Giang Như Ý hoảng, né tránh ánh mắt của , vội buột miệng dối: “Gặp quen, chuyện đôi câu thôi.”
Phó Bác Vũ gật đầu, hỏi thêm.
Sau đó, mấy đối tác ăn đến bàn chuyện hợp tác.
Hai tiếng , buổi tiệc mới kết thúc.
Tiễn hết khách khứa, Giang Như Ý và Phó Bác Vũ cùng ở cửa khách sạn, chờ xe công ty đến đón.
Đột nhiên, Phó Bác Vũ cô, giọng nhàn nhạt: “Về sớm nghỉ ngơi , mắt cô đỏ cả .”
Giang Như Ý sững , còn kịp đáp thì một giọng vang lên cắt ngang. Cách đó xa, Trần Chí bước đến, ánh mắt phức tạp cô: “Như Ý, chuyện riêng với em một chút.”
Cô khẽ nhíu mày: “Anh đây chờ suốt ?”
Trần Chí gật đầu.
Ánh mắt Giang Như Ý rơi xuống chân , mấy đầu mẩu t.h.u.ố.c lá rơi đầy đất, rõ ràng là đó đợi lâu.
Cũng thật là... còn cố chấp thế chứ.
Trong lòng mềm xuống, cô còn kịp gật đầu đồng ý thì cổ tay một bàn tay giữ c.h.ặ.t.
Cô , thấy ánh mắt vốn luôn điềm đạm của Phó Bác Vũ nay tối , trong đó thấp thoáng một tia cảm xúc phức tạp.
“Nếu gì cần .” Anh cất giọng: “Nói ở đây cũng , cần gì riêng?” Khi câu đó, đuôi mày nhướng lên, trong mắt còn lấp lóe chút khiêu khích.
Trần Chí vốn luôn ôn hòa, hiếm khi tỏ thái độ lạnh lùng: “Đây là chuyện riêng giữa và cô . Anh quyền xen .”
Phó Bác Vũ khẽ , giọng đầy trào phúng: “Ai liên quan?”
Giang Như Ý ngạc nhiên, sang . Gì trời? Vị tổng tài lên cơn ?
Phó Bác Vũ bình thản tiếp: “ là đối tác ăn của cô .”
Trần Chí nhíu mày: “Đối tác ăn thì , bạn đời? Phó tổng, quản rộng đấy.”
Phó Bác Vũ đáp nhanh chậm: “Trời khuya, chỉ đảm bảo an cho cô thôi.”
Trần Chí ánh mắt tối : “An của cô , thể tự lo. Không cần bận tâm.”
Hai giằng co, lời qua tiếng , ai chịu nhường ai. Không khí cửa khách sạn lập tức căng như dây đàn.
Giang Như Ý giữa, chỉ hai đấu khẩu mà độn thổ.
Ngay lúc khí sắp đóng băng, một chiếc Porsche Cayenne đỏ từ xa chạy tới.
Ơ… xe của ?
Cô ngạc nhiên theo.
Quả nhiên, cửa kính xe hạ xuống, một khuôn mặt quen thuộc ló , giọng trầm ấm vang lên: “Như Ý, lên xe , đến đón em.”
Là Lục Viễn Chu.
Cô sững, lập tức mừng rỡ. Đến thật đúng lúc, cứu tinh của đây mà!
Cô nhanh ch.óng đáp: “Ừ, đến đón , chuyện gì để tiếp nhé.” Nói xong, cô vội vẫy tay chào Phó Bác Vũ, chạy thẳng về phía xe.
Phó Bác Vũ và Trần Chí theo, sắc mặt cả hai đều… đặc sắc.
Trai cò đ.á.n.h , ngư ông đắc lợi, hình như là nhỉ?
Chỉ là... lái xe là ai?
Trên xe, đàn ông mang vẻ phong độ, khí chất điềm đạm, cử chỉ tự tin chút kiêu ngạo. Khi giúp Giang Như Ý mở cửa xe, còn liếc hai một cái, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ như như .
Gương mặt tuấn đến mức yêu nghiệt khiến thấy nguy hiểm.
