Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 2: Niềm tự hào của bố mẹ

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:35:51
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Giang Như Ý đại học, bố cô gặp tai nạn, chân gãy. Bố liệt giường, ai giúp đỡ, thế nên cô quyết định trở về quê để chăm sóc bố. Gia đình cô sống bằng nghề nông, kinh tế mấy dư dả.

Sau khi về, cô bắt đầu thử tự do. Mặc dù gặp vô vàn khó khăn, cô vẫn nỗ lực, mong mang cuộc sống nhất cho bố . Cô hiểu rằng bây giờ, cô chính là niềm tự hào và chỗ dựa lớn nhất của họ.

Nghĩ , Giang Như Ý rẽ đám đông, thẳng đến mặt bà Giang. Cô đối diện với bà đang la hét ầm ĩ và hỏi: "Bà , đau lưng, bảo cháu cho mấy con gà nhà chú hai ăn ? Bây giờ bà hết đau ?"

Nhìn cô gái với khuôn mặt xinh , thanh thoát mắt, bà Giang thoáng giật . ngay khi nghĩ đến việc cần , bà lập tức trợn tròn mắt.

"Con gái là cái thứ phá gia chi t.ử! Từ khi sinh nhà khác! Giang gia nuôi dưỡng mày lớn như , bảo mày cho mấy con gà ăn thì chuyện gì?"

"Tao bảo , con gái học hành gì cho tốn kém, nhiều sách tác dụng gì? Thà lấy một thằng giàu còn hơn!"

Bà La Triều Hồng, Giang Như Ý, ban đầu vẫn cố gắng khuyên can bà Giang. thấy bà chỉ trích con gái , bà đổi hẳn thái độ, đầu tiên nổi nóng với chồng: "Mẹ, chuyện khó thế? Con gái thì , con gái cũng là cha sinh đẻ, hề thua kém con trai!"

"Đồ độc ác, La Triều Hồng! Mày là thứ hổ, mấy năm nay tao quá nể mặt mày đấy! Không đẻ con trai, bây giờ còn dám cãi bề ?" Bà Giang sang trút giận lên con dâu. "Mày hại con trai tao chống gậy, lo ma chay. Mày còn dạy con gái mày hư hỏng. Con gái cùng tuổi nó trong làng đều mua nước mắm , con gái mày thì nhỉ, bảo xem mặt nó còn chịu, cứ chờ đến khi ế chồng để cả làng chê !"

Nghe xong những lời , bà La Triều Hồng tức đến run . Giang Như Ý tiến gần , trấn an vỗ vỗ tay bà: "Bà nội, bà sốt ruột gả cháu , chẳng lấy tiền thách cưới thật cao, để lấy tiền đó cưới vợ cho cả Giang Đại Dũng ?"

"Người mà bà bảo cháu xem mặt, là ông Vương Đắc Lực ở làng bên ? Ông ít nhất cũng 40 tuổi, ly hôn và còn một đứa con đúng ? Bà thấy bố cháu thương liệt giường, ai bảo vệ cháu nên càng đà lấn tới ? Cháu cho bà , đừng mơ!"

"Mày, cái con ranh con , mày dám chuyện với bề như thế?" Bà Giang tức đến giậm chân mắng. "Người Vương Đắc Lực tuy lớn tuổi một chút nhưng nhà tiền! Lại con thì ? Mày xem con gái cùng tuổi mày, đứa thì lấy chồng, đứa thì đẻ con, mày còn chịu nhanh lên ? Lấy chồng , con luôn hơn ?"

Giang Như Ý tức giận mà ngược còn bật : "Tốt như thế thì bà gả !"

"Mày... mày chuyện với lớn như thế!" Bà Giang tức phát điên.

"Người lớn ? Bà xứng lớn của cháu ? Người lớn nào cưới vợ cho cháu trai mà bán cháu gái ruột thịt của ?"

Một câu của Giang Như Ý đẩy bà Giang thế bí, thể phản bác.

Những vây xem bắt đầu xì xào bàn tán: "Con bé Như Ý đúng đấy, bà Giang thiên vị quá đáng. Dù cũng là cháu ruột, hành động hôm nay của bà thật sự xứng lớn."

" thế, ông Vương Đắc Lực hói, bụng phệ, còn già hơn cả bố con bé Như Ý nữa!"

"Một cô gái trẻ như Như Ý thể đồng ý lấy một đàn ông lớn tuổi như ? Bà Giang còn tận cửa nhà mà c.h.ử.i bới, đúng là bắt nạt quá đáng."

Nghe thấy những lời bàn tán đó, mặt bà Giang xanh mét. Bị con nhỏ vài câu, chẳng danh tiếng của bà trong làng sẽ hủy hoại ?

giận dữ trừng mắt Giang Như Ý: "Mày học hành gì mà sách vở chui bụng ch.ó hết ! Tao thế chẳng cho chúng mày !"

