhảy xuống giường.
Không cần đoán, cô cũng . Chàng trai trẻ trai ai khác, chính là Lục Viễn Chu, trao đổi đồ ăn với cô! Chỉ mới thể đột nhiên xuất hiện và biến mất một cách kỳ lạ trong gian của .
Nghĩ đến việc Lục Viễn Chu bên đó thiếu nước và đồ ăn, Giang Như Ý khỏi phòng ngủ. Nhà cô hai gian nhà gạch, bên trong chất đầy bưởi "Xuân Kiến" thành từng sọt cao ngất.
Những quả bưởi mới hái vỏ mỏng, khi bóc , múi bưởi mọng nước, căng tròn. Cô vất vả bê một sọt đầy, khó nhọc mảnh đất rau nhà.
Khi đến vườn, cô phát hiện rau củ ở đây lớn nhanh một cách kinh ngạc. Cà chua, dưa chuột và cà tím bắt đầu chín. Giang Như Ý vô cùng ngạc nhiên.
điều khiến cô ngạc nhiên hơn nữa vẫn còn ở phía . Trong vườn, một đống vàng, dây chuyền vàng, vòng vàng, thêm mười thỏi vàng, thậm chí cả ngọc trai và mã não!
Những món trang sức lấp lánh và vàng sáng ch.ói cô lóa mắt.
Nhiều tiền quá!
Cô mừng rỡ, vội đổ hết sọt bưởi xuống đất, cho tất cả vàng sọt rỗng. Sau đó, cô ôm chiếc sọt chứa đầy vàng phòng ngủ, nhẹ nhàng cất giấu gầm giường.
Trời! Gầm giường sáng rực một màu vàng. Cô cảm thấy ví tiền phình to, cảm giác hạnh phúc dâng trào!
Đây chẳng lẽ là cảm giác đột nhiên trở nên giàu ?
Sướng!
Có tiền quả nhiên thể khiến con tự tin hơn. Giang Như Ý cảm thấy tràn đầy năng lượng, lập tức xuống nhà bê bưởi. "Đại gia" cho cô nhiều tiền như , cô còn tư cách gì mà cố gắng?
một sọt bưởi nặng trịch, chỉ mới bê vài sọt, cô cảm thấy cái lưng yếu ớt của gần như gãy đôi.
Cô lau mồ hôi trán, tiện tay hái một quả dưa chuột ăn. Dưa chuột ngon, nhưng điều quan trọng là khi ăn xong, cô cảm thấy tràn đầy sức mạnh, cơ thể mệt mỏi lúc nãy cũng còn mệt nữa.
"Đây là...?" Cô cảm thấy kinh ngạc. Để kiểm tra suy đoán, cô nhặt nửa viên gạch cạnh tường lên, dùng sức đập mạnh. Nửa viên gạch vỡ vụn ngay lập tức.
Giang Như Ý sững sờ. Cô tìm vài thứ khác để thử hai nữa, lúc mới thể tin: ... một sức mạnh phi thường!
"Chẳng lẽ đây chính là điều kỳ diệu của gian ?"
"Ha ha ha ha..."
Cô vô cùng phấn khích, kiềm ngửa mặt lên trời lớn vài tiếng.