Trồng Rau Thông Mạt Thế: Tôi Tích Trữ Vật Tư Nuôi Đại Lão - Chương 15: Cống hiến cho quốc gia

Cập nhật lúc: 2026-03-04 01:36:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, ăn sáng xong, Giang Như Ý ngoài đồng.

Ngày xưa, bố cô thầu một mảnh đất hoang ở phía đông làng. đó bố liệt giường, mảnh đất vẫn cứ hoang vu, cỏ dại mọc đầy, đá lởm chởm.

đến đầu bờ ruộng, thấy cô, bà La Triều Hồng, đang múa chiếc cuốc nặng trịch. Dáng còm cõi, bà việc đến mồ hôi nhễ nhại, thấm ướt cả áo giữa tiết trời đầu xuân se lạnh.

"Mẹ!" Giang Như Ý vội chạy đến. "Sao đây khai hoang?"

"Sao con cũng đồng thế ?" Mẹ Giang thấy cô, xoa mồ hôi trán và : "Nhà cắt đứt quan hệ với nhà chú hai ? Mẹ nghĩ sẽ khai hoang mảnh đất , trồng khoai tây, khoai lang để phụ thêm cho gia đình, cũng đỡ họ coi thường!"

Giang Như Ý hiểu, cô vẫn còn ấm ức, oán hận sự nhẫn tâm của gia đình chú hai.

"Mẹ, yên tâm. Vị khách hàng lớn mua bưởi của chúng thanh toán hết . Đợi rau củ trong vườn lớn, con sẽ bán hết cho họ! Nhà tiền , sẽ ai coi thường !" Giang Như Ý lấy điện thoại , chuyển cho hai mươi ngàn tệ.

"Mẹ , đây là tiền bán bưởi. Mẹ nhận , đồ của nhà cái gì cũng bán hết!"

"Tiền hả? Sao nhiều thế!" Mẹ Giang kinh ngạc, mặt rạng rỡ. Hằng năm, bà thường dậy từ 4-5 giờ sáng, lúc trời còn sáng, đạp xe ba gác, vất vả lắm mới kéo bưởi đến huyện bán, mệt c.h.ế.t, mà cũng chỉ bán một vạn tệ. Có khi chỉ vài nghìn. Bà mơ cũng nghĩ đến, con gái những bán hàng dễ dàng mà giá cả còn tăng gấp đôi.

"Con gái, con giỏi quá!" Mẹ Giang vui vẻ, nhưng vẫn thắc mắc hỏi: "Con đưa hàng cho lúc nào thế? Sao thấy?"

Giang Như Ý hi hi: "Mẹ bận việc ngoài đồng, đương nhiên là thấy ."

Mẹ Giang gật đầu. Bà nhớ lời dân làng , nhà cô xe tải lớn của siêu thị đến. Bà nghĩ đó là xe đến chở hàng.

Giang Như Ý xung quanh, mảnh đất hoang diện tích nhỏ, đến hai trăm mẫu. "Mẹ, tự khai hoang đến bao giờ mới xong? Hay chúng thuê !"

"Hai trăm mẫu đất , thuê nhiều lắm đấy!" Mẹ Giang lắc đầu: "Tiền công tốn kém, còn lo cơm nước cho họ. Mẹ cứ từ từ một thôi."

Thuê nhiều ? Trong lòng Giang Như Ý chợt nảy một ý tưởng ho. Ha ha, ăn rau củ trong gian đúng là đầu óc cô linh hoạt hơn hẳn!

Giang Như Ý nhận lấy chiếc cuốc từ tay . "Mẹ nghỉ một lát , để con ."

"Không , , đồng mệt lắm, con về ! Không cần con giúp ." Mẹ Giang sợ con gái mệt, nhất quyết đồng ý.

Giang Như Ý kiên quyết. "Mẹ, con mà, con về để giúp nông mà! Mấy việc con hết!" Cô , xắn tay áo, múa cuốc bới đất. Chiếc cuốc nặng trịch, nhưng trong tay cô nhẹ nhàng như một món đồ chơi bằng nhựa. Mỗi nhát cuốc cắm xuống đất đều dễ dàng như đào hố một cái bánh kem.

Mẹ Giang ngạc nhiên. nghĩ việc con gái thể đ.á.n.h gục thằng em họ cao mét tám, thì sức mạnh cũng gì lạ. Mẹ Giang cầm bình nước, phấn khởi theo Giang Như Ý, tưới nước những luống đất mà cô cuốc xong. Từ khi con gái trở về, bà cảm thấy cuộc sống hy vọng hơn hẳn!

