“Đừng linh tinh, cô nhất định sẽ !”
Lục Viễn Chu vội vàng gọi trong đám đông: ‘Tiểu Tuyết ? Mau gọi tiểu Tuyết đến đây!”
Tiểu Tuyết là duy nhất dị năng thanh lọc virus Zombie.
Chu Khôi ngập ngừng một chút, mặt tái : “Tiểu Tuyết… cùng Lâm Hân ngoài căn cứ .”
“Cái gì?!” Lục Viễn Chu sầm mặt, giọng trầm xuống: “Đi tìm ngay!”
Trong khi chạy tán loạn, Giang Như Ý chỉ thấy trong đầu trống rỗng. Một ý nghĩ lóe lên: Chẳng lẽ… thật sự sẽ biến thành Zombie ?
Cô kịp nghĩ tiếp thì mắt tối sầm, ngã quỵ.
“Như Ý!”
Lục Viễn Chu lao đến đỡ lấy cô, ôm gọn hình mềm yếu trong vòng tay. Anh siết c.h.ặ.t cô, giọng run run: “Em sẽ . Anh nhất định… sẽ để em xảy chuyện.”
Âm thanh của trầm thấp, ấm áp lạ thường. Trong cơn mơ màng, Giang Như Ý thấy giọng như một sợi dây cứu sinh, khiến cô bất giác thấy yên tâm đến lạ, chìm hẳn hôn mê.
Cảm giác đầu tiên khi tỉnh … là lạnh.
Lạnh đến tận xương, như thể m.á.u trong đang đông cứng . Cô rùng , môi run rẩy. Rồi bất chợt, một bàn tay chạm lên trán cô: Ấm áp, dịu dàng.
Giang Như Ý theo bản năng nắm lấy cánh tay đó, giọng khàn khàn, yếu ớt: “Lạnh quá… ôm em…”
Cô run bần bật, cơ thể lạnh như băng, mồ hôi lạnh túa khắp .
Lục Viễn Chu siết c.h.ặ.t t.a.y cô, tim thắt . Anh định dậy lấy nước ấm, nhưng kịp xoay thì kéo mạnh.
Cô túm c.h.ặ.t áo , kéo đổ nhào xuống. Cả đè lên cô, cách giữa hai gần đến mức thở hòa một.
“Lạnh… vẫn lạnh quá…” Giang Như Ý thì thào, môi khô nứt.
Nhìn cô như , Lục Viễn Chu thấy tim đau thắt. Anh khẽ c.ắ.n môi, cuối cùng cúi xuống ôm c.h.ặ.t lấy cô, truyền ấm cơ thể cho cô.
“Nếu thể khiến em dễ chịu hơn một chút… thì cứ thế .”
Anh ôm cô c.h.ặ.t hơn, gục đầu lên vai cô, thì thầm: “Em gắng lên, Như Ý… đợi Tiểu Tuyết , em nhất định sẽ . Nếu … thật sự sẽ tha thứ cho bản .” Giọng nghẹn , nước mắt rơi xuống vai cô.
Dần dần, lạnh trong Giang Như Ý tan , thở định hơn. Cô khẽ duỗi , nhưng vẫn chịu buông tay. Cánh tay bé nhỏ càng ôm c.h.ặ.t hơn, như sợ mất nguồn sống duy nhất.
Trong lòng Lục Viễn Chu khẽ run. Ôm mềm thật…
Rồi cũng mệt, từ khi nào, cả hai cùng trong vòng tay .
…
Khi Giang Như Ý mở mắt, căn phòng đầy .
Vừa thấy cô tỉnh, đám xung quanh liền xôn xao:
【 Trời ơi! Cô Giang tỉnh ! 】
【 Không tấn công ai hết, chắc biến nhỉ? 】
【 May quá, dọa c.h.ế.t … 】
Cả căn phòng như chợ vỡ. Giang Như Ý nhíu mày, tiếng ồn cho choáng váng: Cái gì , ồn thế trời?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/chuong-144-co-di-nang.html.]
Ngay đó, một giọng non nớt vang lên bên tai cô, nhưng thành tiếng.
【 Là của em… nếu chạy ngoài thì kịp cứu chị … 】
Giang Như Ý khựng .
Cái gì? Ai ?
Cô ngẩng đầu, thấy Tiểu Tuyết đang bên mép giường, mắt đỏ hoe. … con bé rõ ràng hề mở miệng!
【 Thần tiên tỷ tỷ sẽ giận em , đúng ? Em hứa sẽ chạy loạn nữa… 】
“???” Giang Như Ý sững sờ. Khoan … đang tiếng… lòng?
Cô chằm chằm Tiểu Tuyết, hỏi thử: “Tiểu Tuyết, em gì ?”
Cô bé ngẩn , lắc đầu: “Dạ ạ… Em chỉ xin . Nếu em về sớm hơn, chắc kịp thanh lọc virus trong chị.” Nói đến đây, Tiểu Tuyết cúi đầu, nước mắt lăn dài.
Giang Như Ý mềm lòng, vội an ủi: “Không , chị vẫn khỏe mà. Em xem, chị còn sống nhăn đây .”
Nói , cô tựa lên đầu giường, cầm ly nước uống một ngụm. trong đầu vẫn rối bời, thật sự tiếng lòng khác ?
Khi cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Lục Viễn Chu đang chằm chằm.
【 Cô tỉnh … vẫn bình thường thế ? Không lẽ… đoạt xác ? 】
“...” Giang Như Ý phun thẳng ngụm nước, suýt sặc.
“Em chứ?” Lục Viễn Chu lập tức đến gần, lo lắng hỏi.
“Không, .” Cô ho khan vài tiếng, cố vẻ bình tĩnh: “Chỉ là… nước lạnh thôi.”
Cô liếc , lòng thầm rối tung. Không lẽ chỉ thấy suy nghĩ của khác? Chuyện … rốt cuộc là ? Do thương mà kích phát dị năng ư?
Cô đang chìm trong suy nghĩ thì bất ngờ, một giọng nữ khác lạnh lùng, đầy ác ý vang lên trong đầu.
【 Đáng c.h.ế.t, con nhỏ đó vẫn sống? 】
【 Mình vất vả lắm mới dụ Tiểu Tuyết ngoài, còn hi sinh cả vật thực nghiệm 404, mà nó vẫn c.h.ế.t! 】
Giang Như Ý giật . Là Lâm Hân?!
Cô đầu , bắt gặp Lâm Hân đang cúi gằm mặt, vẻ ngoài ngoan hiền nhưng bên trong độc niệm.
Cô hại Zombie tấn công?!
Ánh mắt Giang Như Ý lập tức trầm xuống.
Cô bước khỏi giường, thẳng tới mặt Lâm Hân.
Lâm Hân ngẩng đầu, chút hoảng, nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh: “Cô gì , cô Giang?”
“Làm gì ?” Giang Như Ý mỉm , ánh mắt lạnh như d.a.o.
Rồi…
“Chát!” Một cú tát giòn vang, khiến cả căn phòng c.h.ế.t lặng.