Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 169: Không đánh không quen nhau

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:44:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dư Ngọc Dao còn kịp phản ứng, liên tiếp đ.ấ.m đá Lâm Tuyền: “Anh là cái thứ gì, tới lượt bắt nạt bổn tiểu thư!”

“Dừng tay, cô dừng tay!” Lâm Tuyền sắp phát điên: “Mau kéo cô !”

Trời ạ! Sao phụ nữ ngang ngược thô lỗ đến ! Anh gặp loại phụ nữ đúng là xui xẻo tám đời mà!

“Anh… cái đồ ch.ó má, dám bắt nạt ?” Dư Ngọc Dao nổi cơn tam bành, giơ nắm đ.ấ.m lên hét lớn: “Nói cho , !”

Thấy tình hình chút mất kiểm soát, tay Lâm Tuyền run lên. Anh đang định dùng dị năng chấn áp cô gái , bắt cô im lặng . Thì thấy phía truyền đến một giọng : “Đã xảy chuyện gì ?”

Mọi ngẩng đầu . Chỉ thấy căn cứ trưởng Lục Viễn Chu đến.

Nhìn thấy Lục Viễn Chu, Lâm Tuyền đang tố cáo thì Dư Ngọc Dao nhanh nhẹn lách khỏi , lao nhanh đến mặt Lục Viễn Chu.

“Nam thần, là ! Sao cũng ở đây?” Dư Ngọc Dao tò mò Lục Viễn Chu, ngờ gặp ở căn cứ .

“To gan thật! Đây là căn cứ trưởng của chúng .” Có quát mặt Dư Ngọc Dao.

Dư Ngọc Dao tức khắc trợn tròn mắt, khó tin Lục Viễn Chu hỏi: “Anh… chính là Lục Viễn Chu?”

“Không sai, là Lục Viễn Chu.” Lục Viễn Chu liếc Dư Ngọc Dao. Anh cũng ngờ hai gặp : “Sao cô đến căn cứ của ?”

“Là bắt bọn họ!” Lâm Tuyền lập tức chạy đến, lau sạch m.á.u mũi, mặt mày hớn hở kể chuyện .

Nói xong, thẳng lưng: “Lục ca, chẳng dặn, còn giao dịch với của Thành lũy Sinh tồn Thủ đô nữa, đối với bọn họ cũng cần khách khí . Vậy sẽ nhốt bọn họ !”

“Khoan ! Anh thể đối xử với chúng như !” Lúc , Thạch Thịnh Hoa tiến lên, lớn tiếng .

“Đội trưởng Lục, là Phó đội trưởng đội cảnh vệ của Thành lũy Sinh tồn Thủ đô, Thạch Thịnh Hoa. Lần đến đây là nhận ủy thác của chỉ huy tối cao của chúng , chuyện quan trọng thương lượng với .”

“Ồ?” Lục Viễn Chu về phía Thạch Thịnh Hoa, lạnh một tiếng: “Vương Chí Thành của Thành lũy các ý đồ bắt cóc của chúng , chẳng lẽ tuyên chiến với căn cứ chúng ?”

“Đó đều là hiểu lầm thôi!” Thạch Thịnh Hoa gấp gáp : “Tất cả những chuyện đều là do Vương Chí Thành một , liên quan gì đến Thành lũy Sinh tồn của chúng , Thành lũy chúng hề gì.”

Haizz, thật là xui xẻo! Tâm trạng Thạch Thịnh Hoa vô cùng tệ. Nói , đều tại Vương Chí Thành. Nếu , Thành lũy của họ nháo đến cục diện với căn cứ Lục Viễn Chu?

Ngay lập tức, chỉ còn một lựa chọn thể vãn hồi cục diện. Bỏ xe giữ tướng!

Nghĩ đến đây, Thạch Thịnh Hoa với Lục Viễn Chu: “Anh yên tâm, về sẽ lập tức bẩm báo chuyện cho thủ trưởng Dư của chúng , Thành lũy chúng đảm bảo sẽ xử lý nghiêm túc ngay lập tức!”

Nghe xong lời , cặp mày đang nhíu c.h.ặ.t của Lục Viễn Chu giãn một chút. Những ở Thành lũy Sinh tồn Thủ đô luôn tự cao tự đại, giờ tìm thương lượng chuyện, e là điều gì đó kỳ lạ.

nghĩ đến việc và Giang Như Ý còn đến địa bàn của đối phương để lấy t.h.u.ố.c, nếu bây giờ bắt một cách trắng trợn chắc chắn là thỏa đáng.

“Lâm Tuyền, đưa bọn họ đến phòng chỉ huy căn cứ.”

“Rõ.”

Trong phòng chỉ huy căn cứ.

Dư Ngọc Dao vẫn luôn chằm chằm Lục Viễn Chu chớp mắt. Thật ngờ.

