Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 190: Bị đẩy ra làm bia đỡ đạn

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:45:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Để thoát , Hạ Tùng liền toan tính đổ hết tội lên đầu Lục Phượng Bình, đẩy bà gánh họa .

Lục Phượng Bình nhướng mày, khẽ mỉm : “Anh thấy kỳ lạ ? Vì đội cảnh vệ đến nhanh như ?”

Hạ Tùng sững , đó nổi điên, giọng the thé như sắp xé họng: “Cô dám phản bội ?!”

Phản bội ư? Cái từ dùng để về ông mới thật là châm biếm.

Đội cảnh vệ để ông kịp thêm lời nào, lập tức xông lên. Vài túm lấy Hạ Tùng đang co quắp mặt đất, đ.ấ.m đá túi bụi.

sai ! Tha cho ! là công dân ! Là nhà của—” Tiếng ông cầu xin vang vọng khắp hành lang, những cú đá lạnh lùng cắt ngang.

Tôn Thiến một bên, hình run lẩy bẩy. Nhìn Hạ Tùng đ.á.n.h đến thê t.h.ả.m, ánh mắt cô lóe lên sợ hãi, nhưng nhanh ch.óng chuyển hướng. Ánh của cô dừng Lục Phượng Bình, bộ quần áo sạch sẽ, ấm áp, khuôn mặt hồng hào, cả căn phòng lưng bà đầy ắp đồ ăn.

Còn cô thì đói rách, gầy còm, lạnh cóng đến run . Ghen tị và tham lam len lỏi trong đôi mắt đỏ hoe của Tôn Thiến.

c.ắ.n môi, nhanh ch.óng đổi nét mặt, vẻ yếu đuối đáng thương, bước gần: “Chị Lục... sai , còn nhỏ dại, hiểu chuyện... chị thể tha thứ cho ?”

“Thật cũng giống chị thôi, đều tên khốn Hạ Tùng đó lừa cả! Là đàn bà với , lẽ và chị đoàn kết, nên oán hận ...” Lời cô mềm mại, nhưng ánh mắt ngừng liếc về phía bàn đồ ăn trong phòng, lấp lánh ánh thèm khát.

Lục Phượng Bình khẽ nhếch môi, trong lòng lạnh lẽo. À, hóa bà mềm lòng, chia sẻ đồ ăn cho ?

Nực .

Cái trò đáng thương , bà qua là hiểu rõ mười mươi.

Lục Phượng Bình chậm rãi , giọng châm biếm: “Tôn Thiến, như thế ích gì? Khi , chẳng cô cướp chồng , còn định chiếm luôn căn phòng ? Bây giờ còn chiếm tiện nghi của nữa ? mơ giữa ban ngày.”

Tôn Thiến vội xua tay, giọng nghẹn ngào: “Không, chị Lục, chị hiểu lầm ! Là … tất cả đều do tên đàn ông đê tiện !”

chỉ tay về phía Hạ Tùng, như tuôn nước:

“Anh lừa chị, lừa ! Trước khi mạt thế xảy , còn dùng danh nghĩa của chị để vay tiền! Nếu tận thế tới kịp thời, giờ chị gánh mấy triệu nợ ! Anh ý định để chị sống!”

“Cái gì?!” Sắc mặt Lục Phượng Bình tối sầm , nụ tắt ngấm. Hóa năm đó, bà suýt nữa ông đẩy xuống vực thẳm. Tên đàn ông đó, thật độc ác đến mức còn tính .

Bà siết c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng hận khinh bản từng ngu dại.

“Phượng Bình, đừng con tiện nhân bậy!” Hạ Tùng thấy bí mật vạch trần, sắc mặt ông biến dạng, hét lớn: “Câm miệng! Đồ đàn bà độc ác, cô—”

Tôn Thiến bật lạnh, ánh mắt tràn đầy mỉa mai: “Còn giả nhân giả nghĩa gì nữa? Hạ Tùng, lừa cả hai chúng , còn giấu tiền riêng, để mặc c.h.ế.t đói. Thứ đàn ông như , ghê tởm đến tận xương tủy!”

“Câm miệng! Nếu cô quyến rũ, với Phượng Bình đến nông nỗi !” Gào xong, Hạ Tùng bất ngờ vùng dậy, hất văng cảnh vệ đang giữ, túm lấy một chai rượu vỡ đất lao về phía Tôn Thiến!