"Hồi bố mày ngã gãy chân, vay mượn nhiều tiền như mà cũng chữa khỏi, cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng. Sau cả đời vẫn dựa gia đình mà sống."

"Mày bây giờ chịu xem mặt, chuyện gì, đừng trách chú hai giúp đỡ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-2-niem-tu-hao-cua-bo-me.html.]

Giang Như Ý nhạt một tiếng: "Nói như thể chú hai giúp chúng con nhiều lắm ."

Ngày cô đại học, tiền đóng học phí. Cô lấy hết can đảm gọi điện về nhà, nhưng bà nội và chú hai chỉ khuyên cô: "Con gái học hành gì? Mau về tìm một tấm chồng mà gả !"

Cuối cùng, cô c.ắ.n răng học, tự xoay sở để nghiệp. Bà nội thường chú hai giúp đỡ gia đình cô nhiều, nhưng tính cũng chẳng đáng là bao, ngoài 200 đồng tiền và vài bộ quần áo cũ.

Ngược , bố cô luôn hết lòng vì gia đình chú hai. Mỗi năm khi mổ lợn, thím hai thích ăn lòng, cô đều để dành phần ngon nhất cho thím. Lạc nhà cô tự ép dầu cải, năm nào cũng mang biếu nhà chú hai mấy chục cân. Trong vườn rau củ, ao cá tôm, cứ thứ gì ngon, đầu tiên họ nghĩ đến đều là gia đình chú hai.

Giang Như Ý tiếp tục : "Số tiền 200 đồng mà chú hai cho chúng con mượn năm ngoái, chúng con trả hết . Bố con mấy năm nay đều dựa đôi tay của , từng chút một cải thiện cuộc sống. Hạnh phúc của một gia đình là do chính kiếm , dựa sự ban ơn của khác."

Nghe những lời , bà Giang tức đến run rẩy: "Đồ trời đ.á.n.h! Mày phản cả trời !"

"Nếu mày ích, tự nuôi cái gánh nặng là bố mày !"

À, bà bắt đầu dùng lời đe dọa .

Giang Như Ý hề sợ hãi: "Bà yên tâm, cháu sẽ tự chăm sóc bố cháu thật . Bố cháu nay cần các quản, cũng thế!"

Mặt bà Giang sầm : "Tao , mày sẽ dạy con, sớm muộn gì cũng khiến nhà gà ch.ó yên! Tháng tao đến, nhất định dạy dỗ mày cho hồn!"

Nói xong, bà Giang lầm bầm c.h.ử.i rủa, bỏ một mạch. Bà sống luân phiên ở nhà hai con trai, tháng ở nhà chú hai, tháng đến lượt nhà Giang Như Ý.

Nhìn thấy bà Giang xa, Giang Như Ý kéo nhà. Bà La Triều Hồng lo lắng bà Giang sẽ loanh quanh , hỏng danh tiếng của con gái nên giảng hòa, bảo Giang Như Ý đừng cãi với bà nội nữa.

"Người một nhà, va chạm là chuyện bình thường. Bà nội con chỉ là nhất thời năng suy nghĩ thôi, con đừng chấp nhặt với bà, nếu trong làng bàn tán."

Giang Như Ý đáp: "Cứ để họ . Chẳng lẽ ức h.i.ế.p mà phản kháng, thế thì khác gì kẻ ngốc? Mẹ yên tâm, con sợ họ, con cũng thể chăm sóc cho bố . Sau con sẽ cố gắng để bố cuộc sống hơn."

Nghe những lời , lòng bà La Triều Hồng cảm thấy ấm áp. Con gái bà thật sự trưởng thành .

Bà La Triều Hồng chăm sóc bố Giang, còn Giang Như Ý một vườn rau nhà. Dù lý lẽ để đuổi bà nội , nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều băn khoăn.

Vụ thu hoạch bưởi năm nay khá , cô định thử bán hàng qua mạng. giấc mơ thì , thực tế phũ phàng. Cô việc màn hình hơn nửa tháng mà tổng thu nhập chỉ vỏn vẹn 11 đồng. Số tiền ít ỏi còn đủ mua một hộp cơm. Bố cô sắp tới cần nhiều tiền để chăm sóc, ruộng vườn cũng cần công cụ hơn để gieo trồng và thu hoạch. Cô thật sự đau đầu thế nào để kiếm tiền nhanh ch.óng.

Thật sầu! Thật sầu!

Hôm nay là một ngày nắng , ánh nắng mặt trời chiếu thẳng khu vườn. Từ đằng xa, Giang Như Ý thấy thứ gì đó lấp lánh. Cô thêm vài bước, lập tức đến gần vật phát sáng đó.

Vừa , cô khỏi choáng váng!

Trời ơi, đó là mấy sợi dây chuyền vàng to đùng!

 

 

Loading...