Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 189: Bộ mặt thật của thành lũy sinh tồn

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:45:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh chuyện từ đúng ? Vậy tại với ngay từ đầu?” Giọng Thạch Thịnh Hoa lạnh , ánh mắt sắc bén. Trên khuôn mặt thoáng hiện chút chán ghét và thất vọng, nhanh đến mức khác khó mà nhận .

thật hiểu nổi.” Anh tiếp: “Anh cũng từng họ giúp đỡ, thể nhẫn tâm tay, coi mạng như cỏ rác như thế?”

Vương Chí Thành nhíu mày, giọng khàn khàn: “ chỉ là lệnh việc thôi. Nếu phục tùng, nghĩ chúng còn sống đến bây giờ ? Cả lẫn đều sẽ g.i.ế.c, huống chi những khác.”

Thạch Thịnh Hoa bật lạnh: “Vậy còn gì đến tình nghĩa nữa! Buông !”

Anh hất mạnh tay Vương Chí Thành, bất ngờ rút con d.a.o găm bên hông, đ.â.m thẳng về phía cổ Vương Chí Thành nhanh như tia chớp.

Vương Chí Thành hoảng hốt lùi , ngờ Thạch Thịnh Hoa đột nhiên tay. Sắc mặt tái nhợt, nhưng kịp thời giơ tay dùng dị năng chặn lưỡi d.a.o. Hai luồng năng lượng va chạm dữ dội, phát tiếng nổ ch.ói tai. Mặt đất rung lên, bụi mù bay khắp phòng.

Vương Chí Thành hất lùi mấy bước, còn Thạch Thịnh Hoa thì tái nhợt, khóe miệng rỉ m.á.u.

“Anh điên ?” Vương Chí Thành quát: “ là đồng đội của đấy!”

Thạch Thịnh Hoa lau m.á.u, ánh mắt lạnh băng như băng tuyết: “Đồng đội? nhận loại đồng đội m.á.u lạnh như các !” Tiếng bước chân vang lên bên ngoài, đám vệ binh động chạy tới.

Vương Chí Thành cau mày, hiệu. Anh g.i.ế.c Thạch Thịnh Hoa, nhưng nếu chịu hợp tác, chỉ còn cách khống chế.

Chẳng mấy chốc, Thạch Thịnh Hoa đ.á.n.h ngất và lặng lẽ kéo .

Bên ngoài tuyết rơi trắng xóa. Trong căn phòng nhỏ, lò sưởi đỏ rực, mùi cá hầm ớt cay nồng lan khắp nơi.

Lục Phượng Bình ăn hít hà, cay đến đỏ cả mặt nhưng cảm thấy ấm lòng. Kể từ khi tìm Lục Viễn Chu cuộc sống của bà như bước sang trang khác. Không chỉ ăn no, mặc ấm, cũng kính trọng. Mỗi ngày trôi qua đều như mơ.

Còn gì phiền muộn nữa chứ? Tương lai rực rỡ ngay mắt.

Qua khung cửa sổ, Hạ Tùng , ánh mắt lóe lên tia tham lam.

Một lát , ông gõ cửa.

Thấy ông , Lục Phượng Bình sững . Hạ Tùng mặt mũi bầm dập, sưng vù chẳng hình dạng.

“Anh đến gì?” Bà hỏi, nhướn mày: “Tôn Thiến ?”

Hạ Tùng giận dữ đáp: “Chạy ! Con tiện nhân đó bệnh, liền trở mặt!”

“Ơ, chẳng đang m.a.n.g t.h.a.i con ? Anh tìm ?”

“Thai cái gì mà thai! Tất cả chỉ là giả vờ để ép ly hôn thôi!” Ông nghiến răng tiếp: “ ngăn cho cô , cô giả vờ đáng thương, ngoài tìm đồ ăn. Ai ngờ lừa đám cảnh vệ tới đ.á.n.h một trận! Giờ chắc đang ôm ấp với đám trai trẻ ngoài !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-189-bo-mat-that-cua-thanh-luy-sinh-ton.html.]

