Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 178: Lại còn lộ vẻ ghét bỏ!
Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:44:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy lớp cáu bẩn, nấm mốc và bụi bặm thức ăn cho ch.ó , Giang Như Ý nhíu mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
Người đàn ông đeo kính thấy Giang Như Ý còn lộ vẻ ghét bỏ! Ngay lập tức trở nên vui.
Đây là đồ ăn đấy! Chia cho cô ăn là lắm ! Lại còn dám chê bai?
“Mỹ nữ, cô vẻ mặt gì thế? Cái ăn , đồ ăn bây giờ quý giá lắm đấy!”
Người đàn ông đeo kính quan sát thái độ Giang Như Ý.
“Hay là cô nếm thử ! Món ăn ngon lắm! Hơn nữa độc, thể ăn uống bình thường!” Anh , đưa gói thức ăn cho ch.ó đến mặt Giang Như Ý.
“Không cần.” Giang Như Ý vội vàng xua tay từ chối, cô thể ăn thứ !
Hơn nữa, cô hiểu rõ ý đồ của ba , đơn giản là thấy chiếc motorhome lớn , nhờ xe miễn phí. Còn ý đồ nào khác , thì khó mà .
Quả nhiên, đàn ông đeo kính tiếp lời: “Hai vị cứ xem như một việc thiện, hoặc chúng cũng thể trả cho hai vị thù lao xứng đáng, chỉ xin nhờ một đoạn đường, ?”
Một đàn ông khác cũng vội vàng mở lời: “ thế, vợ thể yếu ớt, ở cái thời mạt thế sống sót dễ dàng.”
“Bây giờ cô còn đang mang thai. Chúng chỉ rời khỏi thị trấn Cảnh Tú , đến thành phố lớn Quảng Xuyên để tìm một nơi yên , cho vợ an tâm dưỡng thai, chứ cùng chúng chịu đói chịu khổ.” Người đàn ông chân thành, hốc mắt lúc đỏ hoe, trông như sắp .
Giang Như Ý , mà phụ nữ gầy gò phía . Người phụ nữ đó luôn cúi đầu, hề câu nào. Giang Như Ý rõ nét mặt cô .
Giang Như Ý sang, định với Lục Viễn Chu bảo lái xe thẳng, thì thấy ánh mắt d.a.o động.
Giang Như Ý nhíu mày, chút khó hiểu. Không thuyết phục đấy chứ?
Nhận thấy ánh mắt cô, Lục Viễn Chu đầu , mỉm với cô: “Chúng nhé?”
“Ừ.”
Giang Như Ý kéo cửa sổ lên, miệng xin , nhưng ánh mắt hề chút hối nào.
“Xin , và bạn trai chỉ tận hưởng thế giới riêng của hai , thích ngoài quấy rầy. Chúng thể cho các nhờ .” Cô câu , bất quá chỉ là kế sách tạm thời để từ chối những quen . Lục Viễn Chu bên cạnh đỏ tai, bàn tay nắm vô lăng vô thức siết c.h.ặ.t. Anh cảm thấy cả trái tim như nhảy ngoài.
Như Ý với ngoài rằng: Anh là bạn trai cô !
Trong lòng thoáng qua một tia vui mừng bí ẩn, Lục Viễn Chu gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng, tâm trạng vốn chùng xuống vì suy nghĩ bỗng trở nên hơn.
Rất nhanh, chiếc xe bỏ ba phía , một nữa lao vun v.út.
“Vừa nãy mềm lòng ?” Nghĩ đến chuyện , Giang Như Ý hỏi Lục Viễn Chu.
“Không , chỉ là cảm thấy đôi vợ chồng đó chút kỳ lạ.” Lục Viễn Chu trả lời.
“ là gì đó . Hai đó suốt cả quá trình hề giao tiếp bằng mắt, giống một cặp vợ chồng bình thường.” Giang Như Ý .
“Hừm, là họ cãi . Chúng đừng ở đây đoán mò chuyện của nữa.”
Lục Viễn Chu : “Thế còn em, là đang trao ‘danh phận’ cho đấy ?”
Trao danh phận?
Giang Như Ý nghĩ đến chuyện vì để từ chối đàn ông đeo kính mà Lục Viễn Chu là bạn trai , lập tức đỏ mặt: “Anh đừng hiểu lầm, đó chỉ là kế sách tạm thời thôi.”
Lục Viễn Chu bất mãn ngả đầu : “Giang tiểu thư, thì thể đổi ý ? Làm thể vô trách nhiệm như …” Lời còn dứt, Giang Như Ý dậy, khẽ hôn lên yết hầu như gà con mổ thóc.
