Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 160: Anh như thiên thần hạ phàm

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:44:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc hoảng loạn, cô đột nhiên giẫm một cành khô mặt đất. Tiếng "Kẽo kẹt" đột ngột vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Phía lập tức truyền đến tiếng cây cối đổ và tiếng gầm rú điên cuồng của cự thú.

Dư Ngọc Dao dám ngoảnh , liều mạng chạy về phía . hai cái chân chạy bốn chân thú? Cô mắt thấy sắp đuổi kịp.

Con cự thú gần ngay mắt hung hãn há miệng về phía cô , một luồng thở chua loét hôi thối khiến buồn nôn ập tới, đậm đặc đến mức gần như đông đặc, lập tức xông khiến cô choáng váng.

lập tức giơ đèn pin lên, quét loạn xạ mắt cự thú trong bóng tối, ý đồ gây nhiễu và cản trở tầm của nó. kinh hoàng nhận , con cự thú ảnh hưởng, và nhanh ngay mặt cô .

Nó phát tiếng khè khè khiến sởn gai ốc trong cổ họng, bộ mặt dữ tợn tiến sát về phía cô . Cô kịp bận tâm đến dày đang lộn tùng phèo, lập tức giơ tay đập mạnh đèn pin mặt nó.

cự thú dễ dàng né tránh đòn tấn công của cô . Cô c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cầm con mã tấu trong tay, dùng sức ném về phía con cự thú đang đuổi theo, đầu mà liều chạy điên cuồng về phía .

Nơi hoang tàn vắng vẻ, chỉ còn . Giang Như Ý rõ tung tích, Thạch Thịnh Hoa lẽ lập tức truy theo cũng biến mất thấy.

Một suy đoán tuyệt vọng dấy lên trong lòng Dư Ngọc Dao: Chẳng lẽ, cô họ bỏ rơi?!

Con cự thú phía nhanh đuổi kịp. Tiếng gầm rú đáng sợ của nó dồn dập từ bốn phương tám hướng tới, giống như một chiếc lưới khổng lồ đang ngừng siết c.h.ặ.t, ý đồ vây c.h.ế.t con mồi yếu ớt bất lực .

Dư Ngọc Dao vấp chân, ngã một cú. Cô bò dậy còn định chạy tiếp. con cự thú dần dần tiến gần, sự đe dọa của t.ử thần, hai chân cô nặng nề như đổ chì, chỉ thể cô độc tại chỗ chờ c.h.ế.t.

vẫn cứu.

Một luồng ánh sáng xanh ch.ói lòa đột ngột xé toang trung, với tốc độ kinh đ.á.n.h trúng chính xác đỉnh đầu cự thú. Con cự thú đ.á.n.h trúng lập tức run rẩy kịch liệt, phát từng đợt khói đen, đó ngã xuống đất theo tiếng động.

Bị ánh sáng xanh cho sửng sốt, Dư Ngọc Dao theo bản năng nhắm c.h.ặ.t hai mắt. Trong khí tràn ngập mùi khét lẹt, bên tai thậm chí còn thể thấy tiếng điện lưu tách tách.

Khi cô mở mắt nữa, con cự thú mắt run rẩy gục xuống.

đột nhiên đầu . Chỉ thấy một đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt bình tĩnh phía , ánh mắt lạnh lùng chằm chằm cô - đang trong trạng thái sững sờ.

Trên tay vẫn còn lấp lánh điện quang tan, lờ mờ còn thể thấy vài tia điện hoa nhỏ li ti nhảy múa giữa các ngón tay.

Dị năng giả hệ lôi điện hiếm thấy?

Dư Ngọc Dao há hốc miệng khó tin. Chính là tay cứu Dư Ngọc Giao.

"Cảm ơn... Cảm ơn cứu ..." Mất một lúc lâu, cô mới tìm giọng của , giọng khàn đặc cảm ơn đàn ông.

Người đàn ông bước vững vàng, vài bước đến mặt cô . Ngũ quan thật sự tuấn tú, làn da trắng nõn như thể từng trải qua sự khốc liệt của mạt thế.

Soái ca cao mét chín, dáng thon dài với động tác duyên dáng, cơ n.g.ự.c rắn chắc cùng hình cao lớn cường tráng, toát khí chất ch.ói lọi.

Dư Ngọc Dao sững sờ. Nói đúng hơn, ngay từ đầu tiên thấy , tầm mắt cô rời nữa. Cô chỉ cảm thấy huyết áp tăng cao. Vừa chằm chằm để chiêm ngưỡng gần, tiếc nuối: Đáng tiếc điện thoại hết pin thể chụp ảnh.

Một soái ca tuyệt vời như , còn khiến cô mê mẩn hơn cả những nhân vật manga anime mà cô yêu thích.