Sau khi trút giận, ông hít sâu, cố tỏ vẻ yếu đuối: “Phượng Bình… chỉ còn cô thôi. Cô là duy nhất thật lòng với . Nếu cô chịu thu nhận , hứa sẽ bảo vệ cô, sẽ để cô chịu khổ nữa…” Vừa , ông giả vờ lau nước mắt.

Lục Phượng Bình chỉ thấy buồn . Bà mỉm , giọng dịu dàng mà đầy mỉa mai: “Anh đ.á.n.h thành thế cũng đáng thương thật. Tôn Thiến chắc cũng cố ý . Dù từng vì mà chấp nhận kẻ thứ ba cả thiên hạ c.h.ử.i rủa. Phải yêu lắm mới dám thế.”

Hạ Tùng gào lên: “Đừng nhắc đến con đàn bà đó nữa! Cô mới là với ! Nếu ngày đó chọn cô, nông nỗi ! Cô luôn tích trữ lương thực, lo xa… còn cô thì chỉ son phấn, hư hỏng!”

Lục Phượng Bình khẽ nhếch môi. Trong lòng thầm khinh bỉ. Trước ông từng khen Tôn Thiến “ sống tinh tế”, giờ c.h.ử.i cô “vô dụng”, đúng là hạng trở mặt còn nhanh hơn lật trang sách.

Khi Hạ Tùng cố chen phòng, ông năn nỉ: “Phượng Bình, bây giờ thế giới loạn lạc, vợ chồng nên nương tựa . . Vì tình nghĩa bao năm, tha cho một …”

Lục Phượng Bình ông , lạnh, chặn cửa cho : “Anh quên ? Chúng ly hôn. Từ nay còn là vợ chồng. Và cho rõ, đây là báo ứng. Anh phản bội hôn nhân, giờ trả giá!”

Hạ Tùng đột nhiên nổi giận, gào lên: “Mở cửa ngay! Nếu , đừng trách khách khí!”

Lục Phượng Bình nhếch môi. , đây mới là con thật của ông , yếu đuối khi cầu xin, tàn bạo khi từ chối.

Bà tung chân, đá thẳng đầu gối ông . Hạ Tùng kêu lên đau đớn, khuỵu xuống, hai chân run rẩy.

Bà bước tới, dẫm lên mặt ông , giọng lạnh như thép: “Đồ cặn bã. Dù quỳ xin một trăm , cũng tha.”

Hạ Tùng mặt mũi méo mó, gào lên: “Con đàn bà thối! Cô tưởng cô là ai mà ăn ngon uống trong khi khác c.h.ế.t đói hả!”

Lục Phượng Bình chẳng thèm đáp, chỉ thong thả rót , c.ắ.n một miếng khoai lang nướng nóng hổi, hương thơm lan tỏa khắp phòng.

Bà cố ý nhai thật chậm, uống ngụm , vẻ mặt đầy hưởng thụ. Nhìn cảnh đó, mắt Hạ Tùng đỏ ngầu, tràn đầy thù hận. Ông nghiến răng định bò dậy —

“Bốp!”

Một cái tát trời giáng quật ngã xuống đất.

“Mẹ kiếp! Mày chính là thằng Hạ Tùng ?”

Một nhóm cảnh vệ bước , kéo theo Tôn Thiến đang run rẩy, đầy thương tích.

Người cầm đầu bước tới, lạnh giọng : “Chính mày là kẻ suốt ngày gọi tụi tao ‘lũ ch.ó cảnh vệ’ đấy hả?”

Chưa kịp phản ứng, Hạ Tùng ăn thêm một cú tát, rơi bịch xuống sàn.

Ông hoảng hốt chỉ tay về phía Lục Phượng Bình: “Là cô ! Chính cô xúi giục! Các tính sổ thì tìm cô !”

 

 

Loading...