Hôm qua, Viện bảo tàng thành phố bất ngờ nhận một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên là giọng của một cô gái trẻ. Cô rằng trong lúc đào đất ở ngoài đồng, cô vô tình đào vài món đồ cổ và tự nguyện nộp cho bảo tàng. Sau đó, cô kết bạn Wechat với nhân viên bảo tàng, chụp vài bức ảnh hiện trường, và gửi qua.

Các chuyên gia của bảo tàng vô cùng chấn động khi xem ảnh và thu hút ngay lập tức, mời cô mang các món đồ đến bảo tàng thành phố để giám định.

Thế là, sáng hôm , Giang Như Ý mang theo các cổ vật , đích đến Viện bảo tàng thành phố.

Giáo sư Tô và ba chuyên gia khác của Viện bảo tàng thành phố trở về từ nước Anh, trong lòng tràn ngập sự uất ức và giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-15-cong-hien-cho-quoc-gia.html.]

"Một lũ đạo tặc hổ!"

Giáo sư Tô là một ông lão tóc bạc, mặt đầy nếp nhăn nhưng tinh thần minh mẫn. Giờ đây, ông hai mắt đỏ ngầu, giọng tuy già nua nhưng đầy mạnh mẽ.

"《Nữ quan châm đồ》 vốn là cổ vật của đất nước chúng . Bây giờ, hậu nhân mượn di vật của tổ tiên để xem, mà họ cho mượn! Thật là nực !"

Lần họ bay đến Anh chính là để mượn bản gốc của 《Nữ quan châm đồ》 về nghiên cứu. Thế mà Viện bảo tàng Anh kiên quyết đồng ý cho họ mượn!

"Bản gốc từ thời Đường ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với việc nghiên cứu lịch sử của nước !"

" , 《Nữ quan châm đồ》 giá trị lịch sử cực cao, nó mang trong cội nguồn của dân tộc chúng !"

"Cổ vật cướp thì thôi, giờ đến mượn cũng , đúng là nỗi nhục của nền học thuật nước nhà!!" Ba còn đều vẻ mặt khó coi, trong mắt bừng lên ngọn lửa phẫn nộ.

Nghiên cứu lịch sử của chính đất nước sang bảo tàng của nước khác để tìm tài liệu! Bản điều đó là một sự sỉ nhục lớn. Bây giờ cái bảo tàng khốn kiếp của Anh cho mượn, đúng là nhục nhã chồng chất!

"Hừ! tin rằng, cổ vật của chúng , chỉ là tạm thời ở đó, chứ thể ở đó mãi mãi!" Vài vị giáo sư già vất vả vì sự nghiệp nghiên cứu lịch sử, văn vật của đất nước, họ thật đáng kính.

Ai cũng , ai thể dễ dàng lấy những quốc bảo thất lạc ở nước ngoài. Hiện tại, phát triển kinh tế là ưu tiên hàng đầu của đất nước. Dùng vũ lực để lấy chỉ là một giấc mơ hão huyền. Những cổ vật quý giá đó, ngoài việc bỏ hàng chục triệu để mua hiến tặng cho quốc gia, thì cách nào hơn để đòi .

"Giáo sư Tô! Giáo sư Tô! Các vị cuối cùng cũng về !"

Lúc , giám đốc Đường của Viện bảo tàng thành phố thấy họ, vội vàng từ bên trong chạy .

"Có chuyện lớn xảy !"

"Chuyện gì?" Giáo sư Tô và những khác giật .

"Là chuyện !" Giám đốc Đường bật : "Có hiến tặng cho bảo tàng chúng vài món cổ vật quý giá!"

"Thật là quá!" Vài vị giáo sư già lập tức vui mừng mặt.

Giáo sư Tô cũng phấn khởi, ông thổi nhẹ chiếc bình giữ nhiệt, uống một ngụm nước ấm pha kỷ t.ử, tiện miệng hỏi: "Toàn những cổ vật gì thế?"

Giám đốc Đường trả lời: "《Nữ quan châm đồ》, tượng gốm màu đời Đường, gạch lưu ly chín văn..."

Giáo sư Tô lập tức phun hết ngụm nước trong miệng .

"Cái, cái gì cơ?" Ông ho sặc sụa, trừng mắt giám đốc Đường. "Ông cũng là phụ trách lâu năm của bảo tàng, lừa bởi mấy trò ?"

Những vị giáo sư khác cũng thấy buồn .

"《Nữ quan châm đồ》 vẫn còn ở Viện bảo tàng Anh. Chúng khi về còn thấy nó."

" , thằng nào to gan lớn mật, dám đến Viện bảo tàng thành phố để l.ừ.a đ.ả.o ?"

 

 

Loading...