Chiếc xe màu đỏ lao mất hút.
Phó Bác Vũ theo, nụ dần tắt, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Anh là ai?”
Trần Chí liếc , giọng trầm thấp: “Trò chơi , ai thắng còn . Anh xen gì cho mệt?”
Nói xong, bỏ , để Phó Bác Vũ đó lặng : “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-151-dao-trong-dau-nguoi-khac.html.]
…
Trên xe.
“Ơ, đến đón em?” Giang Như Ý ngạc nhiên hỏi.
Vừa lái xe, Lục Viễn Chu đáp: “Là bác trai gọi, ông sợ muộn quá em về một an .”
“À…” Cô gật đầu: “Là bố em ? Ông còn gì ?”
Lục Viễn Chu liếc cô, khóe môi cong lên: “Ông còn hỏi con rể nhà em .”
Câu bất ngờ khiến Giang Như Ý suýt sặc nước miếng.
Bố ơi là bố, bố thả lưới rộng quá đó!
Cô ho khan mấy tiếng, gượng:
“À, đừng để ý, ở quê … hỏi cũng như kiểu 『ăn cơm 』 thôi mà, là cách chào hỏi .”
“Ồ?” Lục Viễn Chu nhướng mày: “Thôn em gặp ai cũng hỏi về rể ?” Giọng trầm thấp, mang theo chút trêu chọc.
Giang Như Ý đỏ mặt, gật lấy gật để: “! Chính là !”
Cô nhanh ch.óng đổi chủ đề: “ , ở mạt thế, các mà kiểm soát dị năng của ?”
Nghe tiếng lòng khác lúc đầu thì thấy thú vị thật, nhưng về lâu dài thấy phiền. Tai cô như nghỉ, đầu lúc nào cũng ong ong, thậm chí mất ngủ triền miên.
“Có cách nào giúp khống chế năng lực ? Kiểu như, thì , còn thì thể chặn .”
“Có. Hấp thụ tinh hạch.” Lục Viễn Chu đáp.
“Tinh hạch? Là cái gì thế?”
“Là tinh thể lấy từ đầu Zombie .”
Giang Như Ý tròn mắt: “Từ… đầu Zombie?”
Trời ơi, đào trong đầu ?!
Cô rùng : “Em… thôi, chắc khỏi cần .”
Lục Viễn Chu nhẹ: “Em cũng là dị năng giả . Hấp thụ tinh hạch thể giúp em khống chế và nâng cao năng lực.”
“Ờ… .” Cô miễn cưỡng gật đầu. Nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, Lục Viễn Chu khẽ bật .
Về đến nhà, hai cùng khu vườn , nơi gian trồng rau.
“Đợi chút.” Lục Viễn Chu biến mất.
Giang Như Ý còn đang định hái quả dưa leo thì , mang theo một nữa, Trần Nguyên.
“Cô Giang, đây là tinh hạch. Cô thử hấp thụ xem.”
Anh đưa cho cô một viên tinh thể trắng trong, hình thoi, như đá quý.
Trông thì , chỉ điều… tanh.
Giang Như Ý cẩn thận cầm lấy, hỏi: “Vậy… dùng đây?”
“Nuốt trực tiếp là , sẽ tăng năng lực.”
Cô tròn mắt: “Ăn luôn hả? Không đùa đấy chứ?”
Tinh hạch trong tay mềm mềm, bóp còn đàn hồi, giống kẹo dẻo. Nếu nó lấy từ đầu Zombie, chắc cô thấy dễ chịu hơn .
Cắn môi do dự giây lát, cuối cùng cô nhắm mắt… nuốt đại.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạ tràn khắp , nhưng mùi vị thì… khó tả kinh khủng.
Cô nhăn mặt: “Vẫn khống chế tiếng lòng khác!”
“Chắc do năng lượng đủ. Phải hấp thu thêm mới .” Lục Viễn Chu : “Yên tâm, sẽ giúp em g.i.ế.c Zombie, lấy tinh hạch.”
“Còn cũng—” Trần Nguyên kịp hết câu, ai đó đá văng khỏi gian.