Lần cứu mạng cô , khiến cô động lòng chính là đại soái ca Lục Viễn Chu. Chính là đối tượng kết hôn mà bố cô cố ý sắp đặt. Quả nhiên duyên phận tới, cản kịp!

Dư Ngọc Dao: “Lục Viễn Chu, chuyện riêng với .”

Lục Viễn Chu: “Nói chuyện gì?”

Dư Ngọc Dao: “Nói chuyện yêu đương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-169-khong-danh-khong-quen-nhau.html.]

Lục Viễn Chu: “???”

Thạch Thịnh Hoa: “…”

Thạch Thịnh Hoa bất lực đỡ trán, vội giải thích: “Là thế , thủ trưởng Dư của chúng liên hôn với căn cứ các , ký kết hôn nhân trăm năm.”

“Liên hôn?” Khóe miệng Lục Viễn Chu giật giật: “Quyết định của quý Thành lũy, thật đúng là… khiến rớt cả cằm!”

Bên Dư Ngọc Dao chen lên, đôi mắt lấp lánh Lục Viễn Chu: “Nam thần, thích đến mức nào ?”

Lục Viễn Chu: “… Im miệng.”

Dư Ngọc Dao cũng lùi bước, tiếp tục chằm chằm Lục Viễn Chu một cách chân thành, sâu sắc.

Tuy tính tình , thường xuyên quát mắng khác, còn đặc biệt lễ phép. cái dáng , cái cơ bụng , chậc chậc, thật khiến chảy nước miếng ba thước. Huống chi khuôn mặt , trai đến mức lấy mạng .

Lục Viễn Chu chằm chằm cảm thấy khó chịu, nhíu mày: “Trò đùa thể đùa , hôn nhân là chuyện đại sự cả đời, thể liên hôn với Thành lũy của các .”

“Cái gì? Anh đồng ý?” Dư Ngọc Dao sững sờ tại chỗ, ánh mắt ngưng trệ vài giây.

Đột nhiên cô kích động lên, đột ngột đập mạnh xuống bàn.

“Sao thể đồng ý chứ? Trên thế giới , ai thể từ chối !” Bị từ chối mặt , quả thực là đang nhục cô !

Lục Viễn Chu kiên nhẫn liếc cô một cái: “Trên thế giới , cũng ai thể ép buộc !”

Giữa hai lập tức bùng lên mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng đậm. Thạch Thịnh Hoa kẹp ở giữa hai , khỏi rùng .

Đây là căn cứ của Lục Viễn Chu, chứ Thành lũy Sinh tồn của họ, nếu thật sự đấu , Lục Viễn Chu nể mặt chút nào, bọn họ cũng cách nào.

Anh vội ha hả, với Lục Viễn Chu: “Xin , Ngọc Dao, cô chỉ là một cô gái nhỏ hiểu chuyện, đừng chấp nhặt với cô , gì thì từ từ thương lượng.”

Sau đó, nhỏ giọng với Dư Ngọc Dao: “Đây là địa bàn của , ơn kiềm chế cái tính tiểu thư của em ?”

Dư Ngọc Dao nhíu mày, bất mãn trả lời: “Em mặc kệ, Thành lũy chúng đều em liên hôn với , nếu đồng ý, mặt mũi em để ?”

“Chuyện gì để thương lượng.” Lục Viễn Chu hừ lạnh một tiếng: “Là khách, kẻ địch, các tự lựa chọn!” Nói xong những lời , liền rời .

“Ngọc Dao, em đừng xúc động, thể liên hôn, chúng còn thể nghĩ cách khác.” Thạch Thịnh Hoa giờ tiến thoái lưỡng nan.

Trâu uống nước thể ép đầu, Lục Viễn Chu rõ thái độ của , cưỡng cầu bất kỳ ý nghĩa nào.

“A ~ Quả nhiên là các !”

Lúc , ngoài cửa truyền đến một giọng . Thạch Thịnh Hoa và Dư Ngọc Dao đầu , phát hiện là Lâm Hân.

“Là cô?” Dư Ngọc Dao thấy Lâm Hân, trong mắt tràn đầy phẫn nộ: “Cái đồ phản bội nhà cô! Dám xuất hiện mặt ?”

“Tiểu thư của ơi, cô rõ, báo cáo vị trí căn cứ Lục Viễn Chu cho hùng của Thành lũy, là đồ phản bội!” Lâm Hân khẽ: “Không , các thể nơi ăn uống ?”

Nói xong, cô về phía Thạch Thịnh Hoa: “Thạch đội trưởng, sai chứ?”

“Lâm Hân, lúc cô dẫn bỏ trốn, vẫn gây chút ảnh hưởng cho Thành lũy.” Thạch Thịnh Hoa : “ hiện tại nếu cô chịu thành tâm sửa đổi, Thành lũy chúng vẫn sẽ cho cô cơ hội.”

“Hiện tại chúng một việc khó giải quyết, cần cô giúp đỡ.”

 

 

Loading...