Tiếng thét ch.ói tai vang lên.

“Cứu với! G.i.ế.c —!” Tôn Thiến kịp chạy khỏi cửa ông túm tóc kéo ngược . Chiếc chai vỡ sắc lẹm rạch ngang, m.á.u b.ắ.n tung tóe. Chỉ trong chớp mắt, Tôn Thiến ngã gục nền đất lạnh, đôi mắt mở trừng trừng, thể bất động.

Mùi m.á.u tanh nồng lan khắp căn phòng.

Hạ Tùng ném vỡ chai, đầu bỏ chạy. Đội cảnh vệ lập tức nhận lệnh: “Bắt ! Không để bên chuyện !”

Một nhóm trẻ nhanh ch.óng đuổi theo. Người đội trưởng cúi Tôn Thiến, đá nhẹ một cái, động đậy. Anh tacúi xuống kiểm tra thở, lạnh lùng phất tay: “Kéo . Không để dấu vết.”

Mọi lặng lẽ dọn dẹp, ai lời nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-190-bi-day-ra-lam-bia-do-dan.html.]

Căn phòng nhanh ch.óng trở yên tĩnh, chỉ còn mùi m.á.u thoang thoảng trong khí.

Lục Phượng Bình đó, nước mắt lăn dài. Giọt nước mắt của nỗi hận, nhưng cũng là của sự may mắn —

ít , bà sống sót.

Trong thế giới hỗn loạn , bà còn , còn nơi để dựa . Không như Hạ Tùng và Tôn Thiến, cuối cùng chỉ còn hai bàn tay trắng và một cái xác lạnh.

Bà lau nước mắt, định trong thì đội trưởng nãy , cung kính :

“Lục phu nhân, thủ trưởng Dư cho mời.”

“Thủ trưởng Dư?” Lục Phượng Bình ngẩn .

Người đó chẳng đầu tối cao của thành lũy ? Sao gặp bà?

dám chậm trễ, vội khóa cửa, theo .

“Cốc cốc cốc—”

“Mời .”

Trong phòng, thủ trưởng Dư ngẩng đầu, đặt bình tưới xuống, mỉm bà. Trên bàn, một mầm cây xanh non mơn mởn đang mọc trong chậu đất, thứ duy nhất còn sót của sự sống giữa tận thế khô cằn.

“Bà là cô của Lục Viễn Chu?” Ông hỏi.

“Vâng, đúng là .” Lục Phượng Bình khép nép, ánh mắt dừng mầm cây , ngạc nhiên cảm thán.

Thủ trưởng Dư nhẹ nhàng : “ trở về, bà ở đây nên mời đến . cũng sắp gặp Tiểu Lục.”

Ông dừng một chút, ánh mắt thâm trầm: “Là thế . Thành lũy của cùng căn cứ của Tiểu Lục liên minh bằng hôn nhân. định gả con gái , Ngọc Dao, cho . Ý bà thế nào?”

Lục Phượng Bình trố mắt, kịp đáp. Ngọc Dao... gả cho Viễn Chu? Viễn Chu bạn gái , đứa nhỏ đó, bà còn gặp qua.

Cảm nhận ánh dò xét của thủ trưởng Dư, bà khẽ mím môi, tránh tầm mắt: “ tuy là cô của Tiểu Chu, nhưng hôn nhân là chuyện tự do. Chuyện cả đời của nó, thể chủ.”

Tô hủ trưởng Dư sững , đôi mày nhíu : “Sao? Bà đồng ý?”

Ông vốn nghĩ chỉ cần cô ruột chấp thuận, thuyết phục Tiểu Lục sẽ dễ dàng hơn. Không ngờ phụ nữ từ chối thẳng.

“Không đồng ý.” Lục Phượng Bình chậm rãi: “Chỉ là tư cách nó quyết định.”

“Xin , thủ trưởng Dư. Nếu còn việc khác, xin phép lui .”

Thấy bà sắp rời , thủ trưởng Dư vội cất giọng: “Khoan . Tiểu Lục sẽ tự chuyện . Chỉ cần bà gật đầu , đảm bảo việc sẽ thuận lợi. Hôn sự cho cả hai bên, tin sẽ hiểu đại cục.”

Tiền trảm hậu tấu ?

Lục Phượng Bình khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Cách của thủ trưởng Dư... xem chuyện , ông sắp đặt từ lâu .

 

 

Loading...