cái kiểu nổi tiếng của Đàm Phỉ chỉ là bùng sáng nhất thời, phù dung sớm nở tối tàn. Trong giới giải trí, những ngôi như cô nhiều vô kể. Khi bộ phim hiện tại kết thúc, thể độ hot của cô cũng sẽ tan biến theo.
Đàm Phỉ hiểu rõ điều đó, nên luôn tìm cách tăng thêm độ nổi, thu hút sự chú ý. Trong giới , diễn giỏi thì thiếu, năm nào cũng tân binh mới mắt. Vì , việc hậu thuẫn phía mới là yếu tố quan trọng để duy trì vị thế.
Phần tiếp theo của chương trình là hoạt động chèo thuyền.
Ngay khi Giang Như Ý bước lên bờ hồ, cô cảm nhận ánh sáng của hơn chục chiếc camera cùng lúc hướng về phía .
Trời ạ, tham gia show như đúng là dành cho yếu tim! với bản lĩnh và trải nghiệm của , Giang Như Ý giờ khác . Sau những gì từng trải qua, tâm lý của cô vững như thép.
Đạo diễn thông báo rằng các khách mời sẽ chia cặp ngẫu nhiên để chèo thuyền vượt hồ, cặp nào về đích cùng sẽ nhận hình phạt.
Vừa xong, Đàm Phỉ nhanh chân chạy đến chỗ Phó Bác Vũ, nở nụ ngọt ngào:
“Phó , em thể cùng một đội ?”
Phó Bác Vũ do dự, định từ chối. kịp gì, Đàm Phỉ bước sát , giọng nhẹ nhàng: “Phó , tóc rối.”
Cô nhón chân, khẽ chỉnh mái tóc một cách đầy cố ý.
Ngay lập tức, phòng phát sóng trực tiếp bùng nổ:
【Aaaa, cảnh quá!】
【Đàm Phỉ chạm Phó tổng nhẹ như sợ rơi vàng luôn!】
【Phó tổng, Đàm Phỉ dễ thương thế, suy nghĩ chút !】
Giang Như Ý đầu , thấy cảnh đó. Đàm Phỉ đang cố tỏ mật, còn ánh mắt Phó Bác Vũ thì đầy chán ghét.
Cô miệng thì cứ nhắc mãi Hắc ca, mà giờ vẫn rảnh thả thính khác. là hết nổi.
Giang Như Ý định mặc kệ, chuẩn tìm Dĩnh Bảo để ghép đôi thì Phó Bác Vũ cất tiếng:
“Giang tổng, là chúng cùng một đội ?”
Lời mời khiến Đàm Phỉ sững. Sắc mặt cô đổi trắng đỏ liên tục, từ chối công khai thế , quả thật hổ độn thổ.
“Được thôi.” Giang Như Ý gật đầu, nghĩ nhiều. Dù giữa họ cũng là hợp tác ăn, giúp “chắn đào hoa” một chút cũng chẳng .
Khi ngang qua, Đàm Phỉ cố tình va mạnh vai cô, giọng đầy mỉa mai: “Cô thật bản lĩnh, một Trần Chí đủ, giờ còn lôi kéo cả Phó tổng?”
Giang Như Ý liếc cô một cái: “Nói nhiều như cô, mấy bà trong thôn băm nhân sủi cảo cũng kịp .”
“Cô!” Đàm Phỉ tức đến run , nhưng sợ khán giả phát hiện nên đành hậm hực bỏ .
Giang Như Ý chỉ nhún vai sang Phó Bác Vũ: “Xem như giúp di dời ‘đào hoa’ đấy. Đi thôi, chậm là phạt đấy.”
Phó Bác Vũ khẽ : “Cảm ơn Giang tổng. Chúng nào.”
Khi bước lên thuyền, Giang Như Ý trêu: “Nhìn kỹ nhé, đừng leo nhầm thuyền.”
Phó Bác Vũ nhạt: “Yên tâm, dù cô hóa thành tro, vẫn nhận .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-205-giup-khu-du-lich-huyen-noi-tieng.html.]
Giang Như Ý ngẩn . Câu … là nguyền rủa tán tỉnh trời?
Bốn cặp khách mời chia lên bốn chiếc thuyền nhỏ, mỗi một mái chèo. Thuyền rẽ sóng lướt , để những vệt nước trắng xóa như cánh chim lướt qua mặt hồ.
Giang Như Ý đang mải cảnh, vô thức khua mái chèo, thì Phó Bác Vũ bỗng : “Nghe nhà cô đang tìm ở rể?”
“Hửm? Anh gì cơ?” Cô ngẩng lên ngạc nhiên.
Phó Bác Vũ cô, giọng bình thản: “Cô thấy … thế nào?”
Giang Như Ý sững . Ủa, đang tỏ tình hả?! Sao cảm giác như trong phim truyền hình trời!
Trong phòng livestream, khán giả rần rần:
【Không thể nào, Phó tổng đang tỏ tình ngay sóng live ?!】
【Ông đang phát sóng trực tiếp !】
【Hai bá tổng mà ở cùng chắc đỉnh luôn, ngọt c.h.ế.t mất!】
Giang Như Ý lúng túng, mặt đỏ dần: “Không , … …”
Vì căng thẳng, cô vô tình rơi mái chèo xuống nước. Mái chèo nhanh ch.óng chìm mất tăm.
“Không , thể dùng tay chèo!” Cô vội , cúi dùng tay quạt nước như đang bơi.
Phó Bác Vũ: “…”
Đạo diễn: “…”
Khán giả: “…”
Một lúc , khi tay cô mỏi nhừ, Phó Bác Vũ mới chậm rãi lên tiếng: “Đừng chèo nữa, thuyền sắp chìm . Dù cô ghét , cũng cần kéo c.h.ế.t chung?”
Giang Như Ý ngẩng lên, thấy nửa con thuyền đầy nước.
“Cái gì thế ?!” Cô hoảng hốt hét lên.
Trên màn hình, khán giả nghiêng ngả:
【 thở nổi!】
【Bá tổng tỷ tỷ, ai bảo chị múc nước thuyền thế hả?!】
【Báo cáo đạo diễn: Giang Như Ý xu hướng cùng Phó tổng đồng quy vu tận!】
Giữa tiếng của khán giả, Giang Như Ý chỉ chui xuống nước cho . Nửa cô ướt sũng, váy dính sát da, gần như trong suốt.
Cũng may còn phần mạn thuyền che khuất, nếu thì chắc cô mất mặt luôn.
Phó Bác Vũ, cũng ướt đẫm, dáng vẻ khốn khổ của cô mà bật khẽ. Trong ánh mắt thấp thoáng chút dịu dàng xen lẫn ý khó thành lời.