Lục Viễn Chu sững sờ tại chỗ, vài giây mới hồn, cô gái nhỏ mặt.
Sau nụ hôn, Giang Như Ý ánh mắt nóng bỏng của Lục Viễn Chu đến hoảng hốt thôi.
Cô luống cuống cúi đầu: “Em… em xem Ngọc Dao và …” Nói , Giang Như Ý dậy khỏi ghế, định rời .
nhanh, cô một bàn tay mạnh mẽ kéo , trực tiếp gọn lòng Lục Viễn Chu.
Giang Như Ý lúc càng hoảng loạn.
Lục Viễn Chu cho cô bất kỳ cơ hội phản ứng nào, một tay giữ lấy tay cô, tay đỡ cằm cô, bá đạo áp môi lên đôi môi mềm mại của cô. Giang Như Ý vẻ mặt kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-178-lai-con-lo-ve-ghet-bo.html.]
Một lúc lâu , Lục Viễn Chu mới buông cô .
“Giang tiểu thư, đừng tùy tiện tán tỉnh một đàn ông xu hướng tính d.ụ.c bình thường.”
“Đặc biệt là đàn ông độc .”
“Em…” Giang Như Ý lòng hoảng ý loạn dậy, thoát khỏi lòng . Chưa kịp lên, cô kéo trở .
Lục Viễn Chu: “Chuyện tỏ tình, thể để con gái chủ động ?”
“Như Ý, bạn gái nhé?”
“Anh hành động của lúc đột ngột, nhưng thật sự đợi thêm nữa, chờ nổi.”
“Vì , Như Ý, thể cho một cơ hội, để bạn trai em ?”
Lục Viễn Chu với tình cảm chân thành, vẻ mặt giống nhất thời hứng khởi, mà càng giống như mưu tính từ lâu.
“Em, em…”
Giang Như Ý nhất thời đáp thế nào, bầu khí ái vẫn đang lan tỏa.
Lúc , bánh xe phát tiếng phanh gấp ch.ói tai, cắt ngang bầu khí ái .
Tay Giang Như Ý siết c.h.ặ.t n.g.ự.c, như thể trái tim đang đập thình thịch của cô sắp nhảy ngoài.
Cô ngẩng đầu lên, nhanh phát hiện điều bất thường.
Phía là một chướng ngại vật ngăn cách Bắc Nam, một con sông.
Lục Viễn Chu kịp thời đạp phanh. Mới một đoạn ngắn, họ mắc kẹt.
Cây cầu lớn vượt sông đứt gãy, khắp nơi cầu là những vết kiếm và xác Zombie thối rữa, cùng với mấy chiếc ô tô tan hoang.
Cả hai đều thị lực , thậm chí thể thấy hài cốt c.h.ế.t trong xe. Nhìn thấy cảnh tượng , sắc mặt Giang Như Ý .
Lục Viễn Chu cũng vẻ mặt ngưng trọng, nhưng vẫn tiếp tục chủ đề hỏi:
“Giang tiểu thư, hôn , thể cho một ‘danh phận’ ?”
Giang Như Ý dậy, in một dấu hôn lên môi , : “Em suy nghĩ một chút, sẽ trả lời .”
Nói xong, cô dậy đến cửa sổ xe: “Có chuyện gì ?”
“Sao cây cầu lớn sông đứt thế?” Lúc , Thạch Thịnh Hoa, Dư Ngọc Dao và Lâm Tuyền từ khoang , thấy cảnh tượng đầu xe, cũng đều kinh ngạc.
Nếu qua con sông , họ căn bản thể đến Quảng Xuyên đối diện.
Quan trọng là, cây cầu phá hủy.
“Làm bây giờ? Đoạn cầu đứt gãy giữa chừng đến 10 mét. Xe chúng thể qua .” Lâm Tuyền nhíu mày.
Trừ khi chiếc xe thể bay vọt qua 10 mét mà rơi xuống nước, mới thể vững vàng sang phía bên cầu. điều hiển nhiên là thể.
“Kỳ lạ, lúc chúng đến, cây cầu vẫn còn nguyên vẹn mà!” Dư Ngọc Dao .
Vết cắt ngang gọn ghẽ mặt cầu, là do con cố ý phá hoại.
Thạch Thịnh Hoa nguy hiểm nheo mắt , sự hiền lành trong mắt cũng lặng lẽ biến mất lúc .
Rốt cuộc là kẻ nào ? Lại mục đích gì?
Mấy cùng xuống xe ở đây.
Vừa đ.á.n.h giá mặt cầu, nghĩ cách tiếp.
“Ầm!” Lúc , một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên như sấm rền.