Mắt cô ngập tràn ánh , đáng tiếc soái ca hề , chỉ rũ mắt xuống, rạch đầu cự thú để đào lấy hạch năng lượng. Cho đến khi lấy hạch năng lượng, cẩn thận dùng lông của cự thú lau sạch vết m.á.u còn sót . Anh mới thu d.a.o vỏ, nghiêng đầu qua: "Không , cô thể ."

", sợ..." Dư Ngọc Dao rụt rè : "Có thể cho theo ?"

Soái ca nhíu mày, sự bao dung đối với phụ nữ lạc đường trong mắt nhanh ch.óng biến mất, chỉ còn sự bất kiên nhẫn và phiền chán.

" còn tìm , rảnh chăm sóc cô!"

" cần khác chăm sóc!" Thấy trực tiếp từ chối, Dư Ngọc Dao lập tức mặt dày bám theo, bám sát phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-160-anh-nhu-thien-than-ha-pham.html.]

Soái ca cũng để ý đến cô , trực tiếp bước đến chiếc xe sắt lá cách đó xa. Mở cửa, lên xe nhanh thoăn thoắt.

Dư Ngọc Dao theo bò lên xe, còn , khởi động động cơ. Dư Ngọc Dao sợ tới mức hét lên một tiếng, luống cuống tay chân đóng c.h.ặ.t cửa xe.

Mẹ ơi, đừng sợ. Mạng cô đủ cứng ...

Soái ca đầu định gì đó, nhưng tiếng hét kêu gào của cô thốt lên lời. Anh nhướng mày cương nghị, chuyên tâm lái xe.

Không gì cả, ngay cả một ánh mắt cũng tiết kiệm, cứ như thể cô là rắc rối mà tránh còn kịp.

Dư Ngọc Dao lập tức bĩu môi. Đàn ông thật hung dữ, đủ uy quyền. Khoan ... Vừa vội vàng lên xe cấn một chút, m.ô.n.g cô đau quá.

"Cô ở chỗ !"

Giang Như Ý giải quyết xong một con Zombie, liền thấy gọi cô. Quay đầu , là Thạch Thịnh Hoa đuổi tới.

Anh thở hổn hển dừng bên cạnh Giang Như Ý, miệng may mắn : "Ôi trời, suýt nữa thì đám Zombie xé xác thành ngàn mảnh, may mà chạy nhanh!"

Nhìn vỗ n.g.ự.c, sợ hãi hồi tưởng. Giang Như Ý nhịn bật : "Dị năng của là chạy trốn ?" Dị năng so với cô cũng mạnh hơn bao nhiêu, cũng chút vô dụng nhỉ.

" , chạy trốn nhanh thì mới đuổi kịp cô chứ!" Thạch Thịnh Hoa xung quanh, hỏi: "Ngọc Dao ? Sao cô cùng cô?"

"Chúng tách ." Giang Như Ý lau mồ hôi trán: "Hay tìm cô , sợ cô một gặp nguy hiểm."

"Được, còn cô thì ?" Thạch Thịnh Hoa hỏi.

" đây chờ bạn, cùng các nữa." Giang Như Ý .

"Cô một cũng quá nguy hiểm." Thạch Thịnh Hoa chút yên tâm.

"Không , bạn hẳn là sắp đến ." Giang Như Ý cảm nhận sự d.a.o động của gian, hiện tại cô thể kết luận, Lục Viễn Chu đang ở gần đây!

Thạch Thịnh Hoa nghĩ đến điều gì đó, cũng tiếp tục giữ Giang Như Ý . Chuyện của khác thì nên xen quá nhiều, dù họ cũng chỉ là qua đường mà thôi.

Giang Như Ý nghĩ một lát, hỏi : "Vừa các căn cứ Lục Viễn Chu, hiện tại còn cách căn cứ đó bao xa ?"

"Khoảng 500 km ." Thạch Thịnh Hoa trả lời.

"Cái gì, xa đến thế!" 500 km !

Giang Như Ý nhíu mày, đây là đầu tiên cô Lục Viễn Chu phân cách xa đến ở thế giới . Thảo nào ngay từ đầu, cô thể tiến gian.

hiện tại, cô cảm nhận một chút, gian dường như thể tiến . Giang Như Ý nghĩ chờ Thạch Thịnh Hoa rời , cô sẽ về thế giới của . Vật lộn cả ngày, cô đói bụng. Hơn nữa săn g.i.ế.c những con tang thi ghê tởm , cô dính nhớp cũng khó chịu, nghĩ khi trở về nhất định tắm rửa sạch sẽ.

Chỉ là Thạch Thịnh Hoa còn xa. Hai liền thấy một tràng tiếng ô tô gầm rú, đó thấy từ xa một chiếc xe sắt chạy như bay tới.

Nhìn thấy chiếc xe đó, Giang Như Ý lập tức phấn khích thẳng , cô vội vàng chạy về phía ô tô.

giây tiếp theo, cô dừng bước.

 

 

Loading...